Đạo tình – Chu Ngọc

Chương 65: Đụng độ trên không trung (II)
Trước
image
Chương 65
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

Tề Mặc chăm chú theo dõi màn hình rada. Hắn cất giọng trầm trầm: “Gây nhiễu tín hiệu, chuẩn bị đột nhập lên máy bay”.

Tề Mặc vừa dứt lời, những người xung quanh đứng sững sờ. Mệnh lệnh của hắn thoạt nghe qua có vẻ dễ như trở bàn tay. Nhưng đây là máy bay chiến đấu đời mới nhất. Gây nhiễu tín hiệu rồi đột nhập vào máy bay? Đây quả là một ý nghĩ ngông cuồng.

“Gây nhiễu kiểu gì?” Jiaowen lên tiếng sau một vài phút im lặng.

Bạch Ưng liền gật đầu: “Vấn đề nằm ở chỗ đó. Đường đi của lô máy bay chiến đấu này là được điều khiển bằng vi tính, độ nhạy cảm và xác suất phân biện đều ở mức cao nhất, vì vậy không thể chịu đựng bất cứ sự gây nhiễu nào. Một khi bị động đến, tất cả sẽ xảy ra vấn đề. Đây chính là nhược điểm duy nhất của nó. Nhưng cũng vì điểm quan trọng này, chúng tôi mới lập ra tầng tầng lớp lớp phần mềm bảo vệ, gây nhiễu là công việc vô cùng khó khăn”.

Bạch Ưng nói xong, mọi người trầm mặc một hồi. Bạch Ưng là tiến sỹ về máy móc và vi tính. Lời nói của anh ta có quyền uy nhất định. Hơn nữa, phần mềm bảo vệ do tổ của anh ta tạo ra. Anh ta nói rất khó có nghĩa là khó khăn thật sự.

“Lại đây”. Ly Tâm đứng dậy, thấy đám đàn ông mặt mày nghiêm túc bàn luận mà không chú ý đến cô, cô lặng lẽ chuồn ra đằng sau. Bây giờ là thời điểm căng thẳng, nếu Tề Mặc không thuận tai vừa mắt gây khó dễ cho cô, cô sẽ bị lỗ lớn, tốt nhất tránh đi thì hơn. Ai ngờ mới rón rén đi hai bước, giọng nói lạnh lùng không một chút tình cảm của Tề Mặc khiến Ly Tâm giật bắn mình.

Quay đầu lại bắt gặp Lập Hộ và Bạch Ưng chăm chú nhìn mình, Ly Tâm trừng mắt với họ và chậm rãi bước về phía Tề Mặc.

Thấy cử động của Ly Tâm chậm như rùa, Tề Mặc bất giác cau mày. Ly Tâm liền tươi cười rạng rỡ và lao về phía hắn. Tề Mặc giơ tay ôm eo Ly Tâm, kéo cô ngồi lên đùi mình. Sau đó, hắn chỉ tay vào máy vi tính đã được Bạch Ưng mở sẵn: “Phá giải hoặc gây nhiễu. Nếu cô thành công sẽ xí xóa tất cả. Không thành công, tội càng nặng thêm”.

Ly Tâm tái mét mặt, chăm chú nhìn một loạt thông số trên màn hình. Bí mật quân sự không nói làm gì, đây còn là công nghệ cao. Nếu cô biết, cô cũng chẳng cần ngồi đây để bị hành hạ. Ly Tâm quay đầu trừng mắt với Tề Mặc: “Anh nói đùa gì thế. Anh nghĩ tôi biết mấy thứ này sao?”.

Tề Mặc không nhìn Ly Tâm, đưa tay bẻ cổ Ly Tâm quay về đằng trước. Hắn nói lạnh lùng: “Cô không có sự lựa chọn nào khác, muốn chết ở đây hay là sống tiếp, tùy cô chọn”. Lời nói của hắn băng giá đến mức khiến Ly Tâm nổi da gà.

Bạch Ưng ở bên cạnh thấy Ly Tâm nhăn nhó nhìn màn hình vi tính, anh ta hơi nhíu mày. Đây là phần mềm do những người tài giỏi nhất dưới trướng anh ta tạo ra. Nếu dễ dàng bị phá giải hay gây nhiễu, anh ta chỉ còn nước rời khỏi Tề Mặc về quê cuốc đất. Không biết cô Ly Tâm này có bảnh lĩnh gì, có thể phá giải hay không?

“Cô được không đó?”. Ở một chiếc máy bay khác, Jiaowen cũng mở to mắt nhìn Ly Tâm. Máy bay chiến đấu có tốc độ rất nhanh. Máy bay chở hàng tuy không nhanh như máy bay chiến đấu nhưng cũng không quá chậm. Nếu Ly Tâm không thể phá giải trong vòng nửa tiếng đồng hồ, mọi việc coi như xong.

Ly Tâm căng mắt nhìn thông số trên màn hình, cô nghiến răng kèn kẹt. Ly Tâm không biết phá giải mấy thứ này. Vậy mà Tề Mặc còn dùng mạng sống để uy hiếp cô, đúng là đáng ghét.

Hoàng Ưng đang lái máy bay của Jiaowen thấy Ly Tâm mãi không trả lời, anh ta động viên: “Cô cứ coi như cô phá giải phần mềm đó để ăn trộm đồ là được”.

Jiaowen nghe nói vậy nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc: “Hóa ra là kẻ trộm. Để xem cô có bản lĩnh gì?”

“Anh dám coi thường tôi?”. Ly Tâm nghiến răng hướng về Jiaowen, thần sắc vô cùng dữ tợn.

Jiaowen nhún vai nói: “Lẽ nào cô có thực lực khiến tôi không thể coi thường?”

“Đừng nhiều lời nữa, làm nhanh lên”. Tề Mặc cất giọng đầy tức giận, cắt ngang hai người.

Ly Tâm lườm Jiaowen, hai bàn tay cô lập tức múa trên bàn phím. Cô hét với Tề Mặc: “Tránh ra, để tôi tự ngồi”.

Tề Mặc nghe vậy mặt hơi sa sầm. Thấy tay Ly Tâm không ngừng chuyển động trên bàn phím, hắn liền đứng dậy nhường chỗ cho Ly Tâm. Đám thuộc hạ đứng sau lại một lần nữa rớt mắt kính.

“Mẹ nó”. Ly Tâm chửi bậy bất chấp Tề Mặc đang đứng sau. Trước đây cô là một người phụ nữ lịch thiệp. Kể từ khi gặp Tề Mặc, Ly Tâm trở thành người thô lỗ hay chửi bậy. Lúc này, cô đang giận điên người, gương mặt lộ rõ sát khí. Một người dùng mạng sống uy hiếp cô, một người coi thường cô, khiến Ly Tâm tức chết đi được. Bất kể là công nghệ cao đến mức nào, Ly Tâm đều coi là đối tượng cô phải ăn trộm để giải quyết. Sinh mạng quan trọng hơn cả, đây cũng là nhược điểm của Ly Tâm.

Thấy Ly Tâm bắt đầu xâm nhập vào phần mềm điều khiển mấy chiếc máy bay chiến đấu, Tề Mặc lên tiếng: “Hãy bay cao hơn nữa, vào cự ly tầm bắn ngắn nhất”.

Nghe lệnh của Tề Mặc, Hoàng Ưng và Bạch Ưng lập tức đẩy cần điều khiển, đưa máy bay lên độ cao hơn so với mười tám chiếc của Feiyusi. Hai mươi chiếc máy bay trong đội của Tề Mặc xuyên qua làn mây, bay trên đầu máy bay Feiyusi. Đồng thời, họ vẫn giữ nguyên đội hình và khoảng cách an toàn. Trong khi đó, mười hai chiếc máy bay chở hàng và sáu chiếc máy bay chiến đấu của Feiyusi tiếp tục duy trì hành trình như cũ, hướng về lãnh thổ Australia.

“Cô còn lại mười phút”. Tề Mặc đứng sau lưng Ly Tâm cất giọng đều đều. Chỉ còn khoảng hai mươi phút nữa, đoàn máy bay sẽ tới Australia. Thời gian dành cho Ly Tâm không quá mười phút.

Trán Ly Tâm rịn đầy mồ hôi. Đôi bàn tay cô vẫn thao tác rất nhanh trên bàn phím. Vẻ tức giận và oán trách biến mất khỏi gương mặt Ly Tâm từ lâu, giờ chỉ còn lại sự bình tĩnh và tập trung tuyệt đối.

Qua màn hình hiển thị, Jiaowen thấy Tề Mặc không có bất cứ biểu hiện nào khác, giống như hắn hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của Ly Tâm, anh ta bất giác quay đầu hỏi Hoàng Ưng: “Cô ta làm được không? Tề có vẻ tin cô ta quá”.

Hoàng Ưng lắc đầu: “Tôi không biết. Có điều, chỉ cần cô ta có một phần vạn khả năng, lão đại cũng nhất định lôi ra bằng được”.

Jiaowen nghe vậy lắc đầu ngao ngán. Nhìn bộ dạng tập trung cao độ của Ly Tâm, anh ta thở một hơi dài. Đụng phải Tề Mặc không biết là may mắn hay bất hạnh của Ly Tâm.

“Cô chỉ còn một phút”. Vẫn là giọng nói không biểu lộ sắc thái tình cảm của Tề Mặc, nhắc nhở Ly Tâm thời gian còn lại.

“Shit. Anh lắm lời thế, tôi biết rồi”. Ly Tâm đấm mạnh tay lên bàn điều khiển, mặt đầy vẻ tức giận. Thời gian là thứ nhạy cảm nhất đối với cô. Còn lại bao nhiêu phút bao nhiêu giây trong lòng cô biết rõ.

Tề Mặc nghiêm mặt, nhưng không có bất cứ lời nói hay cử động trừng phạt sự vô lễ của Ly Tâm. Hắn cất giọng trầm trầm: “Chuẩn bị tăng tốc, mở cửa khoang dưới, người được chọn vào vị trí sẵn sàng”. Không một ai đáp lời Tề Mặc, tất cả lặng lẽ tuân theo.

Ly Tâm chăm chú theo dõi hàng loạt thông số không ngừng chuyển động trên màn hình. Màn hình đột nhiên nhấp nháy, Ly Tâm lập tức click vào. Trên màn hình theo dõi, sáu chiếc máy bay chiến đấu hơi rung nhẹ. Lập Hộ thấy vậy hét lớn: “Có bất thường”. Lời nói vừa phát ra, tất cả mọi người đứng bật dậy.

Ly Tâm mở miệng: “Tôi không phá giải được, chỉ có thể gây nhiễu. Các anh có nhiều nhất một phút hai mươi giây”. Phá giải không phải là sở trường của Ly Tâm, còn gây nhiễu đối với cô không thành vấn đề. Bất cứ phần mềm nào cũng có lỗ hổng, chỉ là ít hay nhiều mà thôi.

Tề Mặc lên tiếng: “Đủ rồi, tăng tốc, lái sát vào”. Cùng lúc, mấy chiếc máy bay do Jiaowen chỉ huy nhanh chóng hạ độ cao xuống gần máy bay của Feiyusi. Những người được chọn chờ sẵn ở cửa khoang dưới máy bay, chuẩn bị nhảy xuống máy bay bên dưới. Đám Hoàng Ưng và Lập Hộ cũng có tư thế sẵn sàng, những người được chọn đều là cao thủ của cao thủ.

Bùm, một chiếc máy bay trong đội của Tề Mặc vừa áp sát chiếc máy bay chiến đấu bên dưới đột nhiên bị bắn nổ tung. Tề Mặc sững người trong một giây, Ly Tâm nghiến răng: “Có người trong máy bay này chống lại sự gây nhiễu của tôi, tôi không khống chế được”. Vừa nói, Ly Tâm vừa múa mười đầu ngón tay trên bàn phím. Hai bên cùng đọ sức, liên tục áp chế và phản áp chế.

Tề Mặc thấy vậy mặt càng lạnh hơn. Hắn đột nhiên mở miệng: “Bay qua bên đó, chiếc này để tôi”.

Trước
image
Chương 65
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!