Nghe vậy, Lê Tam thôi nhìn, liếm quai
hàm, phụ họa: “Ừ.” Chỉ mong thế.
Mấy chữ cuối đã đến bên môi nhưng anh
không thốt ra nổi.
Lê Tam tin vào năng lực của Tiếu Tiếu,
nhưng vẫn hiểu rõ thực lực của Đan Mẫn
hơn Thương Úc.
Trên lôi đài, Lê Tiếu nghe câu hỏi của Đan
Mẫn, không trả lời ngay mà nghiêng đầu
nhìn Thương Úc dưới đài, ánh mắt bình
thản xa xăm.
Sóng âm của biển người không ngừng vang
bên tai, hai người chỉ nhìn nhau.
Lê Tiếu cong môi quay đầu lại, dù không
nói gì cả, Thương Úc cũng đọc ra được ý
định cô muốn truyền đạt thông qua vẻ mặt
kiên định kia.
Cô muốn nuốt lời.
Ngay lập tức, tay anh co lại thành quyền,
đường nét anh tuấn bao trùm sương lạnh.
Lê Tiếu cong môi cười với anh, rồi hướng
đến Đan Mẫn, vung quyền luôn không
nhiều lời.
Đan Mẫn khinh bỉ cười nhạt pha lẫn đắc ý,
lập tức ra tay theo, đón thẳng quả đấm Lê
Tiếu vung đến.
Ngay từ khi bắt đầu, hai người vung quyền
chạm nhau, cũng đã mở màn cho trận đấu
quyền anh nữ kéo dài một tiếng đồng hồ
tối nay.
“Đan Mẫn, cố lên!”
“Đan Mẫn đánh ngã cô ta đi!”
Khán giả đã đặt cược vung tay kêu gào.
Một vài người ít ỏi đặt cược cho Lê Tiếu thì
ôm mặt không dám nói gì.
Trận so tài trên lôi đài mới bắt đầu, bầu
không khí ở đây đã được đẩy lên cao.
Vì trên lôi đài, Lê Tiếu xoay một vòng
tránh cú đá hông của Đan Mẫn, sau đó ngồi
xổm xuống dạng chân càn quét dưới chân
đối phương.
Lê Tiếu cong môi cười với anh, rồi hướng
đến Đan Mẫn, vung quyền luôn không
nhiều lời.
Đan Mẫn khinh bỉ cười nhạt pha lẫn đắc ý,
lập tức ra tay theo, đón thẳng quả đấm Lê
Tiếu vung đến.
Ngay từ khi bắt đầu, hai người vung quyền
chạm nhau, cũng đã mở màn cho trận đấu
quyền anh nữ kéo dài một tiếng đồng hồ
tối nay.
“Đan Mẫn, cố lên!”
“Đan Mẫn đánh ngã cô ta đi!”
Khán giả đã đặt cược vung tay kêu gào.
Một vài người ít ỏi đặt cược cho Lê Tiếu thì
ôm mặt không dám nói gì.
Trận so tài trên lôi đài mới bắt đầu, bầu
không khí ở đây đã được đẩy lên cao.
Vì trên lôi đài, Lê Tiếu xoay một vòng
tránh cú đá hông của Đan Mẫn, sau đó ngồi
xổm xuống dạng chân càn quét dưới chân
đối phương.
Khắp võ quán, sau một thoáng thất thanh
ngắn ngủ, không biết tiếng gào lớn phát ra
từ đâu, thức tỉnh tất cả mọi người.
“Cô Bảy, cô ấy là cô Bảy!”
“Cô Bảy nào? Con cái nhà ai?”
“Thất tử biên giới, cô ấy là một trong Thất
tử!”
Có người nói ra Thất tử biên giới, chiều
hướng ở hiện trường lập tức biến đổi
mạnh mẽ.
“Cô Bảy, cố lên!”
Đan Mẫn ổn định thân mình, híp mắt nhìn
Lê Tiếu. Nghe tiếng kêu la ầm 1, vẻ hưng
phấn trong mắt lập tức bộc phát.
Lê Tiếu thì ngó lơ tiếng gào thét ngoài lôi
đài, đá mũ đi, kiêu ngạo cong môi tiếp tục
xông vào Đan Mẫn.
Tốc độ công kích của cô càng lúc càng
nhanh, vung quyền mang theo gió cuốn.
Đan Mẫn không phải hiền lành gì, tay vung
thành nắm đấm lộ rõ cả máu thịt.
Mười phút kế đến, lối đánh của hai người
gần như liều mạng.
Nếu không tránh được thế công của đối
phương thì dũng cảm trả đòn.
Chẳng hạn nắm đấm của Đan Mẫn đập vào
vai Lê Tiếu, thì sau đó cô ta sẽ bị Lê Tiếu
vung quyền đáp lễ.
Lại chẳng hạn như, Lê Tiếu nghiêng người
vật ngã Đan Mãn, chưa kịp kéo giãn
khoảng cách an toàn, sẽ bị Đan Mẫn quét
chân đá ngã.
Cứ thế hai bên giao đấu suốt mười mấy
phút, khán giả trong võ quán đã hét khản
cả giọng.
Người cổ vũ cho Đan Mẫn vẫn rất
đông, nhưng người gào thét tên cô
Bảy cũng không hề ít.
Thất tử biên giới mất tích đã lâu, hôm nay
một trong bọn họ bỗng xuất hiện ở võ
quán, điều này thật khiến người ta kích
động.
Hễ là người ở biên giới lâu hơn ba năm,
không ai không biết đến Thất tử biên giới.
Thậm chí có thể nói là sấm rền bên tai.
Cuộc so tài lại qua hai mươi phút, trên lôi
đài vẫn bất phân thắng bại.
Nhưng ngay lúc này, Đan Mẫn nhắm đúng
thời cơ, vung tay đấm vào huyệt Thái
Dương của Lê Tiếu, đùi phải lại thầm lui
một bước. Ngay khi Lê Tiếu đỡ nắm đấm,
cô ta nhanh chóng co chân đá vào bụng cô.
Lê Tiếu né tránh, khiến đầu gối Đan Mẫn
đập vào hông cô, cơn đau lập tức truyền
đến khắp cơ thể.
Dù thế Lê Tiếu cũng không ngừng tay,
nghiến răng hung ác thúc cùi chỏ vào ngực
xương sườn của Đan Mẫn.
Hai người kêu rên lui ra sau, Đan Mẫn
khom người ôm ngực thở dốc ổn định cơn
đau.
Lê Tiếu đứng thẳng lưng ở đó, không đợi
tiếng reo hò vang lên, chân cô mềm oặt,
ôm hông quỳ một chân trên đất.
E rằng xương sườn bên hông gãy rồi.
Đáy mắt Lê Tiếu ứ máu, điều chỉnh nhịp
thở nhịn xuống cơn đau.
Sau đó cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lẫn
huyết khí nhìn vào đầu gối của Đan Mẫn.
Trong quần cargo kia có mang đồ bảo vệ
đầu gối bằng sắt.
Có phạm quy không? Đương nhiên không.
Vì võ quán ngầm không bàn đến quy tắc
đạo nghĩa, chỉ luận thắng thua.
Gần bên ngoài lôi đài, khi Lê Tiếu khuyu
người xuống, Lê Tam, Nam Hân, cả Lạc Vũ
và Vệ Lãng đều đồng loạt đứng dậy.
Họ đều là người có kinh nghiệm chiến đấu,
dù trúng đầu gối rất đau, nhưng hẳn sẽ
không khiến Lê Tiếu đau đến khuyu gối.
Trong tình hình này, chỉ có thể nói rằng,
Đan Mẫn mang đồ khác trong người.
Lê Tam nghiến răng, hai tay gồng bên
người, đôi mắt vô cùng lo lắng nhìn Lê
Tiếu chằm chằm.
Võ quán ngầm không cho phép hô ngừng,
càng không có chuyện hòa nhau.
Một khi lên lôi đài, đã là cưỡi trên lưng hổ.
Nhưng trơ mắt nhìn em gái mình bị người
ta bắt nạt, Lê Tam không khoanh tay bàng
quan được.
Anh hung tợn nhìn đầu gối Đan Mẫn, dặn
dò Nam Hân: “Nghĩ cách liên lạc Đan Ưng,
trận tranh tài tối nay, tôi muốn…”
“Không cần.” Giọng trầm thấp lạnh lùng
truyền đến từ bên cạnh.
Lê Tam quay đầu nhìn, ngạc nhiên hỏi:
“Cậu… nói gì?”
Thương Úc ngồi ngay ngắn trên ghế khách
quý, nét mặt lạnh lùng, đôi mắt âm u: “Cô
ấy sẽ không hủy bỏ giữa chừng.”
Lê Tam câm nín, không biết nên phản bác
thế nào.
Vì Thương Úc nói không sai.
Dù anh có thể nghĩ cách tạm ngừng cuộc
đấu, nhưng chưa chắc Lê Tiếu chịu hủy bỏ
giữa chừng.
Họ đều hiểu Lê Tiếu… nên không thể làm
gì được.
Trên lôi đài, chưa đến nửa phút, Lê Tiếu đã
chống sàn đứng dậy.
Ánh mắt cô âm u, bên môi là nụ cười nhạt,
hoàn toàn không suy sụp như trong tưởng
tượng.
Càng áp chế càng mạnh mẽ chính là hiện
trạng lúc này của cô.
Đan Mẫn ổn định nhịp thở, thẳng lưng lên
đùa cợt: “Mùi vị cú đá này thế nào?”
“Cũng tạm.” Lê Tiếu cong môi, hơi thất
vọng lắc đầu.
Dù cô bị thương nặng hơn Đan Mẫn, cũng
không thể thua về khí thế.
Thấy vậy, đôi mắt xếch của Đan Mẫn nheo
lại, nhìn lướt dưới đài, ý cười càng sâu: “Cô
kém cỏi như vậy, sao anh ấy lại ưng cô?”
Bạn đơng đọc truyện tại Vietwriter.vn
Vừa nói xong chữ cuối cùng, cô ta đã như
báo săn mồi xông đến Lê Tiếu, chủ động
tấn công.