Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 32
Trước
image
Chương 32
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Chu Hạ Hạ vừa rồi cũng không nhìn thấy cảnh A Diệu bắn chết người.

Nhưng bây giờ, Chu Dần Khôn lại bảo cô mở mắt nhìn cho rõ cậu bé kia tiếp theo chết như thế nào.

Chu Hạ Hạ quả thực không thể tha thứ được cho cậu ta, nhưng không có nghĩa là cô có thể trơ mắt nhìn một người đang sống sờ sờ tự nhiên chết đi trước mắt mình, nó sẽ ám ảnh cả đời của cô.

Cô gái vẫn cụp mắt, dùng giọng điệu cầu xin: “Chú, cháu thật sự không dám đâu.”

Chu Dần Khôn nhéo cằm cô, ép cô quay đầu sang bên này: “Tôi đã nói với cháu là tôi đến để giết người mà cháu một hai phải đi theo có đúng không?”

“Vâng…”

“Vậy cháu nói xem, hai người này có đáng chết hay không?”

Chu Hạ Hạ do dự. 

Cô biết hai người này đều là người xấu, cô rất mong kẻ xấu sẽ bị trừng phạt xứng đáng, nhưng trong thế giới quan của cô, vấn đề họ có nên chết hay không phải là do pháp luật quyết định.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc quyết định sự sống chết của một người lại có thể tùy tiện đến mức này, tùy tiện đến mức chỉ cần một câu nói.

Sự do dự này đổi lấy một nụ cười khinh bỉ.

Trong lòng Chu Hạ Hạ run lên, cô ngước mắt nhìn Chu Dần Khôn.

Người đàn ông quả thực đang mỉm cười, nhưng đôi mắt đen lại tràn ngập vẻ khinh thường: “Cháu xứng đáng bị người ta mua đi rồi chơi đến chết.”

Nói xong, anh buông cằm Chu Hạ Hạ ra: “A Diệu, đưa con bé về lồng.”

“Không!” Chu Hạ Hạ đột nhiên đứng dậy, cô lúng túng đứng trước mặt Chu Dần Khôn, giọng gấp gáp nghẹn ngào: “Thật xin lỗi, chú út! Đều là lỗi của cháu. Làm ơn, xin đừng đưa cháu về đó.”

Chu Dần Khôn hỏi: “Thế bọn chúng có đáng chết không?”

“Đáng… đáng chết.” Chu Hạ Hạ nhắm mắt lại, cô chưa từng nói ra những lời ác độc như vậy.

Khoảnh khắc tiếp theo, Chu Dần Khôn nói: “A Diệu, dạy cho con bé.”

Ngay cả A Diệu nghe thấy lời này cũng giật mình, Chu Hạ Hạ khó hiểu nhìn Chu Dần Khôn.

Người đàn ông hơi ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng trước mặt, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt hoàn mỹ của anh, rất xinh đẹp.

“Cháu nói là bọn chúng nên chết mà, cháu còn đợi cái gì?”

Chu Hạ Hạ cuối cùng cũng hiểu anh đang nói cái gì, anh ngược lại thế mà muốn cô tự tay giết chết thiếu niên này. Nỗi kinh hãi trong lòng Chu Hạ Hạ đã hoàn toàn che đậy nỗi sợ hãi của cô, sao cô có thể giết người… Giết người là phạm pháp.

“Nếu không làm được thì tự mình trở về đi.”

A Khẳng và Ngô Bang Kỳ ở một bên vẫn luôn im lặng, sắc mặt không đổi, nhưng trong lòng lại kinh hãi, vừa rồi bọn họ còn cảm thấy anh yêu quý cô cháu gái này, cho dù hai anh em có mâu thuẫn đi chăng nữa thì cũng không liên quan đến thế hệ trẻ, việc gì nên quản thì vẫn quản.

Nhưng bây giờ xem ra có vẻ như kẻ điên này chỉ đơn giản là thích hủy diệt người khác làm niềm vui.

Cô bé này rõ ràng vẫn còn là học sinh, ánh mắt cực kỳ trong sáng, nếu như có ai đó bỏ mạng trong tay cô, sau này cũng khó nói sẽ cong vẹo thành cái dạng gì.

Người này rõ ràng là đang phá hủy mầm non tương lai của đất nước.

Cả phòng bao, có lẽ chỉ có A Diệu biết Chu Dần Khôn lại muốn bắt nạt con cháu rồi.

Là con gái của Chu Diệu Huy, Chu Hạ Hạ lại luôn đụng phải Chu Dần Khôn, có thể nói cô gái này rất xui xẻo. 

Việc Chu Dần Khôn giết người trước mặt Ngô Bang Kỳ là một lời khiêu khích trắng trợn đối với thân phận của hắn ta, có lẽ là cuộc trò chuyện trước đó đã diễn ra không suôn sẻ, hoặc là số tiền đưa ra không thỏa đáng, nhưng Ngô Bang Kỳ không phải là người thiếu tiền, hoặc là…Ngô Bang Kỳ đã nói những lời không nên nói, nhắc tới những người không nên nhắc tới, chẳng hạn như Chu Diệu Huy.

Chỉ cần muốn bán thuốc thì không thể qua mặt được Tái Bồng và Chu Diệu Huy. Nhắc đến tên của Chu Diệu Huy, bất kể tốt hay xấu, đều là đang nhấn mạnh với anh Khôn rằng Chu Diệu Huy mới là người kế nhiệm do ông cụ lựa chọn. 

Cho nên Chu Hạ Hạ rất có thể sẽ bị liên lụy theo cách này, sự do dự của cô trong mắt Chu Dần Khôn lại rất giống Chu Diệu Huy.

Cũng may Chu Hạ Hạ không nhìn ra được điều này, cô chỉ lo sợ hãi, sợ mình thật sự sẽ bị đưa trở lại lồng kính kia nên chỉ có thể ngoan ngoãn đi về phía A Diệu.

Giữa mạng sống của người khác và của chính mình, con người đều ích kỷ cả. Chu Hạ Hạ cũng không ngoại lệ. Cô không dám nhìn vào mắt cậu bé kia, cũng không muốn đưa tay ra khiến cho người đàn ông trên ghế sofa cau mày.

Khoảnh khắc tiếp theo, A Diệu trực tiếp nắm lấy tay Chu Hạ Hạ, tay cô vừa chạm nhẹ vào súng, cò súng đã trực tiếp bóp lại.

Lại có một tiếng “Đoàng” nữa vang lên, lời cầu xin của cậu bé đột ngột dừng lại. Chu Hạ Hạ ngơ ngác nhìn một mạng sống cứ dễ dàng kết thúc như vậy, sau đó vô thức ngẩng đầu nhìn Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát Quốc gia.

Vẻ mặt của Ngô Bang Kỳ thờ ơ, như thể hắn ta hoàn toàn không nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra trước mắt.

Lúc này, trận đấu quyền anh bên ngoài cũng sắp kết thúc, nhà vô địch quyền anh Thông Sách lại giành được đai vàng của trận đấu, đối thủ của anh ta đã bị đánh nằm trên đất không bò dậy được, trên võ đài còn có những giọt máu sót lại, nhưng cũng không có ai quan tâm. Người phụ nữ thân hình đầy đặn cầm tấm bảng đồng thời cũng tiến lên đưa lên bó hoa thơm ngát kèm theo một nụ hôn trong tiếng reo hò.

Trong phòng, không ai quan tâm đến hai thi thể nằm trên mặt đất.

“Đừng quên bản thân anh Ngô đã nói gì.” Chu Dần Khôn đứng dậy, A Khẳng cười cười vội vàng mở cửa phòng: “Anh Khôn, đi thong thả.”

Chu Dần Khôn cũng không đợi Ngô Bang Kỳ trả lời, dù sao người này đã dính vào những chuyện bẩn thỉu, cần rời đi gấp, hắn ta không còn cách nào khác ngoài ngoan ngoãn hợp tác.

Trước khi đi ra ngoài, Chu Dần Khôn không để ý tới Chu Hạ Hạ sắc mặt tái nhợt đang đứng ở một bên mà lại liếc nhìn A Diệu vừa mới tự hành động theo ý mình.

Bảo cậu ta dạy Chu Hạ Hạ cách bắn, tốt lắm, còn bày đặt làm người tốt.

Đi theo bên cạnh Chu Dần Khôn nhiều năm, A Diệu đương nhiên hiểu ý tứ của ánh mắt đó, cũng biết Chu Dần Khôn không so đo những chuyện này. Vừa rồi Chu Hạ Hạ tự mình đi tới, cũng đã biểu thị lựa chọn của mình. Nếu cô chọn tha thứ cho thằng nhóc kia, có lẽ cô thật sự đã bị đưa trở lại lồng kính.

Cô gái này tuy có chút rụt rè nhưng vào thời điểm quan trọng đầu óc vẫn tỉnh táo.

Ví dụ như—cô lặng lẽ đi theo họ suốt chặng đường rời khỏi Bất Dạ Thành, theo vào khách sạn bên cạnh.

“Anh Khôn.”

A Diệu gọi anh một tiếng trước khi bước vào thang máy.

Chu Dần Khôn đương nhiên biết phía sau có một cái đuôi dứt mãi không ra, quay đầu liếc nhìn, cô gái đi theo cách đó không xa, thấy bọn họ dừng lại nhìn về phía mình, cô lấy hết can đảm tiến lên phía trước gọi một tiếng chú út.

Chu Dần Khôn cảm thấy hôm nay mình quá tốt rồi.

“Cháu làm sao?”

Mới lớn tiếng một câu đã thấy đôi mắt cô gái lưng tròng, cô nghẹn ngào nói: “Cháu, cháu không có điện thoại di động… cũng không có tiền.”

“Liên quan gì tới tôi?”

Chu Dần Khôn cười mỉa mai: “Chu Hạ Hạ, tuổi còn nhỏ mà sao da mặt dày quá vậy? Tôi đã đưa cháu ra khỏi cái nơi chết tiệt đó, bây giờ cháu còn định đòi tôi tiền?”

Trước
image
Chương 32
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!