Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 87: Khiến Người Khác Khó Lòng Mà Từ Chối
Trước
image
Chương 87
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Buổi tối tan làm, những người khác đều đã ra về, Thịnh Hạ thì ở đó thu dọn đồ đạc một cách lề mề, đợi tất cả mọi người trong văn phòng đều về vãn rồi, cô nhẹ nhàng bước vào phòng làm việc của Lạc Hàn Đông.

Hễ người đàn ông này cứ bận rộn liền quên cả thời gian, Thịnh Hạ ngồi trên sô pha, rất nhanh đã đến Tết Trung thu, cô muốn về quê một chuyến, mua quà cho ông bà nội.

Lát nữa cô định sẽ đi siêu thị.

Quà cho bố mẹ, cô định đến trung tâm thương mại mua hai cái áo len, trời cũng đã chuyển lạnh rồi, vừa hay có thể mặc được.

Cô lặng lẽ suy nghĩ mọi chuyện, không mảy may để ý người đàn ông đang gõ bàn phím trước mặt đã ngừng lại từ lúc nào, ánh mắt anh nhẹ nhàng rơi trên khuôn mặt cô.

Thịnh Hạ yên lặng ngồi ở đó, mái tóc đen tuyền dài nhẹ buông thõng trước ngực, khuôn mặt bằng lòng bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, đôi mắt ướŧ áŧ, to đẹp, không biết đang suy nghĩ việc gì, khóe môi cô hơi nhếch lên, lộ ra nét mặt vui vẻ.

Lạc Hàn Đông gập máy tính, sải bước tới, nâng cằm cô, đè người đang ngồi trên sofa xuống hôn lên.

 
 
 

Thịnh Hạ vòng tay qua cổ anh, trong khoảng thời gian này, cô đã quen với việc người đàn ông này thường hay hôn cô, cũng thích anh hôn như thế này. “Đang nghĩ gì thế?” Lạc Hàn Đông vừa hỏi đầu lưỡi vừa liếʍ ɭáρ khóe môi cô.

“Sắp đến trung thu rồi, em đang muốn mua quà gì đó cho ông bà nội.” Thịnh Hạ nói xong, ngập ngừng hỏi: “Ông bà nội anh còn không? Lạc Hàn Đông xoa xoa gáy cô, “Không có chuyện gì là không hỏi.” Giọng anh trầm thấp, không nghe được cảm xúc, “Đã lâu rồi tôi không qua lại với bọn họ.”

Thịnh Hạ ngơ ngác, “Tại sao?”

Nếu đã qua đời thì cũng có thể hiểu được, nhưng nếu như vẫn còn sống, tại sao lại không qua lại?

“Người phụ nữ sinh ra anh, đã cắt đứt quan hệ với bọn họ.” Lạc Hàn Đông mơ hồ vuốt ve da thịt sau gáy Thịnh Hạ, giọng nói nhẹ nhàng thản nhiên, “Sau này lớn lên, anh cũng không gặp lại họ nữa”.

Thịnh Hạ không nghĩ rằng mối quan hệ giữa anh Đông và mẹ anh dường như rất tệ, nếu không anh sẽ không dùng từ “người phụ nữ đã sinh ra anh” để hình dung bà ấy.

Trong suốt cuộc đời của Lạc Hàn Đông, ngoài việc nói với cảnh sát về hoàn cảnh gia đình của mình thì anh gần như không nhắc qua về chuyện gia đình mình với bất kỳ ai khác.

Anh không cho là có gì cả.

Nhưng đến cuối cùng thì môi trường trưởng thành thời niên thiếu đã khiến tính khí anh trở nên quá lãnh đạm.

 
 
 

“Không sao.” Thịnh Hạ ôm lấy anh, bàn tay mảnh khảnh từng chút vỗ nhẹ vào lưng anh, như đang an ủi anh, “Sau này, em… em sẽ ở bên anh.” Lạc Hàn Đông rất khó có thể mô tả được cảm giác lúc này.

Nhưng dường như trái tim của anh lại dễ dàng bị cô gái trước mặt này đánh trúng bằng một câu nói, trong lòng trào ra rất nhiều thứ gì đó chua xót ấm nóng, những thứ đó đang dâng trào gào thét trong cơ thể, đầy ứ đến nỗi hốc mắt khẽ đỏ.

Anh che đi nụ cười nhạt, “Khi nào về thăm ông bà nội?” Thịnh Hạ ngạc nhiên nhìn anh, “… anh muốn đi à?”

Hơn nữa, tại sao anh lại gọi ông bà nội của cô là ông bà nội một cách thản nhiên như thế?

“Không được sao?” Mặt anh đen lại, mí mắt mỏng rủ xuống, khi nhìn người khác luôn mang đến vài phần lãnh đạm và xa lánh, nhưng lúc này, mặt mày lại mang theo ý cười, khóe môi nhếch lên, rõ ràng là tâm trạng rất tốt.

Ngay cả chỏm tóc trên đỉnh đầu dường như cũng đang đung đưa thể hiện tâm trạng vui vẻ.

“…Được chứ.” Thịnh Hạ hoàn toàn không từ chối anh ta chút nào.

Anh Đông mỉm cười …thật khiến người khác khó mà từ chối được.

Đẹp trai và ngầu.

Cũng đặc biệt … quyến rũ.

Trước
image
Chương 87
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!