Hãy nhắm mắt khi anh đến – Phần 2 – Ám Lân

Chương 40
Trước
image
Chương 40
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

Là ai trốn ở phía sau Kha Thiển? Là ai căm hận thành viên nhóm Nguyệt Ảnh lớn đến thế? Là ai có thể bày ra án mưu sát liên hoàn tinh vi bình tĩnh như thế, ép người còn sống sụp đổ tinh thần? Việc sát hại này của “hắn” liệu có ngừng lại? Hứa Sênh và Văn Hiểu Hoa đã được cảnh sát bảo vệ. Còn sự tồn tại có liên quan đến “hắn” lại không có chút manh mối nào. “Không có, Kha Thiển chưa từng nhắc tới người bạn nào với chúng tôi.” Văn Hiểu Hoa nói. “Nhưng… thời gian đó, cậu ta thường xuyên đi ra ngoài một mình. Khi trở về dường như rất vui.” Hứa Sênh nói. “Các cô cậu không hỏi cậu ta từng đi đâu, gặp ai sao?” Phương Thanh hỏi. Hứa Sênh và Văn Hiểu Hoa cúi đầu: “Chúng tôi không có.”

Chiếc Cherokee màu đen chạy trên đường cao tốc, mặt bên của Bạc Cận Ngôn vô cùng lạnh lùng: “Có hai khả năng. Người yêu hoặc là người thân.”

Giản Dao khẽ giật mình: “Người thân? Dựa theo tư liệu của Kha Thiển, mấy năm trước ông nội cậu ta cũng đã mất rồi, không còn người thân nào khác.”

Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Nhưng chúng ta không thể loại bỏ bất cứ khả năng nào, cho nên vẫn nên đến quê cậu ta một chuyến. Người kia hiểu rõ nhóm Nguyệt Ảnh, hiểu rõ từng thói quen của mỗi người bọn họ. Hứa Sênh và Văn Hiểu Hoa đã xác nhận, năm đó để tiện cho việc tập luyện, Kha Thiển từng đánh chìa khóa nhà Tưởng Học Nhiễm. Nói cách khác, ngay cả chìa khóa này để ở đâu, Kha Thiển cũng nói cho “hắn”. Bọn họ không giấu diếm bất cứ điều gì, Kha Thiển vô cùng tin tưởng hắn, nói hết tất cả. Bọn họ thân mật giống như một vậy. Tính cách Kha Thiển nhạy cảm yếu đuối, không giỏi giao tiếp. Người kia phải xuất hiện trước khi Kha Thiển mất tích không lâu, nếu không nhóm họ không có lý do gì không phát hiện ra. Thời gian ngắn như vậy, lại trở thành bạn chí cốt với một người, khả năng với người thường còn vô cùng nhỏ, huống chi Kha Thiển. Nhưng tình yêu và tình thân có thể làm được.”

Giản Dao gật đầu, suy nghĩ nói: “Hơn nữa với tính cách của Kha Thiển, tính ỷ lại với bạn bè vô cùng mạnh mẽ. Nếu có được một người bạn thực sự tốt, một là cậu ta không cần thiết phải giấu diếm nhóm bạn; hai là tâm lý ỷ lại với nhóm bạn không mạnh như vậy. Trên thực tế việc gây dựng sự nghiệp, không nhất thiết phải cần đến những người này, nhưng sau khi nhận được món tiền đầu tư, cậu ta vẫn để ý tới thái độ của bọn họ, vô cùng khát vọng tình bạn của bọn họ. Thậm chí bằng lòng dùng phần tiền này để đổi lấy sự coi trọng và tình bạn của bọn họ. Điều này chứng tỏ tình cảm “hắn” dành cho Kha Thiển không thể thay thế tình bạn.”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười: “Well done.”

“Tình yêu à…” Giản Dao thở dài, “Là tình yêu sao?” Bạc Cận Ngôn không đáp, chỉ nói: “Phần tiền từ thiên sứ đầu tư kia của Kha Thiển vô cùng đáng nghi. Ở trong nhà cậu ta, chúng ta không tìm được tài liệu liên quan đến đầu tư, hơn nữa dựa theo cách nói của cậu ta, phần tiền này cậu ta có thể tùy ý khống chế. Thiên sứ đầu tư bình thường sẽ không làm hành vi đầu tư như vậy. Chỉ là bọn Tưởng Học Nhiễm không có kinh nghiệm xã hội, nên không phát hiện ra sự khác thường.”

“Nói cách khác… Phần tiền kia thực ra có thể là do “hắn” đưa cho Kha Thiển?” “Có thể.” Bạc Cận Ngôn đáp, “Anh đã bảo An Nham đi điều tra nguồn gốc của số tiền kia rồi. Đồng thời bảo Phương Thanh ở lại BJ điều tra những manh mối khác bên cạnh Kha Thiển.”

“Mục đích lần này chúng ta đến quê Kha Thiển chính là để thăm dò xem có thể là do người thân cậu ta gây ra hay không sao?” “Không chỉ có thế.” Bạc Cận Ngôn nói, “Đây là một vụ án thú vị. Nếu không đi sâu vào tìm hiểu Kha Thiển, anh làm sao hiểu rõ cậu ta, tiếp theo cảm nhận được hung thủ thực sự?” Chậc chậc, lại tới nữa rồi. Giản Dao nở nụ cười: “Này tại sao anh luôn có hứng thú tăng cao với hung thủ như vậy? Anh không cảm thấy phiền chán, mệt mỏi sao?” “Làm chuyện mình thích sao mệt được chứ?” Bạc Cận Ngôn liếc cô, “Tất cả sở thích, sở ghét của anh nhiều năm như một.”

“À.” Giản Dao nhịn không được bật cười. Anh cũng cười, thấp giọng nói: “Đúng vậy, anh không thể ngừng lưu lại dấu vết trên người em.”

Giản Dao càng không nhịn được cười. Đúng lúc này, di động của cô vang lên. Là Lạc Lang mấy hôm trước không liên lạc được gọi tới. “Giản Dao, hôm nay anh tiện đường đến làm việc ở tòa án gần chỗ em, có thời gian cùng ăn một bữa cơm không?” Giản Dao ngập ngừng. Lạc Lang nở nụ cười: “Gọi cả chồng em đi.”

Giản Dao cười nói: “Lạc đại ca, xin lỗi, hôm nay bọn em đi ra ngoài điều tra án rồi, không thể quay về. Để hôm khác bọn em trở về mời anh nhé.”

Lạc Lang “Ừ” một tiếng, nói: “Được, vậy cuối tuần nhé. Bên anh đang có một số tài liệu pháp luật có giá trị, lần sau sẽ đưa cho em.”

Cúp máy, Giản Dao nói: “Lạc đại ca hẹn hai chúng ta cùng ăn cơm.”Bạc Cận Ngôn đáp: “Không có hứng thú.”

Giản Dao: “Lần sau đi cùng em nhé.”

Bạc Cận Ngôn: “… Ừ.”

Giản Dao nhìn vẻ mặt anh vẫn như thường tiếp tục lái xe, bỗng nhiên muốn đùa anh, hỏi: “Này, em kết bạn với người đàn ông khác, anh không ghen sao?” Bạc Cận Ngôn cười nhạo: “Người đàn ông cảm thấy có nguy hiểm mới có thể ghen. Tiếc là anh không thể trải nghiệm được cảm giác này.”

“Chậc…”

Lại đi một lúc, anh đột nhiên hỏi: “Anh ta lớn hơn em bao nhiêu tuổi?” Giản Dao ngơ ngác mấy giây, mới hiểu ra Bạc Cận Ngôn nói “anh ta” là chỉ Lạc Lang. “Bảy tám tuổi.” Cô đáp. “Hóa ra là thế.”

“Cái gì hóa ra là thế?” Anh thản nhiên đáp: “Em gọi anh ta là Lạc đại ca.”

“Vâng. Huân Nhiên cũng gọi như vậy.”

“Anh lớn hơn em bốn tuổi.” Bạc Cận Ngôn nói tiếp. Giản Dao hơi sửng sốt. Haiz, thật đúng là. Nhưng cô không bao giờ có cảm giác anh lớn tuổi hơn mình. Thấy cô không nói lời nào, Bạc Cận Ngôn cau mày, nói: “Nhưng trước kia, em chưa từng gọi anh là đại ca.”

Giản Dao: “…”

Hóa ra anh để ý điều này. Không phải là nói không trải nghiệm được cảm giác ghen tuông à… Thấy ánh mắt anh trong trẻo nhìn mình, Giản Dao bật cười. “Anh muốn em gọi anh là đại ca hả?” Lời vừa ra khỏi miệng, mặt hơi nóng lên. Bạc Cận Ngôn im lặng. Giản Dao gọi to: “Bạc đại ca.”

Anh khẽ cười. Giảm Dao lườm anh, lại gọi: “Anh Cận Ngôn.”

Bạc Cận Ngôn khẽ “ừ” một tiếng. Gió từ cửa sổ thổi vào, trong xe lại trở về sự yên lặng, nhưng lại có bầu không khí dịu dàng chuyển động khiến người ta rung động. Giản Dao bỗng nhiên chú ý tuy ngoài mặt anh khá bình tĩnh, nhưng hai gò má lại hơi ửng đỏ. Cảm giác ấm áp thấm vào lòng cô. Cô ngẩng đầu cùng anh nhìn về phía trước, gió thổi, cảnh sắc lặng lẽ xẹt qua. Cùng lúc đó Lạc Lang ngồi trong xe, ngẩng đầu nhìn cửa sổ văn phòng Giản Dao. Trong tay là một tập tư liệu đã được sắp xếp chỉnh tề, phía trên còn có rất nhiều chú thích do anh ta tự viết. Làm sao tiện đường đến đây chứ? Thực ra gặp cô không phải là ngẫu nhiên tụ họp với đồng hương, mà là ý nguyện đã nhiều năm của anh ta. Ngồi một lát, anh ta lái xe rời đi. Chờ cô bình an trở về, gặp lại.

Trước
image
Chương 40
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!