Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 14
Trước
image
Chương 14
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Sau khi Chu Hạ Hạ được truyền dịch, sức khỏe của cô đã tốt hơn rất nhiều.

Sau khi về đến nhà, cô nhốt mình trong phòng, gọi đi gọi lại vào số của Tụng Ân nhưng không có ai bắt máy. Cô ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, bên cạnh vốn là có một cốc nước ấm, nhưng lúc này nó lại hoàn toàn nguội lạnh.

Chu Hạ Hạ từ bỏ việc gọi điện, cô cầm điện thoại trong tay cân nhắc câu chữ, chỉnh sửa tin nhắn rồi gửi đi. Trên đó là lời xin lỗi và sự quan tâm của cô dành cho Tụng Ân, cô còn dặn cậu không nên ăn xoài, vì Tụng Ân thích xoài nhưng lại bị dị ứng với xoài.

*

Chiếc điện thoại di động nhỏ màu đen đặt bên cạnh tách trà bằng sứ màu trắng, âm thanh rung dài chuyển thành rung ngắn, thu hút người ngồi bên cạnh nhìn sang.

Một bàn tay không còn trẻ nữa nhấc máy lên, những nếp nhăn trên mu bàn tay đã che đi vết sẹo ban đầu. Nhìn nội dung tin nhắn, nhìn thấy những lời nói trẻ con chân thành và ấm áp đó, Thác Sa tắt máy, đặt sang một bên.

“Con bé đó là một đứa trẻ ngoan.”

“Đúng vậy.” Bên cạnh có người trả lời: “Cô Hạ Hạ cũng được bảo vệ rất tốt, lại lớn lên cùng Tụng Ân, bọn họ còn rất thân thiết.”

“Đáng tiếc con bé lại lớn lên trong một một gia đình như vậy, Tái Bồng và A Huy sớm muộn cũng không thể kiểm soát được kẻ điên đó, Chu Hạ Hạ này, đến lúc đó cũng sẽ không còn được yên ổn. Bởi vì Chu Dần Khôn, Tụng Ân không thể kết giao với con bé nữa.”

Thác Sa cầm chuỗi hạt trong tay:  “Chuyện tôi nói cậu làm, hiện tại sao rồi?”

“Chu Dần Khôn vẫn đang ở Bangkok. Tôi không rõ ngày hôm qua hắn đến Patpong gặp ai, hình như đã xảy ra một số chuyện. Cũng không biết cuộc nói chuyện có suôn sẻ hay không. Tôi chỉ biết đối phương đến từ Nga.”

“Trước đây cậu ta định thành lập một nhà máy quân sự ở Mumbai, vừa trở về đã có người đến cửa tìm, hơn phân nửa có liên quan đến việc này. Người Nga kia đã rời đi chưa?” Thác Sa hỏi.

“Vẫn chưa. Ước chừng sự việc vẫn chưa kết thúc. Nói như vậy, Chu Dần Khôn trước mắt hẳn là sẽ ở Thái Lan. Chúng ta có phải…”

Người đàn ông thăm dò nhìn Thác Sa.

Thác Sa dừng một chút: “Bên cạnh cậu ta vẫn chỉ mang theo một người có đầy hình xăm thôi à?”

“Đúng vậy, hắn tên là A Diệu. Đã đi theo bên cạnh Chu Dần Khôn nhiều năm rồi. Ngoại trừ hắn, tôi không thấy ai khác xung quanh Chu Dần Khôn.”

“Ừ, hiểu rồi.” Giọng nói của Thác Sa bình tĩnh lại mạnh mẽ.

*

Tin nhắn và email của Chu Hạ Hạ gửi cho Tụng Ân cả một ngày đều không có ai trả lời, cuối cùng cô cũng đặt điện thoại xuống, bước ra khỏi phòng.

Lúc xuống lầu, cô nhìn thấy Chu Diệu Huy và Tát Mã đang chuẩn bị ra ngoài. Miếng băng gạc trên đầu Chu Diệu Huy được thay thế bằng miếng dán vết thương, Tát Mã lại mặc váy dạ hội Dusit màu xanh nhạt với lối trang điểm tinh tế.

“Ba mẹ, ba mẹ đi đâu vậy?”

Vốn còn tưởng con gái vẫn đang ngủ, cho nên Tát Mã mới không vào quấy rầy, thấy Hạ Hạ tự đi xuống, Tát Mã bước tới sờ vào trán con gái. Nhiệt độ bình thường, sắc mặt cũng đã ổn hơn, lòng bà cũng thấy an tâm hơn.

“Tối nay có một bữa tiệc rất quan trọng, là ngài công tước Á Ông, con có nhớ không? Tối nay là sinh nhật của vợ ông ấy.”

Chu Hạ Hạ gật đầu. Công tước Á Ông xuất thân từ hoàng gia Thái Lan, ông chỉ có một người vợ, vợ ông là người mà ông ấy yêu từ thời thơ ấu, tình cảm rất tốt, trường hợp như này không phải là trường hợp dễ bắt gặp trong hoàng gia Thái Lan. Công tước và công tước phu nhân địa vị rất cao, cho nên bữa tiệc tối nay đương nhiên rất quan trọng, nếu không Chu Diệu Huy cũng sẽ không trực tiếp tham dự mặc dù ông đang còn bị thương.

“Con ngoan ngoãn ở nhà nhé. Nếu ba mẹ về muộn, con không cần đợi chúng ta đâu, con cứ tự đi ngủ trước đi. Mẹ còn làm món xôi dừa mà con thích ăn. Con nhớ phải ăn nhé.”

Vài lời dặn dò cũng đã phần nào xóa đi nỗi buồn khi không thể liên lạc được với Tụng Ân, Hạ Hạ ôm lấy Tát Mã, vùi mặt vào cổ bà.

“Được rồi bé con, chúng ta đi trước nhé.”

Chiếc Rolls Royce màu bạc lái đi, cổng biệt thự tự động đóng lại. Vì công việc kinh doanh của gia đình rất đặc biệt nên trong nhà không có người giúp việc nào khác ngoài những người làm vườn thường xuyên đến dọn sân. Bởi vì con người thì có tai mắt, mà hai thứ này lại là thứ nguy hiểm đối với một gia đình như họ.

Nhờ hệ thống an ninh hoàn hảo, Chu Hạ Hạ không sợ khi phải ở nhà một mình. Chỉ là ban ngày thì ngủ chập chờn, ban đêm lại không buồn ngủ.

Trở lại phòng, cô nhìn thấy một vòng tròn màu đỏ được vẽ trên tờ lịch trên bàn.

Ngày mai là sinh nhật của Tụng Ân, hàng năm vào ngày này họ đều cùng nhau tổ chức sinh nhật. Năm nay Hạ Hạ cũng đã chuẩn bị một bất ngờ, bánh sinh nhật do cô tự tay thiết kế, tiệm bánh sẽ làm theo bản vẽ cô vẽ, bánh sẽ đến trước mười giờ tối nay để Hạ Hạ mang đến sinh nhật của Tụng Ân.

Kiểu tổ chức như thế này năm ngoái Tống Ân cũng đã làm cho côi, cô đang ngủ thì bị cậu đánh thức, Tụng Ân gọi cô đến một cửa hàng nhỏ mà bọn họ thường đến sau giờ học, nhìn thấy món quà sinh nhật bất ngờ do cậu và các bạn cùng lớp chuẩn bị. Cho nên năm nay cô cũng muốn làm điều gì đó đặc biệt. Chỉ là không ngờ…

Dù thế nào đi nữa, cô cũng muốn Tụng Ân biết rằng cô vẫn hy vọng được cùng cậu đón sinh nhật. Cô cũng mong cậu ấy có thể ước nguyện và vui vẻ thổi nến như những năm trước.

Cho dù chỉ là gửi cho cậu ấy một bức ảnh về chiếc bánh.

Nghĩ đến đây, cô thay quần áo rồi tự mình đi ra ngoài lấy bánh.

Khi đi ngang qua cái quán nhỏ trên đường, cô không khỏi dừng lại.

Ở đây có rất nhiều kỷ niệm, lần đầu tiên cô đạt điểm cao trong bài kiểm tra, cô cũng đã ăn mừng ở đây, lại còn có một sinh nhật bất ngờ được diễn ra, ngay cả khi thành tích học tập của cô bị sa sút, bị giáo viên gọi đến nói chuyện, lúc buồn tủi cô cũng đã ở chỗ này uống trà sữa. Trong những kỉ niệm đó đều có Tụng Ân ở bên cạnh. Họ cũng đã hẹn nhau sẽ vào học cùng một ngôi trường đại học.

Ánh đèn đường lờ mờ, cô gái gầy gò đứng đó một mình, không hề biết phía sau có một chiếc ô tô đang chậm rãi dừng lại.

Cửa sổ hạ xuống để lộ người đàn ông mặc áo sơ mi cổ lụa Cuba màu đen ngồi ở hàng ghế sau.

“Chu Hạ Hạ.”

Giọng nói lười biếng như đang mơ màng, sống lưng Chu Hạ Hạ lập tức cứng đờ. Cô chậm rãi quay người lại, lúc nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ đó, cô vô thức lùi lại một bước.

“Lại không lễ phép rồi nhỉ?” Ngón tay thon dài của Chu Dần Khôn gõ gõ mép cửa sổ xe: “Còn không mau lại đây?”

Trước
image
Chương 14
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!