Đạo tình – Chu Ngọc

Chương 18: Trở lại New York
Trước
image
Chương 18
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

“Tôi muốn đi ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai nói sau. À đúng rồi, cám ơn anh”. Ly Tâm không muốn cho Tuấn Kỷ biết nhiều chuyện liên quan đến cô, cũng không muốn để Á biết tình hình hiện tại của cô. Hai người đàn ông này thuộc hai thế giới khác nhau, càng ít dính đến nhau càng tốt.

Tuấn Kỷ không thay đổi sắc mặt: “Được thôi, cô cũng nên nghỉ ngơi đi. Chúc cô có giấc mơ đẹp, ngủ ngon nhé”. Anh vừa cười nói vừa hôn nhẹ lên trán Ly Tâm.

Nhìn Tuấn Kỷ thong thả bước đi, Ly Tâm bất giác sờ mũi. Người đàn ông này mới đề nghị cô làm bạn gái của anh ta tối nay, thế mà bây giờ anh ta chẳng hề tỏ thái độ gì khi thấy trên giường cô có người đàn ông khác. Không biết anh ta rộng lượng, hay bản tính anh ta lăng nhăng nên cũng cho phép bạn gái lăng nhăng. Ly Tâm lắc đầu, thôi không nghĩ nữa, nghĩ nhiều mệt óc.

Thật ra Ly Tâm không hiểu, Tuấn Kỷ là người từng trải. Anh chỉ cần nhìn qua cũng có thể đoán người với người có quan hệ như thế nào. Ly Tâm và Á tuy ở chung phòng nhưng bầu không khí không hề tích điện, chỉ thấy khách sáo, xa lạ thậm chí có phần đối địch. Tuấn Kỷ không nhìn ra thì đúng là uổng công anh ta ra đời bao nhiêu năm. Do đó, anh cảm thấy tương đối yên tâm về mối quan hệ của họ. Tuy nhiên, yên tâm không có nghĩa là anh không hành động.

Tắm xong, Ly Tâm chuẩn bị vào một phòng ngủ khác. Bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa thình thịch. Nhân viên phục vụ khách sạn cúi đầu nói lễ phép: “Khóa cửa bị hỏng, chúng tôi cần sửa lại”. Ly Tâm đợi họ sửa xong khóa cửa mới lên giường. Chưa kịp nằm xuống, nhân viên khách sạn lại gõ cửa, xin lỗi vì khách sạn phục vụ không chu đáo.

Ly Tâm mới chợp mắt vài phút, lại có người đến. Lần này là khách sạn tặng đồ thay lời xin lỗi. Tiếp theo là…Ly Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, trời bắt đầu tờ mờ sáng. Cô tối sầm mặt, vội vàng bước ra khỏi phòng, đá cửa phòng Tuấn Kỷ bên cạnh. Không thèm để ý đến Tuấn Kỷ mặt mày hớn hở đứng đợi ở cửa phòng, Ly Tâm đi thẳng đến chiếc giường lớn của Tuấn Kỷ, thả người nằm xuống. Bây giờ cô có thể yên tâm ngủ ngon giấc rồi.

Lúc này, nụ cười trên môi Tuấn Kỷ càng tươi roi rói. Anh đóng cửa, đến bên giường ngắm nhìn Ly Tâm. Cô ấy ngủ ở chỗ của anh, anh sẽ càng yên tâm hơn

Sáng hôm sau, Ly Tâm còn đang ngủ say sưa, bên tai cô đột nhiên có tiếng ù ù. Ly Tâm tỉnh giấc, mở mắt nhìn bốn xung quanh, trong phòng không một bóng người. Cô do dự một lúc rồi bấm vào chiếc hoa tai hồng ngọc trên tai cô. Tiếng của Á vọng đến.

“Chuyện gì vậy?”, Ly Tâm không ngờ Á gọi cho cô.

Á nói nhỏ: “Tôi vừa nhận được tin, đại nhân đã tìm thấy Tùy Tâm”.

Ly Tâm lập tức ngồi bật dậy: “Thật hay giả? Ở đâu?”

“Thật giả tôi không rõ, là Phi Tâm nhắn tin, hình như ở New York. Cô giúp tôi lần này nên tôi tặng tin đó cho cô. Cô tự mình lo liệu đi. Sau này cô không nợ tôi, tôi không nợ cô, đường ai nấy đi”. Á nói xong liền cắt đứt liên lạc.

Ly Tâm nhíu mày, từ hồi chia tay không thấy Tùy Tâm liên lạc với cô. Tùy Tâm nói sẽ gọi cho cô mà biệt vô âm tín. Cô và Tùy Tâm đã điều chỉnh tần số riêng của họ, chỉ cần Tùy Tâm liên lạc chắc chắn cô sẽ nhận được. Đến bây giờ cũng không có tin tức của Tùy Tâm, chuyện này xem ra không bình thường chút nào.Ly Tâm càng nghĩ càng thấy đau đầu. Tùy Tâm là cộng sự ăn ý của cô suốt mười mấy năm. Tình cảm giữa hai người vượt qua tình bạn thông thường, giống như chị em gái. Nếu Tùy Tâm thực sự bị bắt, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Cô thật sự không dám nghĩ tới cục diện tiếp theo.

Có điều, Tùy Tâm không phải là người dễ bị tóm như vậy. Họ lại có phương thức liên lạc đặc biệt. Một khi xảy ra chuyện, Tùy Tâm nhất định sẽ thông báo với cô đầu tiên.

 

“Shit”. Trầm mặc một lúc, Ly Tâm chửi thề một câu. Đối phương là Tùy Tâm, cô không thể khoanh tay đứng nhìn. Mặc dù cô vẫn chưa xác định tin Tùy Tâm bị bắt là thật hay không, nhưng cô cũng không thể coi như không có chuyện gì xảy ra.

“Cho tôi một vé đi New York”, Ly Tâm một mình xuất hiện ở sân bay. Cô mặc bộ đồ đơn giản, đầu đội mũ lưỡi trai. Cô phải đích thân đi New York xem xét tình hình.

Tuấn Kỷ lái chiếc xe mui trần màu trắng bạc phóng nhanh đến sân bay. Nhìn chiếc máy bay ở trên đầu, anh tức tối đập mạnh vào tay lái, cô Ly Tâm đáng chết lại chuồn rồi.

Buổi sáng, khi anh chuẩn bị bữa sáng xong quay về phòng tìm Ly Tâm, cô đã không còn ở trong phòng. Cô chỉ để lại mảnh giấy cho Tuấn Kỷ “Tôi có việc đi trước”. Ly Tâm rõ ràng nói sẽ ở đây thêm một thời gian nữa. Nhất định xảy ra chuyện gì nên cô ấy bỏ đi vội vàng như vậy. Mẹ nó, có chuyện cô ấy cũng nên đợi anh về thương lượng. Cô ấy thật sự chẳng coi anh là bạn bè nữa. Tuấn Kỷ không thể kìm chế câu chửi thề.
Nhìn chiếc máy bay khổng lồ biến mất trên bầu trời, Tuấn Kỷ cuộn chặt bàn tay. Ly Tâm dám rời khỏi một nơi an toàn như Las Vegas, thật không biết nói cô thế nào nữa. Cô Ly Tâm này quả là quá thần bí, lúc nào cũng đơn thân độc mã đối phó với mọi việc. Nhưng Tuấn Kỷ không phải là người dễ dàng từ bỏ. Dù cô có trốn đến chân trời góc bể, anh cũng sẽ tìm ra cô.

New York, phố của người da đen, một con ngõ nhỏ yên tĩnh. Đây là nơi hỗn loạn nhất New York, cũng là nơi bạn có thể mua bất cứ tin tức nào, từ chuyện lô hàng mới của nhà buôn bán vũ khí lớn nhất thế giới xuất đi đâu hay lịch trình của hoàng gia các nước. Chỉ cần bạn đưa ra giá cả hợp lý, nơi này sẽ cung cấp cho bạn mọi tin tức bạn cần biết.

Đồng thời, ở đây cũng là trung tâm buôn bán ma túy, heroin. Giết người, ma túy, mại dâm…tất cả biến con ngõ nhỏ trở thành một địa danh nổi tiếng trong giới xã hội đen.

Ly Tâm đứng ở đầu ngõ, tựa người vào bức tường sơn đen sì sì, nghịch chiếc bật lửa trong tay. Cô không bật lửa hay có động tác gì khác, mà chỉ đơn giản xoay đi quay lại chiếc bật lửa.

“Cô lại muốn mua tin gì?” Một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng Ly Tâm.

Ly Tâm không hề quay đầu: “Tôi muốn biết tình hình gần đây của tổ chức ăn trộm?”

“Một triệu”.

“Được thôi”, người kia ra giá dứt khoát, Ly Tâm trả lời càng dứt khoát hơn.

“Đi theo tôi”. Người đằng sau thấy Ly Tâm đồng ý, quay đầu bước đi. Ly Tâm cũng lập tức đi theo người đó vào ngõ tối.

“Tổ chức ăn trộm gần đây nhận một đơn hàng…” Tiếng nói lạnh lẽo trong căn phòng u tối khiến sắc mặt Ly Tâm thay đổi hẳn.

Ly Tâm chậm rãi bước đi trên đường phố New York đèn điện sáng trưng. Kể từ lúc rời khỏi con phố người da đen, đầu óc Ly Tâm vẫn để tận đâu đâu. Tin tức cô vừa mua được rất cụ thể, chưa bao giờ cụ thể đến như vậy. Ly Tâm hiểu rõ tổ chức của cô hơn ai hết. Chưa khi nào họ hành động mà lại tiết lộ thông tin rõ ràng như vậy. Có thể đoán ra, đây là một mưu đồ cố ý để người khác biết. Làm vậy, người đi ăn trộm chẳng khác nào đi vào chỗ chết. Xem ra tổ chức thực sự muốn lấy mạng của Tùy Tâm rồi.

Trước
image
Chương 18
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!