Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 27
Trước
image
Chương 27
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Cô liều mạng chạy trốn, vậy mà người đàn ông trước mặt lại vẫn dương mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, cười đến hoa nở, như thể bộ dáng tàn tạ này của cô rất thú vị.

Anh sẽ không mặc kệ cô phải không? Sợ hãi, thất vọng và lo lắng dâng lên như thủy triều, cô gái khóc lóc trông mong nhìn Chu Dần Khôn.

“Ừm, Khôn.” A Khẳng tiến lên: “Cậu biết cô gái này sao?”

Đây không phải là cô gái đi cùng Chu Dần Khôn trước đây đó chứ? A Khẳng cũng nhìn Chu Hạ Hạ, nhìn thế nào cũng thấy cô không phải kiểu người Chu Dần Khôn sẽ thích.

Nhưng… khuôn mặt và làn da này thực sự rất đẹp.

Khuôn mặt còn không lớn bằng lòng bàn tay, làn da trắng nõn, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi đỏ mọng, mắt lại đẫm lệ, có lẽ vì tuổi còn trẻ nên đôi mắt trong veo, là cái loại mà chưa từng bị nhúng chàm qua, quá thuần khiết. 

Loại người sạch sẽ này không những có thể khơi dậy ham muốn bảo vệ của đàn ông, mà còn… khơi dậy dục vọng của họ.

Nhưng cho dù có từng là người ở bên Chu Dần Khôn đi chăng nữa thì anh cũng không phải là loại người sẽ coi trọng phụ nữ.

Mọi người đều bình tĩnh quan sát, sự sống hay cái chết của cô gái này đều phụ thuộc vào quyết định tiếp theo của Chu Dần Khôn.

Nếu như anh muốn bảo vệ cô thì chỉ cần một câu là đủ. Nếu không, kết cục của một kẻ đào tẩu sẽ vô cùng tàn khốc, thậm chí còn thảm hại hơn cả việc bị làm nhục hoặc bị công khai bán đi. Dù sao bọn họ cũng không thể để cái hố này cứ mãi tiếp diễn, để cho những người phụ nữ ở đây có ý định trốn thoát.

Nghe được câu hỏi của A Khẳng, Chu Hạ Hạ lo lắng nhìn Chu Dần Khôn, tình cờ anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt giao nhau trong giây lát.

Trong mắt người đàn ông chỉ có trêu chọc, nhưng trong mắt cô gái lại tràn đầy cầu xin. Cô thực sự sợ Chu Dần Khôn sẽ mặc kệ mình, thậm chí còn nảy lên dũng khí kéo lấy tay anh.

Sau đó, cô nhìn thấy vết sẹo trên tay phải của anh.

Hạ Hạ nghẹn họng, vết cắn của cô thế mà để lại vết sẹo rõ ràng như vậy.

Nước mắt cô rơi xuống đất, Chu Dần Khôn nhìn thấy bàn tay đang giơ ra của cô gái rồi lại thu về, bả vai gầy gò run lên vì khóc, cái đầu nhỏ tuyệt vọng cúi xuống, cái gáy trắng trẻo sạch sẽ khiến người khác lóa mắt.

Thật sự giống như con chó con anh nuôi trước đây, khi nó đói nhưng lại phát hiện không có gì để ăn, đầu tiên là tha thiết nhìn anh, cuối cùng là mất mát cúi đầu xuống, ngoan ngoãn nằm dưới chân anh.

Chu Dần Khôn đứng dậy.

“Khôn, nếu như cậu thích thích thì mang cô bé đi đi!” A Khẳng có chút khẩn trương.

Vẻ mặt của Chu Dần Khôn rõ ràng không thay đổi, nhưng hắn ta lại cảm thấy sống lưng lạnh toát.

“Anh A Khẳng…” Chu Dần Khôn mỉm cười: “Cháu gái của tôi, tôi cớ nào lại không mang con bé đi?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của A Khẳng và người đàn ông cường tráng đang che mắt thay đổi rõ rệt, ngay cả Ngô Bang Kỳ đang đứng xem nghe vậy cũng nheo mắt lại, ánh mắt rơi vào Chu Hạ Hạ.

Mọi người có chút không thể tin được, đây là đang nói đùa sao?

Chu Dần Khôn cúi đầu nhìn cô gái vẫn đang quỳ trên mặt đất: “Đi thôi?”

Chu Hạ Hạ càng khóc lớn hơn, nhưng lần này cuối cùng cô cũng yên tâm mà khóc, Chu Dần Khôn cũng không mặc kệ cô. Lúc này, cánh tay cô ấm lên, là một bàn tay đầy hình xăm ôm lấy cô.

A Diệu chỉ nhấc nhẹ một cái mà cô gái đã dễ dàng được nâng lên.

Tinh thần vừa được thả lòng, cô mới cảm giác được sự khó chịu trong người. Vừa đứng thẳng lên liền đau đớn rên rỉ một tiếng.

Chu Dần Khôn nhìn xuống chân cô. Cô đang mặc một chiếc váy đồng phục học sinh dài đến đầu gối, bắp chân để trần khiến cho vết máu trên đó đặc biệt rõ ràng.

Chu Dần Khôn cau mày.

Trong lòng A Khẳng đột nhiên run lên: “Khôn, cái kia—”

Nhưng hắn còn chưa kịp nói xong, Chu Dần Khôn đã rời đi.

A Diệu ôm ngang người Chu Hạ Hạ bế lên, cơ thể cô bẩn thỉu còn dính đầy máu, Chu Dần Khôn đương nhiên sẽ không chạm vào cô, Chu Hạ Hạ ở trong vòng tay của A Diệu nhưng ánh mắt lại dán chặt vào tấm lưng Chu Dần Khôn. Cô biết chỉ cần có anh ở đây, sẽ không có ai dám bắt nạt cô.

A Khẳng vội vàng đi theo, nhưng dù hoảng hốt đến đâu cũng không dám bỏ mặc những vị khách quý khác, hắn ta gọi người đưa nhóm người Ngô Bang Kỳ đến khu vực vừa nhắc.

*

Trong phòng, A Diệu đặt Chu Hạ Hạ lên giường, ga trải giường màu trắng lập tức dính đầy máu.

Cái mạng đã được nhặt về, cô cảm giác giữa hai chân đau đớn, càng không ngừng nức nở. Cô muốn khóc thật to, nhưng Chu Dần Khôn đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh nên cô không dám khóc lớn.

Sau khi đặt cô xuống, A Diệu đứng yên hai giây rồi lại nhìn Chu Dần Khôn lần nữa.

“Tìm người khám cho con bé.” Chu Dần Khôn châm một điếu thuốc.

“Vâng.”

A Diệu vừa mở cửa phòng liền nhìn thấy A Khẳng ở bên ngoài, vẻ mặt thấp thỏm lo lắng.

“Anh Khôn.” A Khẳng vừa bước vào, Hạ Hạ đã nhanh chóng dùng chăn che chân lại. 

Chu Hạ Hạ cảm thấy ánh mắt của A Khẳng khi hắn ta nhìn cô từ trên xuống dưới giống hệt như ánh mắt của những người đàn ông ghê tởm bên ngoài lồng kính.

Lúc này A Khẳng không nhìn cô, cũng không dám ngồi xuống nói chuyện trước mặt Chu Dần Khôn.

“Xin lỗi, thật xin lỗi, những chuyện này là do người phía dưới làm ra, những kẻ đó đọc không được hai chữ “đại nhân” này, là tôi cũng không có mắt nhìn, bọn họ cũng không biết, chúng tôi thật sự không biết cô bé này này là người của anh.”

*Đại nhân:  quan lớn.

Chu Dần Khôn mỉm cười.

Nụ cười này khiến trái tim A Khẳng run lên dữ dội, vội vàng nói: “Anh yên tâm, những người bên dưới rất tuân theo quy củ, tuyệt đối không dám làm điều gì quá giới hạn.”

“Ý mày là vết máu trên chân con bé là do chính nó tự làm, không liên quan đến mày?” Chu Dần Khôn cười hỏi.

“Không, không phải.” A Khẳng đổ mồ hôi đầm đìa.

“Anh Khôn, người đã mang đến.” Lúc này, A Diệu cùng một người phụ nữ Thái Lan ăn mặc như y tá bước vào.

A Khẳng như sắp được ân xá: “Anh Khôn, đây là nhân viên y tế chuyên nghiệp trong các trận đấu quyền anh, anh cứ để cô ấy xem qua thử! Nếu thật sự… thật sự có người ức hiếp người của anh, anh Khôn muốn làm gì thì làm đó, tôi tuyệt đối có không nói hai lời!”

Chu Dần Khôn xua tay, ý bảo y tá khám cho Chu Hạ Hạ trước. Y tá có lẽ biết phải kiểm tra cái gì, nhìn thấy cô gái trên giường còn rất trẻ, xung quanh còn có ba người đàn ông to lớn.

Cũng may ở đó có rèm, cô y tá mím môi bước tới kéo rèm lại. Nhờ vậy, không gian giữa giường và ghế sofa được chia làm hai.

Chu Dần Khôn liếc nhìn A Diệu, người sau liền hiểu ý: “Anh A Khẳng, người mà anh Khôn cần tìm còn phải làm phiền anh rồi.”

Lời nói khá lịch sự, A Khẳng hiểu ra: “Đúng đúng! Thật xin lỗi, tôi bây giờ lập tức mang đến cái thứ không có mắt đó đến cho anh Khôn!”

Trước
image
Chương 27
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!