Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 88: Con Rể Tới Cửa
Trước
image
Chương 88
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Ngày trở về đã được định sẵn, Lạc Hàn Đông sẽ lo hết phần còn lại. Lúc Thịnh Hạ ngỏ ý muốn mua áo len cho bố mẹ, Lạc Hàn Đông đã trực tiếp đưa cô đến cửa hàng thời trang cao cấp, nhìn thấy giá thành khiến người ta chững lại, Thịnh Hạ không quay lại nhìn nữa mà mở cửa đi thẳng một mạch ra ngoài.

Đi được một nửa thì bị người đàn ông kéo lại, dứt khoát báo kích thước, sau khi chọn được hai cái cho bố mẹ, người đàn ông ghim số đo đó và đặt làm một chiếc theo yêu cầu.

Mặc dù giá đắt gấp hơn chục lần so với suy đoán của cô, nhưng giây phút cầm được bộ quần áo, Thịnh Hạ không thể không cảm động, đúng là tiền nào của nấy.

Quả nhiên đồ đắt tiền vẫn luôn tốt.

Lạc Hàn Đông nghe nói mẹ Thịnh thích vòng tay ngọc bích, liền đến cửa hàng trang sức lớn nhất Nam Thị, chọn một cặp vòng ngọc bích.

Khi Thịnh Hạ nhìn thấy giá liền choáng váng, mẹ cô có cái vòng đeo được mấy năm nhưng cũng không quá một vạn, cái này anh Đông mua quá đắt rồi, cô không muốn nhưng Lạc Hàn Đông lại chặn cô quay về bằng một câu nói nhẹ nhàng.

“Đây là anh tặng mẹ vợ chứ không phải em tặng, đắt thì đắt, anh đã quyết rồi”.

 
 
 

Mẹ vợ cái gì chứ.

Thịnh Hạ nghĩ mặt đỏ bừng, anh có ý gì đây.

Sau khi hai người đi ra, Lạc Hàn Đông lái xe đến cửa hàng may vest và chọn một bộ vest được may thủ công, nhìn thấy bộ dạng nhân viên hướng dẫn mua bán cẩn thận từng tí một bê bộ vest ra, bộ này giá tuyệt đối không hề rẻ.

Thịnh Hạ lúng túng hỏi: “Cái này sẽ không phải là của …?”

Lạc Hàn Đông nhướng mày, “không sai, là tặng bố vợ.”

Thịnh Hạ: “……”

Rõ ràng là cô đang nói chuyện đi thăm ông bà nội, từ lúc nào mà thành … con rể tới thăm nhà thế này.

Mặt Thịnh Hạ đỏ gay, “Anh Đông…” Cô do dự hồi lâu, vẫn là không nhịn được mà nói ra: “Em … chỉ nói đi gặp ông bà nội thôi mà.”

“Anh biết.” Lạc Hàn Đông đặt tay lên vô lăng, tay còn lại nắm chặt tay cô,

“Chỉ là quà trung thu thôi, nếu em muốn anh đi, anh sẽ đi; không muốn, anh sẽ không đi, anh nghe theo em. “

Nói xong anh cúi đầu hôn lên tay cô.

Thịnh Hạ bị anh nói mà tim đập thình thịch, hồi lâu mới nói: “… Em chưa từng nhắc đến anh với bố mẹ em, em sợ… sợ đường đột quá, bọn họ không chấp nhận.”

 
 
 

“Chuyện đó cứ giao cho anh, em không cần phải nghĩ nhiều.” Lạc Hàn Đông nắm tay cô, “Không phải sợ, có anh đây.”

Thịnh Hạ bỗng trở nên thoải mái, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, không lâu sau lại quay đầu nhìn anh.

Người đàn ông nhìn về phía trước mà không thèm liếc mắt, bàn tay thon dài đặt lên vô lăng, tay còn lại đang nắm lấy cô, mặc một chiếc áo sơ mi đen, hai cúc trên ở cổ áo không cài, yết hầu lộ rõ, cằm anh gọn gàng sạch sẽ, không có lấy một cọng chân râu.

Đường nét góc cạnh sắc sảo, lông mày đen rậm.

Đèn đỏ, anh đạp phanh xe, nghiêng đầu nhìn qua, ngay lúc trông thấy cô, đôi môi mỏng mới khẽ cong lên.

Anh luôn mạnh mẽ và tự tin như vậy.

Khiến cô rất an tâm.

Tối hôm đó về nhà, Thịnh Hạ xuống xe trước, đến cuối thì cô vẫn có chút căng thẳng, khuyên Lạc Hàn Đông ở trong xe đợi một lúc, cô vào trước nói một tiếng, lo lắng sẽ dọa bố mẹ sợ khi mình đột nhiên đưa một người đàn ông trở về.

Lạc Hàn Đông mỉm cười, ngoan ngoãn đậu xe ở cổng, xuống xe dựa vào cửa, nhìn theo bóng lưng của cô.

Thịnh Hạ cứ bước một bước lại quay đầu nhìn lại, cuối cùng ngượng ngùng chạy vào.

Đúng lúc bố mẹ đều ở nhà dịp Tết Trung thu, đang định gọi điện cho Thịnh Hạ hỏi cô có về không thì thấy ngoài cửa chính truyền đến tiếng chìa khóa, tiếp đó Thịnh Hạ mở cửa đi vào.

 
 
 

“Bố, mẹ …” mặt cô hơi đỏ hồng ngại ngùng, “Con về rồi.”

“Sao về mà không nói một tiếng?” Mẹ Thịnh vui vẻ bước tới, “Mẹ ra ngoài mua đồ ăn.”

“Ơ …” Thịnh Hạ muốn kéo bà lại, mẹ Thịnh đã đẩy cô lên ghế sô pha, “Ngồi xuống đây, nói chuyện với bố con một lát, mẹ đi một vòng quanh siêu thị rồi về ngay.”.

“Mẹ …” Thịnh Hạ đỏ mặt, vốn dĩ muốn nói với mẹ trước, sau đó để mẹ nói cho bố, bởi vì cô ngại mở miệng nói với bố rằng mình có bạn trai.

Sau khi cửa đóng lại, bố Thịnh mới cười hỏi cô: “Gần đây công việc thế nào? Hình như con gầy đi rồi? Mệt quá sao? Con không nghỉ ngơi cho tốt à?”

Không phải gầy vì mệt, mà vì làm chuyện ấy đến gầy người.

Nhưng cô không thể nói ra những lời như này, chỉ mím môi, dè dặt gật đầu.

Trước
image
Chương 88
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!