Về chung nhà với chú

Chương 86: Có quà tặng anh
Trước
image
Chương 86
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Ôn Nhu nghe cô gái nhỏ nói về món quá, bất chợt nảy ra một ý kiến.

“Chúng ta về sớm đi, thế nào?” Nguyễn Nhuyễn nuốt nước miếng, không được đâu, Phó Thanh Hành còn dặn cô giữ chân cô ấy mà.

“Em…”

“Thôi nào, chị cho em ý này, chỉ nhìn Ipad là trò xưa rồi, đi đi đi, chúng ta đến nơi này.”

Hai người mát xa thư giãn cũng chưa làm, Ôn Nhu kéo Nguyễn Nhuyễn bắt taxi đi đến trung tâm thương mại.

“Ai nha, hôm nay mấy cô cũng bất chấp cái lạnh đi đón giao thừa?” Tài xế hỏi.

“Đúng vậy, bác tài.” Ôn Nhu cười trả lời.

“Tôi không biết ở trung tâm thương mại đang diễn ra hoạt động gì. Lúc nãy tôi dừng lại trả khách, quảng trường đã bị quây lại không nhìn thấy gì. Lối trước không vào được rạp chiếu phim. Tôi cho mấy cô đi vào lối bên nhé.”

“Được!!!”

Suốt dọc đường đi, Nguyễn Nhuyễn ngơ ngác không hiểu gì, chỉ có thể làm theo lời Ôn Nhu.

“Bác không được xem trộm đâu!!!” Nguyễn Nhuyễn dặn dò đi dặn dò lại người nhân viên chiếu phim.

“Đừng lo, chúng tôi sẽ bật đúng giờ đã thỏa thuận, yên tâm.” Người đàn ông trung niên mỉm cười nhìn dáng vẻ sốt sắng của cô.

“Cháu cảm ơn bác.” Hai má cô đỏ bừng, cô mím môi nói lời cảm ơn.

Hai người họ ngồi vào đại sảnh rạp chiếu phim, ở đây cũng chỉ có cô và Ôn Nhu, màn hình lớn đen xì. Nguyễn Nhuyễn nhìn di động, đã 23 giờ 52 phút rồi, cô căng thẳng gửi tin nhắn cho Phó Thanh Hành.

[Chú, em ở trung tâm thương mại X, rạp chiếu phim tầng hầm B1, phòng chiếu 12.]

Tin nhắn vừa gửi đi, đã thấy anh ngay lập tức gọi điện đến, đầu dây bên anh hơi ồn ào.

“Bảo bối, sao em lại ở đó? Không phải, sao lại ở rạp chiếu phim.”

“Em… Anh có thể tới đây không… Em ở phòng chiếu 12 đợi anh.”

“… Được, em chờ anh nhé…”

Quảng trường trước trung tâm mua sắm được bao quanh bởi các tấm nhựa, bên trong có bức tường hoa hình trái tim khổng lồ và một nhóm nhân viên đang tất bật chuẩn bị.

“Từ từ đã, Sở Mộ, cậu giúp tôi trông chừng chỗ này. Nguyễn Nhuyễn không biết tại sao lại xuất hiện ở rạp chiếu phim tầng hầm.”

“Gì cơ?” Đến cả Cố Quyền cũng bị làm cho bất ngờ.

“Ôn Nhu chắc biết cậu muốn cầu hôn…” Lời nói của Cố Quyền làm người đàn ông bình tĩnh lại.

Chuyện này cũng âm thầm chuẩn bị được hai tháng rồi, Ôn Nhu cũng biết.

Cố Quyền mở màn hình điện thoại, nhìn thấy tin nhắn Wechat từ vợ anh ta.

“Đi đi, có thư ký cậu ở đây giúp rồi, đành cầu hôn muộn nửa tiếng vậy, đi nhanh xem có chuyện gì.” Sở Mộ nói.

Phó Thanh Hành nhìn theo di động được Cố Quyền giơ lên, là tin nhắn của Ôn Nhu.

[Chuyển lời tới anh Phó, Nguyễn Nhuyễn có một món quà dành cho anh ấy. Cầu hôn lúc 0 giờ có thể là một ý tưởng hay, nhưng cô ấy hình như đặc biệt hi vọng có thể nói câu ‘Sinh nhật vui vẻ’ với người cô yêu vào thời điểm chuyển giao ấy.]

Người đàn ông cong môi cười hạnh phúc, “Đi cùng nhau đi, cùng xem bảo bối nhỏ nhà tôi chuẩn bị món quà gì.”

“Mẹ nó! Ông đây 800 năm mới di cư về phương Bắc một lần, chưa kịp thích nghi đã bị quật lên quật xuống thế này!” Sở Mộ kéo áo lông vũ che chặt chính mình.

“Đừng lắm mồm, đi nhanh.” Sở Quỳnh đánh anh một cái.

Ở đầu bên kia, Nguyễn Nguyễn hồi hộp nhìn đồng hồ nhích từng con số, đã đến 23 giờ 59 phút… Vậy mà người cô chờ vẫn chưa xuất hiện… Cô hơi thất vọng cúi thấp đầu gõ gõ vào màn hình điện thoại.

“Bảo bối của anh, em ở đâu?” Một giọng nói quen thuộc truyền đến bên tai, người con gái kinh ngạc ngẩng đầu lên, hình dáng người đàn ông tuấn tú đang từ chỗ cửa đi vào.

“Em đây!!!” Cô không giấu được niềm vui, “Sao anh tới nhanh như vậy?” Đồng hồ nhích thêm một nhịp, vừa vặn 0 giờ.

Không gian trong rạp chiếu tối sầm lại, Phó Thanh Hành ngồi bên cạnh Nguyễn Nhuyễn, màn hình lớn đột nhiên sáng lên.

Trước
image
Chương 86
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!