Hãy nhắm mắt khi anh đến – Phần 2 – Ám Lân

Chương 127
Trước
image
Chương 127
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

Cô quay đầu nhìn Khâu Tự Cẩm, lại thấy cô gái vốn ngượng ngùng hồn nhiên, lộ ra nụ cười sâu xa. Vì thế Giản Dao nhận ra tất cả chỉ là nguỵ trang từ ngày đầu tiên bọn họ đi vào thị trấn này.

Trong lòng Giản Dao chấn động. Ôn Dung ngầm thừa nhận…sát thủ mặt nạ số ba. Hắn luôn tồn tại, thậm chí lén nhìn trộm tất cả hành tung của bọn họ. Cho tới bây giờ, cuối cùng hắn đã lộ ra hình dáng rồi. Rốt cuộc hắn là ai?

Lúc này tâm trí Giản Dao vô cùng kiên định. Cô nâng súng lên, nhắm vào Khâu Tự Cẩm: “Hắn ở nơi nào?”

Thế nhưng Khâu Tự Cẩm như thể không để ý, mà chỉ cười nói: “Jenny, tất cả đều đang tiến hành theo kế hoạch của hắn. Cô còn có cơ hội cuối cùng đi ngăn cản tai nạn xảy ra, ngăn cản quê hương của tôi bị huỷ diệt. Cô biết đấy, Tri Tử Châu hoá ra từng là Phác La, thành phố này không phải nhiều năm trước đã bị từ bỏ sao?”

 

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Khâu Tự Cẩm nằm xuống, ngẩng đầu, lộ ra nụ cười hoảng hốt, “Những người gọi là chuyên gia kia dự đoán ở đây sẽ xảy ra thảm hoạ đất đá lở quy mô lớn, huỷ diệt cả thành phố. Đây từng là viên ngọc rực rỡ nhất trên sông Kim Sa, chỉ vì một câu mà toàn bộ thị trấn vừa xây dựng bị mang đi, ở nơi này từng ngày biến thành thành phố bỏ hoang. Tất cả mọi người đi rồi, chỉ còn hơn một trăm con người không muốn rời xa quê hương. Tôi cũng là sinh ra ở đây đấy. Ba năm trước tôi gặp được hắn, không cẩn thận rơi xuống nước, hắn cứu tôi lên…”

Giản Dao chậm rãi hỏi: “Hắn là ai?”

Khâu Tự Cẩm chỉ cười, không đáp, mà nói: “Jenny, có chuyện khẩn cấp hơn cần cô đi làm. Cũng chỉ có cô mới ngăn cản được, bởi vì hiện tại hắn chỉ để ý đến mình cô. Hắn chôn tất cả thuốc nổ trong mấy ngọn núi rồi. Đêm nay sẽ là trận mưa to lớn nhất trong mười năm, trong thời gian mưa lớn nhất, hắn sẽ châm thuốc làm nổ núi. Lời tiên đoán về đất đá lở sáu mươi năm trước có lẽ đã đến…”

 

Tim Giản Dao đập nhanh hơn: “Sau đó thì sao?”

Khâu Tự Cẩm ngước đôi mắt mê mang nhìn cô: “Jenny, cô sẽ đi ngăn cản hắn sao? Thời gian hắn châm kíp nổ còn chưa đến nửa tiếng. Trên đời này có lẽ cũng chỉ có cô ngăn được thôi. Nếu không sau khi xảy ra vụ nổ có lẽ toàn bộ thị trấn sẽ bị san phẳng, mấy trăm người dân địa phương đời đời kiếp kiếp sống ở đây chỉ trong một đêm bị vùi trong lòng đất. Nhưng có lẽ đây chính là vận mệnh của chúng tôi…”

Trên đường đi Giản Dao không ngừng suy nghĩ. Sau khi hai người họ đi vào thị trấn, từng hình ảnh không ngừng hiện lên trong đầu. Lại nhớ đến vừa rồi khi Bạc Cận Ngôn nói với Ôn Dung mỗi câu có liên quan đến người thứ ba. Cô cũng biết lời của Khâu Tự Cẩm có thể là bẫy. Một mình cô đi cũng không nhất định có thể thay đổi được cục diện, nhưng thân là cảnh sát hình sự, với tình hình trước mắt này, đặt cược bằng tính mạng của mấy trăm người dân, cô thực sự không có lựa chọn nào. Trong lòng cô thậm chí vô cùng bình tĩnh. Cô nhớ tới mình từng nghe nói, giống như năm đó khi lần đầu tiên Bạc Cận Ngôn bị tên hoa tươi ăn thịt người bắt. Lúc ấy Tommy áp dụng thủ đoạn gì ư? Thực ra cũng không có gì cao siêu. Hắn chỉ cưỡng chế một xe trường tiểu học, sau đó hỏi Bạc Cận Ngôn có muốn trao đổi với hắn hay không. Bạc Cận Ngôn thông minh quyết đoán, lựa chọn cũng đơn giản, anh không nói hai lời, dùng chính mình đổi lấy những đứa trẻ kia…

 

Dưới chân lầy lội, trước mặt Giản Dao là một rừng cây đen kịt, cũng đã gần đến nơi “hắn” ẩn thân theo lời Khâu Tự Cẩm. Trời mưa rất to, ầm ầm bên tai, Giản Dao dường như không nghe được bất cứ tiếng động nào khác. Ánh đèn pin leo lét, xuyên qua màn mưa, chỉ có thể chiếu được một đoạn đường ngắn phía trước. Giản Dao khẽ giật mình. Cuối cùng tất cả sự ướt đẫm lạnh như băng, máu trong toàn thân như trong tích tắc này xông lêи đỉиɦ đầu. Tay cô chiếu qua một thân cây, dừng lại, từ từ dời đi.

Trên cây có chữ viết. Là chữ khắc lên. Một số chữ sắc bén, rõ ràng quen thuộc như vậy.

“J”

Nếu như nói trước đó chứng kiến chữ “J” bằng máu trong nhà tên xã hội đen đã chết đi kia, tuy có tương tự với chữ ở hiện trường tử vong của Phùng Duyệt Hề, nhưng không đủ để phán đoán là một người. Vậy thì hiện tại chữ J này, ngòi bút mạnh mẽ, phân nhánh rất nhỏ, cốt cách liều lĩnh… tuyệt đối không có người thứ hai, là một người, đúng rồi…

Làn mưa làm mơ hồ mắt Giản Dao, cô vươn tay ra lau, sau đó mở mắt ra. Nhìn thấy chữ J kia lần nữa, từ sau khi leo lên thị trấn này ở bãi sông, tất cả manh mối mơ hồ bị xem nhẹ, đột nhiên giống như rõ ràng thấy được. Bức vẽ hình xăm trên cánh tay A Hồng là một chữ J xiêu vẹo. Cho nên vị trí hang ổ của Phật Thủ che giấu vô cùng cẩn thận, mà một tên đàn em như A Hồng có thể thành công dẫn cô và Bạc Cận Ngôn đến đây. Lần đầu tiên gặp Khâu Tự Cẩm, cô bé đứng bên cửa, trên cửa gỗ là chữ viết của học sinh tiểu học, nhìn như viết linh tinh, trong đó có một loạt chữ cái tiếng Anh từ A cho đến J. Đến chữ cái J thì ngừng lại. Chữ J ở hiện trường tử vong của Triệu Kiện. Khâu Tự Cẩm thấp giọng lẩm bẩm: Jenny, tất cả đều tiến hành dựa theo kế hoạch của hắn. Nhưng mà tại sao hắn luôn không lộ diện cho đến tận hiện tại. Rốt cuộc hắn muốn gì?

Có phải hắn không có cách nào lộ diện? Bởi vì thương nặng? Người quen? Hay là không muốn làm kẻ địch? Loại bỏ tất cả đáp án không có khả năng, kết quả còn lại cho dù không thể tưởng tượng nổi cũng là chân tướng duy nhất.

Giản Dao ngẩng đầu. Cô nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

“Jenny” hắn gọi. Giọng nói trầm thấp lại quen thuộc.

Giản Dao quay đầu lại, trong mưa to, trong đêm tối, nhìn thấy đôi mắt bi thương ủ dột như vực thẳm của Lạc Lang.

Tổng tiến công đã phát động. Nhóm đặc công chia làm nhiều tổ nhỏ, đồng thời hành động, thế như trẻ che, không ngừng tấn công từng phòng tuyến của Phật Thủ. Thêm sự tấn công của sát thủ mặt nạ trong Phật Thủ, lực lượng nòng cốt đã mất tinh thần, hiện tại mất đi chỉ huy, càng bị chia rẽ, không có sức đánh trả. Người dân bình thường nhìn thấy thế trận này cũng bị doạ, hai tay ôm đầu. Bọn họ cũng được cảnh sát khống chế bảo vệ. Bạc Cận Ngôn và Phương Thanh, An Nham tách ra hành động. Bạc Cận Ngôn một mình dẫn theo bốn, năm người đi tìm Giản Dao. Phương Thanh dẫn một đội nhỏ tiếp tục đuổi theo tội phạm lên núi. An Nham đi theo đội tiếp tục sơ tán trấn an dân chúng, tìm kiếm cá lọt lưới. Một trận lớn từ từ triển khai trong đêm mưa đen.

Trước
image
Chương 127
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!