Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 16
Trước
image
Chương 16
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Tháp Sathorn là công trình bỏ hoang nổi tiếng ở Bangkok.

Vốn là tòa nhà hoành tráng và trang hoàng nhất trung tâm Bangkok nhưng lại phải đình chỉ vì thiếu vốn xây dựng, sau đó rơi thời gian dài vào tình trạng hư hỏng, cuối cùng trở thành địa điểm quay phim miễn phí.

Những người dân xung quanh từ lâu đã quen với âm thanh đua xe và tiếng súng nổ ở Tháp Sathorn, họ cũng chỉ nghĩ lại là một đoàn làm phim đến quay. Nhưng lại không hề biết rằng vào thời điểm này, những gì đang diễn ra lại là một cuộc truy sát liều mạng không thể chân thực hơn được nữa.

Chu Hạ Hạ cảm giác được chiếc xe cô đang ngồi đang nhanh chóng rẽ vào một góc cua, liên tục tăng tốc theo cùng một góc, cuối cùng đột nhiên dừng lại. Nếu không phải vì bị Chu Dần Khôn ôm vào lòng, có lẽ cô đã bị hất văng ra ngoài vì không thắt dây an toàn.

Xe vừa dừng lại, cửa xe liền mở ra, Hạ Hạ bị một bàn tay to lớn xách xuống, cô nhất thời đứng không vững, suýt chút nữa đã ngã xuống.

Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cô cảm thấy chân mình như nhũn ra. Họ bị bao vây bởi ba chiếc ô tô màu đen, phía sau là những bức tường đổ nát của tòa nhà bỏ hoang, không có bất kì nơi trú ẩn vào. Cứ như vậy bị bao vây ở tầng 34 của tòa nhà.

Lúc người trong xe bước xuống, Chu Hạ Hạ có cảm giác quen quen. Đó là… khuôn mặt cô nhìn thấy ở tầng một khi cô đến dự tiệc đại thọ của Thác Sa với Tụng Ân.

Quả nhiên, người cuối cùng bước xuống xe là Thác Sa với chuỗi hạt Phật châu trên tay.

“Chú Thác Sa, đây là tới trả thù sao?” Chu Dần Khôn nghịch nghịch khẩu súng trong tay: “Ông cho rằng đem giấu thằng cháu trai đi là có thể xử lý được tôi?”

“Khôn.” Thác Sa cười nói: “Là cậu phá vỡ quy tắc trước mà phải không?”

Lúc này, Chu Dần Khôn và A Diệu đã bị hàng chục khẩu súng của bang Hồng Ngõa bao vây, Chu Hạ Hạ không muốn bị liên lụy, Thác Sa cũng nhìn thấy cô, cô gái với đôi mắt tràn đầy sự cầu xin.

Thác Sa xua tay: “Không liên quan đến Hạ Hạ, để con bé đi đi.”

Chu Dần Khôn không tuân theo quy củ, nhưng Thác Sa đã lăn lộn nhiều năm như vậy, ông ta cho tới bây giờ cũng chưa từng phá vỡ quy tắc. Hơn nữa, Chu Hạ Hạ còn là con gái của Chu Diệu Huy, nếu để cô bị thương, Chu Diệu Huy và Tái Bồng bên kia đều không dễ nói chuyện.

Trong mắt Chu Hạ Hạ tràn đầy cảm kích. Vừa lúc cô chuẩn bị đi, cổ tay đột nhiên bị người nắm lấy, cô lắc lắc cánh tay, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chu Dần Khôn cười đến đẹp mắt: “Cháu gái nhỏ à, không phải chúng ta vừa mới hoạn nạn có nhau xong sao. Không lẽ bỏ cứ bỏ đi để mặc người khác như này là điều mà ba mẹ cháu dạy hả? Vấn đề sống chết như vậy mà cháu đem bán chú mình để đổi lấy mạng thoát thân?”

“Là chú…” Chu Hạ Hạ không dám nhìn vào mắt anh, vừa cố gắng thoát khỏi tay anh, vừa thấp giọng nói: “Là chú làm tổn thương Tụng Ân trước…”

Lúc này, Chu Dần Khôn kéo cô lại gần, cả người Chu Hạ Hạ dán chặt vào người anh. Người đàn ông cúi đầu, ghé sát vào tai cô nói: “Cháu phải suy nghĩ cho kỹ, nhìn rõ tình hình trước khi đưa ra quyết định.”

Tình hình? Chu Hạ Hạ bối rối.

Lúc này vừa lúc vang lên mấy tiếng kinh hô, Chu Hạ Hạ cũng đưa mắt nhìn theo âm thanh vừa phát ra, hai mắt đột nhiên mở to.

Chẳng biết từ lúc nào giữa đầu lông mày của Thác Sa lại xuất hiện một chấm đỏ.

Còn nữa, vậy mà tất cả những người đàn ông mặc đồ đen vây quanh họ đều có một chấm đỏ trên trán và ngực. 

Đó là… 

Chu Hạ Hạ quay đầu nhìn ra ngoài, xung quanh đây có lính bắn tỉa, hơn nữa số lượng còn không ít.

Nhìn thấy vẻ mặt khó tin của Chu Hạ Hạ, Chu Dần Khôn vừa buồn cười vừa vui vẻ, một người làm sao có thể đặt hết cảm xúc và suy nghĩ lên trên mặt mình như vậy được nhỉ? Suy cho cùng thì con bé cũng không phải là đứa biết cách nguỵ trang che giấu bản thân.

Anh giơ tay nhéo nhéo mặt Chu Hạ Hạ: “Cháu còn muốn đi nữa không?”

Chu Hạ Hạ biết nếu cô nói đi, trên đầu cô cũng sẽ ngay lập tức có một chấm đỏ như vậy. Đôi mắt cô đỏ hoe lắc đầu.

Bộ dáng đó đáng thương đến mức Chu Dần Khôn muốn ném cho cô một cục xương.

“Chú Thác Sa, hiện tại phải làm sao bây giờ? Chú đuổi

theo tôi đến địa bàn của tôi còn muốn giết tôi. Là con cháu, tôi cũng có thể đánh trả mà, phải không? Chu Dần Khôn đi tới trước mặt Thác Sa, đầu họng súng khiêu khích chọc vào huyệt thái dương của ông ta: “Chú yên tâm. Sau khi chú chết, tôi sẽ sai người chặt chú ra thành từng mảnh, xếp gọn gàng lên đĩa. Khi cháu ngoan của chú đến phúng viếng, tôi lại chặt thêm một cánh tay của thằng nhóc đó, đem chôn cùng với chú.”

Khung cảnh như vậy từ khi còn trẻ Thác Sa không biết đã trải qua bao nhiêu lần.

Nhưng nhìn dáng vẻ của Chu Dần Khôn thì có vẻ anh sớm đã có sự chuẩn bị. Sau khi bị bao vây trên đường, lại giả vờ đấu không lại dụ bọn họ đến đây, tay súng bắn tỉa không phải muốn điều động là điều động được ngay, có lẽ là đã mai phục ở đây lâu rồi. 

Chu Dần Khôn buôn bán vũ khí nhiều năm như vậy cũng không phải là vô ích. Chắc hẳn là phải có nhiều nơi như thế này ở Bangkok, và cũng có thể là ở khắp Thái Lan.

Cho nên hắn mới dám phô trương như vậy trong khi chỉ mang theo một mình A Diệu, Chu Dần Khôn ngoài sáng, nhưng súng lại ở trong tối.

Tình thế trong nháy mắt đảo ngược, Thác Sa biết mình đã mắc bẫy. Chu Dần Khôn cư xử như một kẻ điên, ai nhìn vào cũng cho rằng anh là người bốc đồng và liều lĩnh. Nhưng nếu đúng như vậy, e rằng anh đã bị ám sát vô số lần.

Dù đang bị chĩa súng vào đầu nhưng Thác Sa lại tỏ ra rất bình tĩnh.

Nếu đã bước ra ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày như vậy, những người như bọn họ, ngày nào cũng treo đầu bên thắt lưng, lại còn buộc một lần là rất nhiều năm, cho nên mới rèn ra được tính khí bình tĩnh chấp nhận như vậy.

Chu Dần Khôn thấy Thác Sa vẻ mặt bình tĩnh, nhắm mắt lại không nói một lời, khinh thường thu súng lại, xoay người đi tới.

Chu Hạ Hạ nhìn thấy anh tùy ý giơ tay lên, tựa như đang muốn làm gì đó. Đúng lúc này, tiếng ô tô lại vang lên, Chu Dần Khôn dừng lại.

Đèn xe chiếu sáng đến cả tầng mà bọn họ đang đứng, Hạ Hạ không khỏi giơ tay lên che mắt, sau đó cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc mang theo tức giận vang lên: “Chu Dần Khôn.”

“Ba!” 

Chu Hạ Hạ nhìn thấy Chu Diệu Huy thì định chạy tới, kết quả lúc đi ngang qua người đàn ông đáng sợ đó, cổ của cô bị nắm lại, cô không khỏi vùng vẫy: “Thả cháu ra!”

Chu Dần Khôn nhướng mày, thấy Chu Diệu Huy tới là y như rằng con bé này can đảm hơn hẳn.

Trước mặt Chu Diệu Huy, tay anh lướt xuống chiếc cổ trắng nõn của cô gái, vuốt ve tấm lưng thon thả, cuối cùng vòng tay ôm lấy eo Chu Hạ Hạ. Viền váy của cô gái che mất đầu ngón tay của người đàn ông. Nhìn như kiểu anh đã đưa tay mình vào bên trong quần áo của cô.

Sắc mặt của Chu Diệu Huy vô cùng không tốt.

Chu Dần Khôn còn nói thêm: “Anh cả, tôi cũng muốn nuôi một đứa như này, hay là anh đưa con bé cho tôi nuôi chơi vài bữa đi?”

Trước
image
Chương 16
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!