Về chung nhà với chú

Chương 55: Cô bé lừa đảo
Trước
image
Chương 55
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Sở Quỳnh nói chuyện với đám thư ký, thỉnh thoảng chủ đề sẽ đá sang Nguyễn Nhuyễn. Được một lúc, đám thư ký đều ngẩng đầu nhìn về phía phòng họp sau lưng cô gái nhỏ.

Nguyễn Nhuyễn quay đầu lại, thấy ngay Sở Mộ.

“Bà xã! Em… Ơ???” Sở Mộ cất tiếng gọi Sở Quỳnh nhưng ánh mắt vô tình nhìn thấy cô gái nhỏ.

Cô cũng nghiêng đầu nhìn anh ấy.

“Ớ???” Sở Mộ chỉ tay vào Nguyễn Nhuyễn.

“Sao anh lại ra đây?” Sở Quỳnh cười, đứng lên.

“Anh chịu không nổi!!! Đám người kia đều muốn đè đầu cưỡi cổ anh… Nếu không phải có khanh khanh, chắc anh bị đám người đó ăn thịt mất xác trong đó rồi.” Người nào đó vừa kể vừa ôm lấy Sở Quỳnh.

“Này…” Sở Mộ nhìn Nguyễn Nhuyễn.

“Anh nhìn em làm gì?” Cô cảnh giác nhìn anh ta.

“Sở Mộ, nếu cậu dám chạy, để cho Sở Quỳnh một lần nữa…” Đột nhiên, một giọng đàn ông vang lên. Theo giọng nói, một người đàn ông mặc vest đen kèm theo gương mặt nghiêm túc bước đến. Tuy nhiên, khi nhìn đến cô gái nhỏ ngồi trên sofa, lông mày nhíu chặt bất giác dãn ra.

“Cô bé, em đến đây khi nào?” Phó Thanh Hành đã một tuần không được gặp cô, khóe miệng không kìm được cong lên.

“Em vừa mới đến thôi…” Nguyễn Nhuyễn đỏ mặt đứng lên.

“Nhớ anh? Hửm?” Anh bước nhanh về phía trước, ôm lấy cô, hôn lên má cô.

“Ừm… Anh vừa tức giận sao…” Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu anh.

Anh vuốt tóc cô, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Sở Mộ.

“Hai mươi phút nữa, tôi muốn tan làm.”

“Không cần lâu như vậy…” Sở Mộ làm mặt đáng yêu.

“Em không có việc gấp gì, anh đi cùng anh ấy đi, có gì mình nói sau.”

“Không không không, tôi xin thua, tôi đói đến đầu óc quay cuồng chân tay bủn rủn, tôi muốn ăn cơm!!! Vợ yêu, anh muốn ăn cơm!!!”

Phó Thanh Hành liếc qua anh ta, không thèm để ý đến.

“Sao tới mà không nói cho anh.”

“Nói cho anh thì còn gì vui nữa!” Người con gái bật cười.

“Anh đừng như vậy, đi ăn gì đi, em ở đây đợi anh tan tầm được không?” Cô lắc cánh tay anh.

“Không được…” Phó Thanh Hành tiến lên muốn hôn cô, cô gái nhỏ đỏ mặt đẩy anh ra.

“Sở Mộ, tôi muốn tan làm.”

Sở Mộ chắp tay trước ngực tạ ơn Nguyễn Nhuyễn. Còn cô không chịu, nhướn người ôm cổ anh, nhỏ giọng thì thầm vào tai anh.

“Anh ngoan ngoãn, ngày mai em cùng anh đi làm được không?”

Người đàn ông nhướng mày, lúc sau mới nhớ ra hôm nay đã là thứ năm, “Nhưng… anh có thể tự cho mình quyền nghỉ.”

Nguyễn Nhuyễn nhìn thoáng qua Sở Mộ, anh ta đang điên cuồng cầu xin.

“Vậy anh nghỉ đi, ngày mai em về trường học.” Cô đẩy anh ra, mềm không ăn thì cô đây cho anh ăn cứng.

Phó Thanh Hành cười khẽ, “Vậy em ăn cơm cùng anh nhé?” Cánh tay rắn chắc kéo cô trở về trong vòng tay của mình.

“Được rồi… Em miễn cưỡng chấp nhận.” Nguyễn Nhuyễn chu môi.

“Thỏa thuận rồi nhé, em không được về trường học, tối về nhà, nghe chưa?” Anh ôm cô đi về phía thang máy, mặc kệ bao ánh mắt và biểu cảm ngạc nhiên của mọi người.

“Em được nghỉ học rồi.” Cô nàng nháy mắt với anh.

“Á à, cô bé lừa đảo.” Bàn tay anh nhéo nhéo má cô, sau đó xoay lưng nhìn mọi người xung quanh.

“Lý Duy, báo với mọi người nghỉ ngơi nửa tiếng, nửa tiếng sau họp tiếp. Sở Mộ, không đi sao?”

“Đi đi đi.”

Trước
image
Chương 55
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!