Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 25
Trước
image
Chương 25
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Ồn ào, tức ngực, chóng mặt.

Cô gái từ từ mở mắt, phát hiện mình đang ở trong một ngôi nhà kính. Không, nó có vẻ giống một cái lồng hơn là một ngôi nhà. Ánh sáng phía trên cực kỳ chói mắt, cô chỉ mới nhìn một cái đã buộc phải nhắm mắt lại.

Tiếng hò reo bên ngoài càng lúc càng lớn, tai cô ù đi, hai tay bị trói nằm nghiêng trên mặt đất, lại luôn có thứ gì đó đụng vào mặt, ngứa ngáy lại còn cản trở tầm nhìn.

Hạ Hạ toàn thân không còn sức lực nhưng vẫn cố gắng chống đỡ mặt đất ngồi dậy dựa vào khung sắt rỉ sét phía sau, lúc này cô mới nhận ra thứ vừa quét qua mặt mình chính là tóc, mái tóc đen dài của cô gái ngồi phía trước.

Cô không phải là người duy nhất bị nhốt trong lồng kính hình vuông này, thế mà lại có tới hơn chục người, tất cả đều là những cô gái có mái tóc đen, dáng người mảnh khảnh, trông không quá cao.

Ánh đèn chói lóa chiếu rọi từ nhiều góc độ khác nhau khiến nhóm các cô gái châu Á trông càng thêm nhỏ nhắn, trắng trẻo và thanh tú.

Giữa những tiếng kêu, tiếng run rẩy thì thầm và xin tha trong lồng kính, Hạ Hạ lờ mờ có thể nghe thấy có cả tiếng Hàn và tiếng Nhật. 

Tất cả các nữ sinh đều bị trói tay, một số còn bị xé rách quần áo, lộ ra một mảng lớn da thịt—Hạ Hạ lập tức cúi đầu nhìn mình, hai nút trên cùng của chiếc áo sơ mi đồng phục màu trắng đã rơi đâu mất, mặc dù cổ áo không mở rộng nhưng chỉ cần có người đứng trước mặt là có thể dễ dàng nhìn thấy bên trong.

Cô lại nhìn xuống, mép váy bị thứ gì đó cào rách, cô còn có thể nhìn thấy máu chảy ra từ bên trong.

Trong lòng Hạ Hạ run rẩy kịch liệt, chẳng lẽ…đôi mắt cô đẫm lệ, làm mờ tầm nhìn của cô, chẳng lẽ là… cô choáng váng tỉnh lại, quần áo thì xộc xệch, đôi chân chảy đầy máu, đầu gối đau nhức, vừa nghĩ đến người đàn ông có hình xăm khắp mặt trong căn lều đỏ thẫm là cô không cầm được nước mắt.

Lúc này, một tiếng rầm vang lên, có người mở cửa, nữ sinh bên cạnh sợ hãi hét lên, trốn vào góc, Hạ Hạ bị ép vào chỗ trong cùng ít bị chú ý hơn.

Cô bất lực nhìn người đàn ông to lớn kia, đầu ông ta ghé vào chạm tới nóc lồng kính, bước thẳng tới kéo một cô gái lên, cánh tay của cô gái đó còn không to bằng cổ tay hắn ta, đó là một cô gái Nhật Bản, cô gái hét lên xin tha.

“Rầm—” một tiếng, bằng các ngôn ngữ khác nhau, có vô số tiếng reo hò của đàn ông vang lên bên ngoài kia, nhưng đồng dạng đều là cùng một giọng điệu tục tĩu kèm những lời chửi thề.

Tất cả các cô đều tận mắt chứng kiến ​​người đàn ông thô lỗ xé bỏ bộ quần áo trên người cô gái Nhật Bản, thậm chí còn không để lại cho cô ta một mảnh quần lót. 

Hai tay cô gái bị trói, toàn thân không có gì che đậy, người đàn ông kéo tóc cô ta, ép toàn bộ khuôn mặt của cô gái vào lồng kính, những người đàn ông cách đó không xa thì hưng phấn nhào về phía trước, Hạ Hạ trợn to hai mắt, không thể tin được nhìn đám người kia đang nắm chặt các tờ tiền trong tay, tiến lại liếm liếm mặt kính.

Qua tấm kính, vị trí mà họ liếm chính xác là ngực và âm hộ của cô gái đang khỏa thân phía bên trong. 

Cô gái kia chưa bao giờ chứng kiến ​​một màn như vậy, bất lực và tuyệt vọng hét lên, Hạ Hạ nhìn thấy tóc cô gái bị bàn tay người đàn ông nắm chặt, đầu bị kéo ra sau, ngực và thân dưới lại càng dính chặt vào lớp kính thủy tinh phía trước hơn.

Sự bàng hoàng và sợ hãi tột độ trong lòng khiến Hạ Hạ không thể khóc nổi. Cô dùng răng cắn đứt sợi dây trói vào tay mình, đột nhiên lại có tiếng hét lên, cô ngẩng đầu nhìn thấy người đàn ông kia nâng cô gái Nhật Bản lên, hai tay dang rộng đùi cô gái ra, hướng ra ngoài tấm kính. Chân cô gái gần như là bị bẻ gãy, bộ phận kín bị cọ xát với tấm kính, xấu hổ và đau đớn mà hét lên, người đàn ông đang tra tấn cô ấy và đám đàn ông bên ngoài cười đến điên cuồng.

*

Trận đấu Muay thái tối nay, nhà vô địch quyền anh nổi tiếng Thái Lan cũng sẽ đích thân ra sân.

Trận đấu quyền anh còn chưa bắt đầu, Chu Dần Khôn vừa bước vào đã bị tiếng ồn lớn làm cho cau mày. Nhìn từ xa, lại là chiêu trò cũ, đấu giá đàn bà qua tấm kính.

Nhìn thấy Chu Dần Khôn đang nhìn về phía đó, Tháp Tang người luôn đi bên cạnh, vội vàng mở miệng nói với ông chủ Câu lạc bộ Bất Dạ Thành đang tiến tới nghênh đón.

Người đến là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mọi người đến đây đều gọi ông là anh A Khẳng.

“A Khôn, tôi đợi cậu đã lâu!” A Khẳng bước tới, nhìn thấy người bên cạnh Chu Dần Khôn thì nhất thời giật mình. Ngô Bang Kỳ hiện không mặc cảnh phục.

“Quý ông tới đây vui vẻ sao?” A Khẳng nửa đùa nửa thật nói.

Khẳng là một người thông minh, mặc dù nhận ra Ngô Bang Kỳ nhưng ông ta không chắc liệu Ngô Bang Kỳ có muốn bị người khác nhận ra hay không.

Ngô Bang Kỳ cười không nói gì.    

“Đây không phải là hỏi thừa rồi sao.” Tháp Tang nháy mắt, nhanh chóng chuyển chủ đề, chỉ về hướng Chu Dần Khôn vừa nhìn: “Đây là trò chơi mới mẻ gì vậy anh Khẳng?”

“Trò cũ thôi, chẳng qua bây giờ đang phổ biến kiểu phụ nữ châu Á này, ngày nào cũng quen ăn món ngon sơn hào hải vị nên giờ ăn chay, bọn chúng còn trẻ, da dẻ mềm mại, thả lên giường thì khóc lóc la hét. Trước đây thì khó chịu, nhưng bây giờ thì mới mẻ.” A Khẳng nhún vai: “Có cầu thì có cung. Chưa kể, giá cũng khá cao.”

Tháp Tang hào hứng xoa tay.

“Khôn, đã lâu không đến, thay đổi khẩu vị một chút thì thế nào?” A Khẳng vừa bước vào đã nhìn thấy Chu Dần Khôn liếc nhìn phía bên kia, nếu ông ta còn cần Tháp Tang nhắc nhở thì Bất Dạ Thành cũng nên đóng cửa đi là vừa.

Là người quen biết Chu Dần Khôn đã lâu, A Khẳng cũng biết Chu Dần Khôn thích những người phụ nữ có da có thịt, còn loại nhỏ nhắn yếu đuối như này thì không thể chịu nổi sự dày vò của anh.

Nhưng đàn ông mà, luôn thích sự mới mẻ.

“Yên tâm, những đứa chưa ra khỏi lồng đều sạch sẽ.” A Khẳng nói thêm.

Chu Dần Khôn chỉ là tùy tiện nhìn qua, thế mà A Khẳng đã nhiệt tình chào bán, anh liếc nhìn Tháp Tang bên cạnh đang nháy mắt: “Sắp xếp cho anh lớn một người, tất cả tính cho tôi”

“Úi, A Khôn, ngại quá.” Tháp Tang cười khổ.

Chu Dần Khôn tùy ý xua tay, ý bảo hắn đừng đi theo nữa.

Tiếp theo anh và Ngô Bang Kỳ muốn nói đến công việc kinh doanh nghiêm túc.

A Khẳng cũng thấy được tối nay Chu Dần Khôn tới đây bàn chuyện công việc, lập tức nói: “Mời đến bên này. Chỗ tốt nhất đã được sắp xếp, là đối diện với võ đài, đêm nay Thông Sách tự mình ra sân, sẽ có rất nhiều người đến!”

Trước
image
Chương 25
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!