Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 24
Trước
image
Chương 24
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Mười giờ tối, trên du thuyền sang trọng ở cảng Pattaya, có tiếng cụng ly giữa bữa tiệc ồn ào.

“A Khôn, rượu này là anh Ngô đích thân chọn đấy.” Tháp Tang bán khỏa thân, chỉ mặc một chiếc quần đùi hoa, trên mặt còn có hai vết son, vừa rót rượu vừa nói.

Chu Dần Khôn liếc nhìn anh ta.

“Tôi nghe nói ngài Chu cũng có một xưởng rượu ở Pháp. Loại rượu này trong mắt các chuyên gia cũng không tính là hiếm lạ gì.”

Người đàn ông lên tiếng đang ngồi bên trái Chu Dần Khôn, giữa bọn họ đặt một bàn rượu nhỏ, Tháp Tang quỳ ở giữa rót rượu, sau khi rót xong, ông ta nhanh nhẹn bước sang một bên, đứng cùng với A Diệu.

Ngô Bang Kỳ khoảng chừng 50 tuổi, cởi bỏ đi bộ đồng phục cảnh sát quốc gia, trông không còn nghiêm túc như trong các bản tin. Người này mang trong mình hai dòng máu Trung Hoa và Thái Lan, thừa hưởng nước da ngăm đen của cha người Thái và tính cách lanh lợi của mẹ người Trung. Ông ta hơi mập nên không có vẻ yếu ớt, trên đầu còn không có một sợi tóc bạc nào.

Mặc dù không ai ở đây biết người này chính là Phó Cục trưởng Cục cảnh sát Quốc gia Thái Lan, Thượng tướng Ngô Bang Kỳ nổi tiếng với tính cách công chính liêm minh, nhưng chỉ cần nhìn vào mắt ông ta, sẽ có cảm giác như cần cổ đang bị bóp nghẹt bằng súng của cảnh sát.

Là người trung gian, Tháp Tang không dám đắc tội với một quan chức cấp cao như Ngô Bang Kỳ, càng đừng nói đến một kẻ điên như Chu Dần Khôn, trước khi nói chuyện hắn đều phải cân nhắc nghĩ kỹ lưỡng lời nói, nhưng không ngờ vậy mà vẫn đắc tội với người ta.

Trong hai người này, ai phật lòng thì người chịu khổ chính là Tháp Tang.

Ngô Bang Kỳ vừa mở miệng, Tháp Tang vội vàng ngậm miệng, không dám nói thêm một câu nào. 

Vốn tưởng là Chu Dần Khôn có thể hài lòng khi nghe được lời khen của Ngô Bang Kỳ, vừa lúc cũng thuận tiện nói qua chuyện chính sự, nhưng mà ai ngờ anh nghe xong thế mà lại chế nhạo: “Tôi có một nhà máy rượu ở Pháp anh Ngô cũng biết à.”

Tháp Tang thầm nghĩ trong lòng, Ngô Bang Kỳ này đã bí mật điều tra lai lịch của Chu Dần Khôn. Nếu đã đi điều tra người ta rồi sao còn chạy đi nói cho người ta biết? Đây không phải rõ ràng là đang khiêu khích hắn sao? Tháp Tang bình tĩnh lùi lại hai bước.

Nhìn thấy vẻ mặt cười cho có của Chu Dần Khôn, Ngô Bang Kỳ hào phóng thừa nhận: “Có một câu nói của người Trung Quốc xưa, biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng.”

“Ồ.” Những ngón tay thon dài sạch sẽ của người đàn ông vuốt ve mép ly rượu, chậm rãi nói: “Ngài Ngô coi tôi là kẻ thù sao?”

Ngô Bang Kỳ cầm ly rượu, chạm vào ly rượu của Chu Dần Khôn, nói đùa: “Hợp tác thành công đương nhiên là bạn bè, nhưng không thành công thì chẳng phải là kẻ thù hay sao?”

Vẻ mặt Tháp Tang xanh mét vì sợ hãi, đây là uy hiếp. Ngô Bang Kỳ ỷ vào thân phận Phó Cục trưởng mà đe dọa Chu Dần Khôn. Người điên này tính cách như thế nào? Tính khí ra sao? Từ trước đến nay đều là hắn uy hiếp người khác, từ khi nào mà người khác lại dám uy hiếp hắn? Lời nói thì có vẻ như đùa giỡn này cũng khiến cả du thuyền nồng nặc mùi thuốc súng.

Trái tim Tháp Tang gần như nhảy lên trên cổ họng, mồ hôi lạnh toát ra, ông ta lẩm bẩm trong lòng, không nên dính líu đến cái vũng bùn này, nhưng ông ta cũng biết chuyện này ông ta không thể không liên quan. Lúc nhìn A Diệu đứng bên cạnh, hắn thế mà vẫn không có biểu cảm gì, chỉ là từ phần thắt lưng có thể nhìn thấy hình dáng một khẩu súng.

Tháp Tang biết một chút về A Diệu, hắn đã đi theo Chu Dần Khôn từ rất lâu, người này cực kỳ trung thành và nghe lời, cho dù bây giờ Chu Dần Khôn bảo hắn đi giết vua Thái Lan, có lẽ A Diệu cũng sẽ không ngần ngại dù là một giây.

Cho nên nếu thật sự xảy ra chuyện gì, hắn nhất định sẽ ra tay với Ngô Bang Kỳ. Nhưng Ngô Bang Kỳ không thể chết được, nếu như hôm nay ông ta chết thì tất cả mọi người trên du thuyền đều không thể thoát tội.

Ông ta lại run rẩy nhìn Chu Dần Khôn, hy vọng hôm nay anh sẽ không phát điên.

Trước mắt Chu Dần Khôn trông vẫn khá bình thường, thậm chí khóe môi còn hơi nhếch lên, so với lúc không cười còn đẹp hơn.

Một tiếng “cạch” vang lên, ngọn lửa của chiếc bật lửa bùng lên khiến Tháp Tang không tự chủ được run lên, ông ta thấy Chu Dần Khôn châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi thong thả thổi ra một vòng khói tròn trịa.

*Bắn O á mấy cưng, quá là đỉnh òi.

Tháp Tang cau mày, không thể hiểu được.   

“Xem ra anh Ngô vẫn là siêng năng hơn tôi, tôi lười đi điều tra. Hay là lão già ông tự động nói thật cho tôi biết đi.”

Ngô Bang Kỳ nhìn anh: “Cái gì?”

“Là vầy, trong nhà có mấy người, làm ăn gì tôi đều không có hứng thú muốn biết.” Chu Dần Khôn ngậm điếu thuốc, lười biếng ngoắc ngoắc đầu ngón tay, Tháp Tang nhìn thấy liền vội vàng khom lưng đi đến rớt rượu.

“Tôi chỉ muốn biết tiền của ông Ngô đến từ đâu thôi.” Chu Dần Khôn nói: “Đừng nói cái gì mà dùng công ty nào đó để làm vỏ bọc buôn bán, cái đấy chỉ dùng để lừa con nít thôi.”

Sắc mặt Ngô Bang Kỳ không được tốt lắm.

Chu Dần Khôn không những yêu cầu ông ta thú nhận mà còn đe dọa ông ta. Câu đầu tiên liền hỏi vấn đề quan trọng nhất, hiển nhiên là anh đã biết nguồn tiền trong tay ông ta có vấn đề. Nhưng Chu Dần Khôn rốt cuộc đã biết được bao nhiêu, Ngô Bang Kỳ không xác định được Chu Dần Khôn hỏi ra câu này là đang thăm dò hay là uy hiếp.

Mùi rượu hòa lẫn với mùi khói thuốc, xung quanh rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người.

Ngón tay Chu Dần Khôn gõ gõ vào ly rượu, mỗi một lần gõ, trái tim của những người có mặt đều run lên. Giống như một quả bom hẹn giờ, bạn sẽ không biết được khi phát nổ sức công phá của nó sẽ mạnh ra sao.

Sau khi hút được hơn nửa điếu thuốc, Chu Dần Khôn ném nửa điếu thuốc còn lại vào trong ly rượu, rượu vang trắng hảo hạng lập tức vang lên tiếng tanh tách.

Anh đứng dậy chuẩn bị rời đi, Ngô Bang Kỳ cau mày nói: “Đợi đã.”

Chu Dần Khôn quay đầu, nhướng mày khinh thường: “Ông chỉ có một cơ hội.”

Những gì ông ta điều tra được cũng chỉ là những thứ Chu Dần Khôn chẳng để vào mắt. Về việc bị ông ta phát hiện sở hữu bao nhiêu tài sản, lại có bao nhiêu tài khoản ở nước ngoài, buôn lậu bao nhiêu vũ khí mỗi năm… Những thứ này vốn không liên quan gì đến việc làm ăn lần này. Chỉ cần Chu Dần Khôn có thể cung cấp hàng hóa là được.

Năng lực kiểu này, không cần tra cũng biết, quả nhiên là con ruột của Tái Bồng.

Tuy nhiên, vấn đề Chu Dần Khôn hỏi chính là điểm chết của Ngô Bang Kỳ, một khi nguồn vốn bị lộ ra ngoài, đồng nghĩa với việc giao điểm yếu nhất của mình cho đối phương.

Chỉ cần thỏa thuận còn có hiệu lực, Chu Dần Khôn đương nhiên sẽ không tiết lộ nửa chữ. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất Ngô Bang Kỳ cũng không dám kéo anh xuống nước.

“Tổ chức hoàng gia Phaya Thái Lan.” Ngô Bang Kỳ trầm giọng nói.

Nếu ông ta không nói, Chu Dần Khôn sẽ trực tiếp rời đi. Coi như giao dịch đã thất bại.

Chu Dần Khôn nghe vậy thì bật cười, đây là hành vi chiếm dụng công quỹ. Chỉ là… moi tiền từ Quỹ Hoàng gia sao, chẳng trách không điều tra ra được. Đã biết rõ nguồn gốc thì sau này sẽ dễ dàng xử lý hơn rồi.

Tháp Tang rõ ràng cảm thấy người đàn ông này đang có tâm trạng tốt.

“Du thuyền sắp cập bến, để tôi bồi thường cho Ngài Ngô một chai rượu ngon.”

Chu Dần Khôn hếch cằm, Ngô Bang Kỳ nhìn thấy tàn thuốc lá lơ lửng trong ly rượu. Rượu của ông ta không thể uống được nữa, nhưng rượu của Chu Dần Khôn thì không thể không uống.

Trước
image
Chương 24
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!