Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 28
Trước
image
Chương 28
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Cánh cửa đóng vừa đóng lại, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Người đàn ông trên ghế sofa chỉ hút thuốc, không nói gì. 

Bên kia giường vang lên giọng nói của cô y tá.

“Cởi váy ra đi, rồi cởi quần nhỏ, chậm một chút cũng không sao.”

Bàn tay đang hút thuốc của người đàn ông dừng lại.

Căn phòng nhỏ đến mức từng âm thanh đều trở nên vô cùng rõ ràng. Ví dụ như tiếng y tá nói chuyện, tiếng váy cọ sát với ga trải giường, tiếng quần lót bị cởi ra khỏi chân…

Chu Dần Khôn lấy điếu thuốc trong miệng xuống, điếu thuốc kẹp vào đầu ngón tay phải của anh, tùy ý nhìn thêm vài lần là có thể nhìn thấy rõ vết sẹo trên đó.

Anh khẽ cau mày.

Cái này là đang làm gì vậy? Liên quan gì đến anh? Chu Hạ Hạ cắn anh nặng như vậy, anh còn quan tâm đến mạng sống của cô làm gì?

Ngay sau đó, lại có một giọng nói khác từ trên giường truyền đến: “Dang rộng chân ra một chút, tôi kiểm tra giúp em, sẽ có cảm giác khó chịu một chút, em cố gắng chịu đựng nha.”

Lúc này, cô gái mới thấp giọng nói: “Dạ.”

Mặc dù giọng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy được, nhưng sự ngượng ngùng trong giọng nói vẫn rất rõ ràng.

Một bầu không khí kỳ lạ nhen nhóm trong phòng.

Đó là cảm giác kỳ lạ mà trước nay Chu Dần Khôn chưa từng trải qua, dù sao anh cũng là người đã cứu cô, anh ngồi ở đây cũng không có vấn đề gì chứ nhỉ.

Nhưng có vẻ như anh không nên ngồi ở đây thì phải. 

Phụ nữ cởi váy, cởi quần lót là chuyện hiếm sao, sao lại tự nhiên khó xử như vậy?

Đột nhiên, anh nhớ lại lần trước ở tháp Sathorn, lúc Chu Diệu Huy ôm cô con gái bảo bối này vào lòng, ông ta không mấy vui vẻ khi anh đến gần con bé. Lúc đó anh không cảm giác được cho nên thậm chí còn cười nhạo Chu Diệu Huy thần hồn nát thần tính, anh chỉ muốn nói một câu thôi, cũng không phải hối hận vì đã không giết Chu Hạ Hạ.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, ý của Chu Diệu Huy hình không phải như vậy.

Chậc… thì ra đây là sự khác biệt giữa việc nuôi con gái và nuôi con chó. Con chó dù có lớn đến đâu cũng không cần phải trốn tránh chủ nhân. Nhưng khi một cô bé lớn lên, cô bé ấy phải tránh xa những trưởng bối phái nam không liên quan.

Người Trung Quốc xưa có câu “Con trai lớn tránh mẹ, con gái lớn tránh cha” hóa ra là có ý nghĩa như vậy.

Rắc rối.

Anh mất kiên nhẫn, nuôi chó tiện hơn.

Đang lúc suy nghĩ, đột nhiên có tiếng kêu duyên dáng từ đầu giường bên kia, người đàn ông vô thức quay đầu sang.

Lần này thì hay rồi, thậm chí còn kỳ lạ hơn vừa nãy.

Để thuận tiện cho việc kiểm tra, y tá đặt đèn lên giường, đã vậy còn điều chỉnh chế độ thật sáng, như này khiến cho hình ảnh bên trong được phản chiếu rõ ràng trên tấm rèm.

Cách con bé nằm trên giường, cách con bé dang chân về phía y tá, cách chiếc váy vén lên quanh vòng eo mảnh khảnh, cách bộ ngực phập phồng vì lo lắng, và những đường nét trên khuôn mặt con bé, v.v…, mọi thứ đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Mà điều thú vị nhất chính là anh có thể nhìn thấy bàn tay của y tá đang tách hai chân Chu Hạ Hạ ra…

Cô gái kêu lên, có lẽ vì cảm thấy khó chịu.

Chỉ là âm thanh nghe có vẻ mập mờ khó hiểu. Chu Dần Khôn bực bội, nhưng mà khi nhìn thấy cái bóng kia, anh có cảm giác như bản thân đang trực tiếp nhìn vào thân thể cô gái vậy. Vấn đề là nhìn vậy thôi, cũng không có gì nghiêm trọng cả, nhưng cảm giác kỳ lạ đó vẫn không xua tan đi được.

Chủ yếu là do những từ “người lớn phái nam” gây ảnh hưởng. Bằng không anh cực kỳ ghét trẻ con, nhất là những đứa trẻ nửa vời như vậy, đáng ghét chết đi được.

Sau một, hai phút gì đó, ánh đèn tắt đi, tấm rèm được kéo xuống.

Y tá bước tới chỗ người đàn ông đẹp trai đang nhắm mắt dựa vào ghế sofa: “Thưa ngài, đã kiểm tra xong rồi.”

“Nói.”

“Chân cô bé chảy máu là do bị một vật sắc nhọn cào vào đùi, không phải là do vấn đề kia, vết thương khá nông, không có rỉ sét nên không cần tiêm uốn ván, nếu ngài vẫn lo lắng thì có thể đưa cô bé đi bệnh viện kiểm tra.”

Phiền phức, Chu Dần Khôn mở mắt ra, liếc nhìn người trên giường. Cô đã sửa sang lại, ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, đắp chăn bông lên hai chân, mặt rất đỏ. Rõ ràng là biết anh luôn ở đây.

Dù sao thì cũng không liên quan đến anh, anh việc gì phải lo lắng có nên đến bệnh viện hay không, đó là việc của ba cô.

Sau khi y tá đi rời đi, người đàn ông không nói gì nữa đứng dậy rời đi, Chu Hạ Hạ vội vàng hất chăn ra chạy khỏi giường: “Chú út!”

Người đàn ông mất kiên nhẫn dừng lại: “Lại gì nữa.”

Người phía sau có thể nghe được sự thiếu kiên nhẫn của anh, giọng nói nhỏ nhẹ: “Chú đi đâu…”

Cô không dám ở lại đây một mình, nhưng cũng không dám ra ngoài, liệu sau khi rời đi có bị bắt cóc bán đi nữa không đây?

Bất chấp nỗi sợ hãi trong lòng, Chu Dần Khôn chính là người cô “quen thuộc” nhất ở đây. Anh là em trai của ba, anh còn biết nơi cô sống, hơn nữa… hình như người ta rất sợ anh. Chỉ cần anh sẵn lòng giúp đỡ cô, cô có thể trở về an toàn.

“Đi giết người.”

Chu Dần Khôn nói xong liền rời đi không quay đầu lại.

Chu Hạ Hạ nhanh chóng đuổi theo, chạy đến trước cửa phòng bao, Chu Dần Khôn quay đầu lại: “Chu Hạ Hạ, tôi đã giết hết những người cứ đi theo tôi như cháu đấy.”

Anh vừa cười vừa nói.

Chỉ là nụ cười đó khiến cô gái run rẩy, nước mắt lại trào ra: “Làm ơn, chú út, cháu sợ lắm… cháu không dám ở đó một mình.”

“Cho nên cháu cứ một hai phải đi theo tôi, tới xem tôi giết người đúng không?”

Ở đây có nhiều người như vậy, hơn nữa lại là nơi công cộng, Hạ Hạ cảm thấy Chu Dần Khôn chắc cũng không dám làm thật, có lẽ là đang hù dọa cô. Giống như lần trước anh nói sẽ phơi khô cô làm thịt khô cho chó ăn.

Câu lạc bộ này quá lớn, người đến người đi thoạt nhìn ai cũng có vẻ không bình thường, Chu Hạ Hạ luôn cảm giác có người đang nhìn chằm chằm mình, trong lòng căng thẳng tăng vọt, cũng mặc kệ lời nói của Chu Dần Khôn đáng sợ cỡ nào, cô nhanh chóng gật đầu, ánh mắt cầu xin.

Chu Dần Khôn càng ngày càng hối hận, vốn dĩ anh không nên xen vào chuyện của người khác mà, đâu ai ngờ cái thứ hèn nhát này không chỉ thích khóc mà còn vô cùng dính người, giống như miếng cao da chó giũ bỏ mãi cũng không rơi ra.

Vợ chồng Chu Diệu Huy không biết nuôi thì đừng có nuôi nữa.

Anh đẩy cửa phòng ra, bên trong Ngô Bang Kỳ đang nhâm nhi một ly rượu vang đỏ, xem trận đấu quyền anh bên ngoài. 

Thấy có người đi theo Chu Dần Khôn, hắn đặt ly rượu xuống: “Anh Chu không phải là người không biết phép tắc như vậy chứ?”

Trước
image
Chương 28
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!