Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 35
Trước
image
Chương 35
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Người đàn ông ngồi trên sô pha như đang ngồi xem kịch hứng thú bừng bừng xem cô khóc, đúng thật là có chút chân thành.

“Được.” Anh vui vẻ đồng ý.

Chu Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì bị cắn một phát nhưng anh không nhắm vào gia đình cô nữa, đối với cô thì chuyện này cô vẫn chấp nhận được.

Không ngờ, Chu Dần Khôn lại nhẹ giọng nói: “Vậy thì chặt tay phải của cháu đưa cho tôi, lúc nào muốn cắn thì cắn một miếng, khi nào cắn xong sẽ gửi lại cho cháu, cháu xem có được không?”

Làm sao mà được?!

Sắc mặt Chu Hạ Hạ tái nhợt vì sợ hãi, giọng điệu càng lắp bắp hơn: “Không… không thể chặt đi được, đừng chặt nó được không…”

Người đàn ông cười khẩy: “Mặc cả à?”

Cô gái bị nụ cười của anh làm cho sợ hãi, chân cô yếu ớt ngã ngồi trên ghế sofa, sợ sệt ôm lấy tay phải của mình.

Chu Dần Khôn nhìn thấy hai chữ tuyệt vọng trên mặt cô. Có chút xíu chuyện chớ có bao nhiêu đâu? Không phải chỉ là một cánh tay thôi à? 

Ở Ngoã Bang Bắc Myanmar, có nhiều người còn không có tay chân nhưng họ vẫn có thể lên núi trồng cây thuốc phiện và thu thập cao thuốc phiện bình thường ấy chớ. Đóa hoa nhỏ nhắn mỏng manh trước mặt chưa từng trải qua sự tàn phá của cơn mưa, cho nên còn tưởng rằng nếu không có cánh tay phải thì sẽ chết.

Nói được ba hai câu, cô lại bắt đầu khóc. Chu Diệu Huy không có người nối nghiệp rồi.

Nghĩ đến đây, Chu Dần Khôn cảm thấy dễ chịu hơn một chút, hào phóng nói: “Được rồi, tạm thời không chặt nữa, giữ lại cho cháu.”

Chu Hạ Hạ nghe vậy vội vàng lau nước mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. 

“Nhưng mà…” Chu Dần Khôn nói: “Bất cứ khi nào tôi cần, cháu phải cho tôi cắn, nhớ không?”

Hạ Hạ lập tức gật đầu, chỉ cần không bị chặt tay, cô sẽ chấp nhận bất kỳ yêu cầu nào.

Đã quá mười hai giờ, Chu Dần Khôn không có kiên nhẫn chăm sóc bạn nhỏ này nữa, anh cũng không quan tâm tối nay người này ngủ trên sô pha có chăn bông đắp hay không.

Người đàn ông để mặc Hạ Hạ một mình ở phòng khách rồi đi vào phòng ngủ sang trọng.

Giọng nói và nụ cười đáng sợ biến mất, cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cô ngồi trên ghế sô pha, lặng lẽ nhìn về hướng phòng ngủ, cửa không đóng, bên trong truyền đến những tiếng động lớn—hình như là một trận đấu quyền anh.

Chỉ trong một ngày, cô đã trải qua quá nhiều chuyện. Đầu tiên là bị đánh bất tỉnh, suýt nữa bị bán, may mắn là cô trốn thoát thành công, lại giải quyết xong “nợ cũ” trước đó, còn giải quyết trong yên bình, giờ an toàn rồi cô mới cảm thấy trong người có chút khó chịu. Những vết thương nhỏ ở chân và tay đã được bôi thuốc mỡ lúc kiểm tra cho nên không còn đau nữa.

Nhưng… tấm kính trong suốt sát sàn trong phòng khách phản chiếu hình dáng của cô. Tóc rối mù, váy đồng phục bẩn thỉu, rách rưới, chân tay bê bết máu và bụi đất. Quần áo ướt đẫm mồ hôi, trông quá bẩn.

Hạ Hạ cúi đầu nhìn mình, lúc nãy cô đi theo Chu Dần Khôn giống như tên ăn mày vậy. Chẳng trách cô cảm thấy anh nhìn cô như đang nhìn một con chó hoang.

Cô lại nhìn “chiếc giường” của mình, chất liệu vải màu kem của ghế sofa cực kỳ sạch sẽ, sờ vào có cảm giác hơi mềm mại, nằm xuống chắc phải rất thoải mái.

Nhưng nhìn thấy mu bàn tay bẩn thỉu của mình, Hạ Hạ vô thức rút tay lại, mím môi, nhìn về phía phòng ngủ.

Cô muốn tắm nước nóng.

Có điều, phòng tắm ở trong phòng ngủ, muốn tắm thì phải vào trong đó.

Nhưng lại có thứ đáng sợ trong phòng.

Cô bé bối rối không biết có nên đi tắm hay không. Ý tưởng này chỉ thoáng qua trong đầu cô giây lát rồi bị vứt bỏ ngay, bẩn như vậy thì sẽ làm bẩn sofa sạch sẽ này mất.

Chu Dần Khôn không có việc gì làm cho nên chạy đi xem trận đấu vua quyền anh TK nổi tiếng nhất Thái Lan. Khác với những trận đấu quyền anh khác, trận đấu này là một trận đấu quyền anh tay không, nói dễ nghe thì loại trận đấu quyền anh này là đang nhìn lại những trận đấu kinh điển, còn nói thẳng ra là đang đi ngược về quá khứ. Chiến đấu mà không đeo găng tay đồng nghĩa với việc gỡ bỏ mọi biện pháp bảo hộ và các quy tắc nghiêm ngặt khác, khiến nó trở thành cuộc chơi có tỷ lệ chấn thương cao nhất.

Nhờ đó, cường độ ra đòn của võ sĩ cao hơn nhưng bàn tay đầy khớp xương sau khi mất đi lớp bảo vệ rất dễ bị gãy. Cho nên, không có gì đáng ngạc nhiên khi cho rằng loại thi đấu này chính là loại tàn khốc và đẫm máu nhất, tựa như một mánh lưới để quảng cáo, nhưng chính loại trận đấu quyền anh này mới là thành công nhất.

Trận đấu trên màn hình đã kết thúc, trên mặt và toàn thân hai võ sĩ đều bê bết máu, một người nặng nề ngã xuống đất, trọng tài và khán giả ngoài sân đang hò hét phấn khích đếm ngược…. người chiến thắng trong cuộc chiến này đã sớm được phân định—chợt Chu Dần Khôn nhìn thấy một chút viền váy của lộ ra ở cửa.

Giây trước gấu váy đã ở sát cửa, giây sau lại bị thu về, giây sau nữa lại lộ ra nhiều hơn.

Không cần nhìn cũng biết người bên ngoài có bao nhiêu rối rắm.

Vào? Hay là không vào? Anh đứng dậy với lấy ly rượu cách đó không xa.

Nhìn thấy bóng dáng đột nhiên xuất hiện, Chu Hạ Hạ lập tức lùi ra ngoài cửa theo phản xạ, cô tưởng là Chu Dần Khôn đã nhìn thấy mình, đang định ra ngoài đuổi cô đi. Trong lòng lại căng thẳng, nhưng không đợi được tiếng mắng như cô tưởng tượng.

Bên trong vẫn còn vang lên tiếng trận đấu quyền anh, hình như là có một bên đã chiến thắng, các võ sĩ, khán giả và bình luận viên đều hò hét phấn khích. Ngoài ra, còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng ly rượu được đặt lên bàn.

Hóa ra là đi lấy chút rượu.

Hạ Hạ chạm vào trái tim mình cảm nhập nhịp tim đang đập dữ dội của cô.

Nhưng… vừa xem đấm bốc vừa uống rượu, làm những chuyện hưởng thụ như vậy, chẳng lẽ tâm tình đang rất tốt sao?

Nghĩ đến đây, cô lặng lẽ thò đầu ra ngoài để xác nhận một chút chuyện gì đang xảy ra bên trong.

Nói chung, những người đàn ông thích xem các trận đấu quyền anh thường sẽ không chú ý đến những chuyển động nhỏ xung quanh họ. Thật đáng tiếc, đối với một người đàn ông còn dành nhiều thời gian cầm súng hơn là cầm đũa ăn cơm mà nói một cái đầu nhỏ thò ra ngoài cửa lại giống như một bia ngắm khổng lồ, rất chói mắt.

Chu Dần Khôn không lên tiếng, chỉ chờ xem cái xương mềm kia cọ qua cọ lại lâu như vậy sẽ gây ra cái phiền toái gì.

Các võ sĩ ở các vòng thi đấu còn rất trẻ, trông khoảng mười tám, mười chín tuổi nhưng ra đòn lại rất nhanh và mãnh liệt, vừa ra sân là chiến đấu một cách liều mạng. Chàng trai Thái Lan bên xanh đang đấu với võ sĩ người Philippines, ở hiệp đầu tiên đã trực tiếp hạ gục đối thủ chỉ trong 41 giây, động tác sạch sẽ gọn gàng, Chu Dần Khôn nhướng mày: “Không tệ.”

Chu Hạ Hạ nghe được âm thanh đó, sau đó lại nghe thấy tiếng hò reo trên TV, đầu cô quay cuồng, cô đoán võ sĩ mà Chu Dần Khôn mới khen kia đã thắng trận đấu.

Vậy bây giờ chắc hẳn tâm trạng anh đang rất tốt.

Cô nắm lấy cơ hội, đứng trước cửa gọi chú.

Chu Dần Khôn liếc nhìn chiếc đồng hồ cạnh TV, từ lúc cô xuất hiện ngoài cửa cho đến lúc gọi anh phải mất mười hai phút.

“Nói.”

“Ừm…” Chu Hạ Hạ có chút khẩn trương: “Cháu có thể vào tắm một chút được không?”

Trước
image
Chương 35
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!