Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 43
Trước
image
Chương 43
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Chu Hạ Hạ ngủ gật cả buổi trưa trong sòng bạc, không ai quan tâm đến cô nên cô ăn rất nhiều đồ ăn nhẹ miễn phí ở đó.

Mặc dù có chút ồn ào, nhưng nhiệt độ trong sòng bạc rất mát mẻ, ghế sofa cũng êm, bóng lưng của Chu Dần Khôn ở ngay trước mặt cô, Hạ Hạ ngồi đó an tâm nghỉ ngơi, nhưng cô lại không dám ngủ thật, sợ rằng Chu Dần Khôn sau khi đánh bạc xong sẽ rời đi mà không đưa cô đi cùng.

Bữa tối diễn ra tại nhà hàng của khách sạn.

Người lớn đều uống rượu rất lâu, Chu Hạ Hạ luôn có cảm giác như trên người mình có mùi thuốc lá, đồng thời có chút tiếc nuối cho bộ váy mới của mình. 

Chu Dần Khôn và Kiều Toa Ngang đang dùng bữa tối dưới ánh nến ở vị trí VIP nên đương nhiên sẽ không để ý tới Chu Hạ Hạ. Cô chỉ có thể ở lại với A Diệu, ăn được hai miếng, cô đã hỏi liệu cô có thể quay lại phòng và tắm trước không.

A Diệu nói cho cô biết mật khẩu phòng, suy nghĩ một chút rồi gọi Hạ Hạ vừa mới đứng dậy.

“Lát nữa tôi sẽ hỏi nhân viên thuê phòng mới cho cô. Tối nay có thể sẽ phải ở phòng mới.”

Hạ Hạ gật đầu: “Được, cảm ơn anh. Tôi sẽ trả lại tiền cho anh sau.”

Sau đó cô trở về phòng, lúc này chủ nhân căn phòng không có ở đây, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Nghĩ rằng anh sẽ không ăn xong bữa tối sớm như vậy, Hạ Hạ bước vào phòng tắm trong phòng ngủ, vừa bước vào đã có thứ gì đó đập vào mắt cô.

Điện thoại.

Cô dừng lại, vô thức bước tới, cầm chiếc điện thoại bên cạnh giường lên.

Cô bị tên bắt cóc lấy mất điện thoại di động và ví, cũng không liên lạc được với gia đình, hôm qua khi nhìn thấy điện thoại ở phòng khách, cô muốn báo cho ba mẹ rằng cô vẫn an toàn. Chỉ là ngày hôm qua cô đã xin Chu Dần Khôn cho cô sử dụng phòng tắm của anh nên cô thực sự không dám đưa ra yêu cầu khác nữa.

Hiện tại anh không có ở đây, Hạ Hạ quay đầu nhìn về phía cửa phòng, nhất thời anh sẽ không quay lại, cô lo lắng bấm số, sau đó nín thở chờ đợi.

Nhưng không ngờ truyền đến lại là một người phụ nữ với giọng nói nhẹ nhàng, lịch sự và chuẩn tiếng Thái: “Xin chào quý khách, đây là quầy lễ tân của khách sạn, điện thoại của khách sạn chỉ lưu hành gọi nội bộ, nếu quý khách muốn liên hệ với bên ngoài, cần phải để lễ tân chuyển cuộc gọi, bạn có nhu cầu hay không?”

Hạ Hạ nghe xong nửa đoạn còn tưởng rằng không liên lạc được với ba, nhưng không ngờ cô chỉ cần chuyển cuộc gọi, liền nói: “Được, cảm ơn.”

“Không cần khách sáo, việc chuyển điện thoại sẽ mất một chút thời gian, vì nhu cầu hiện tại khá lớn, sẽ mất từ ​​mười lăm đến hai mươi phút, xin thông cảm.”

“Được.”

Hạ Hạ cúp điện thoại, đi vào phòng tắm tắm rửa nhanh nhất có thể. Sau khi ra ngoài, cô ngồi trên sô pha chờ điện thoại, nhưng thời gian chờ có vẻ lâu hơn lễ tân nói, cuối cùng Hạ Hạ cũng đứng dậy.

Điện thoại trong phòng cần chuyển tiếp nên đến thẳng quầy lễ tân khách sạn để gọi có vẻ sẽ nhanh hơn? Hoặc là, trong khách sạn có một chỗ gọi điện thoại, nếu miễn phí thì tốt quá, nếu không miễn phí… Hạ Hạ vừa nghĩ vừa bước ra ngoài, cô chỉ mới lên được một lúc, có lẽ A Diệu vẫn còn ở dưới đó. Cô chỉ có thể xấu hổ hỏi anh ta vay tiền lần nữa.

May mắn là nhà hàng và quầy lễ tân đều ở tầng một, Hạ Hạ vừa ra khỏi thang máy, cô nhìn về phía nhà hàng, phát hiện chỗ A Diệu ngồi đã trống không. Thế là cô đi tới quầy lễ tân.

“Xin lỗi quý cô, khách sạn quy định không thể trực tiếp gọi điện từ quầy lễ tân ra bên ngoài. Tôi đề nghị cô vẫn nên về phòng đợi.”

Hạ Hạ hỏi: “Vậy ở đây còn chỗ nào khác có thể gọi điện không?”

Lễ tân lắc đầu xin lỗi: “Khách sạn đã trang bị sẵn điện thoại trong phòng nên không cần thiết lập thêm điểm liên lạc khác, nếu cô cần gấp thì có thể ra ngoài rẽ trái để gọi điện thoại ở buồng gọi điện công cộng, cô mua thẻ điện thoại là có thể sử dụng.”

Hạ Hạ nghe vậy gật đầu nói cảm ơn, cuối cùng cô quyết định quay về phòng chờ vậy.

Nhưng lúc cô quay lại phòng lần nữa, Hạ Hạ hiển nhiên đã nhận ra có điều gì đó không ổn.

Trên mặt đất rải rác giày cao gót, quần áo, váy, mặc dù không có người nhưng cô biết Chu Dần Khôn và Kiều Toa Ngang đã về, cửa phòng ngủ đã đóng, cô còn có thể tưởng tượng được bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Cô gái đột nhiên đỏ mặt, cô chợt nhận ra hiện tại mình không nên ở trong phòng này.

Chẳng trách A Diệu nói tối nay hắn sẽ cho cô ở phòng mới. Cô hậu tri hậu giác vội vàng đi ra ngoài, định đợi ở cửa chờ A Diệu quay lại, nhưng vừa đến cửa thì điện thoại trong phòng khách reo lên.

Hạ Hạ hai mắt sáng lên, lập tức xoay người chạy về phía điện thoại, điện thoại mới chỉ vang lên hai tiếng đã có người bắt máy. Lúc nghe thấy giọng nói bình tĩnh và quen thuộc bên kia, đôi mắt cô gái lập tức đỏ hoe: “Ba.”

Vốn cô muốn nói ra sự thật và muốn trực tiếp về gặp ba mẹ ở Bangkok, nhưng cô không muốn họ lo lắng vô ích, dù sao cuối cùng cô cũng đã trở lại an toàn.

Thế là Hạ Hạ nói dối: “Buổi bán hàng từ thiện đã kết thúc. Hôm nay con ra ngoài chơi trong giờ nghỉ, chỉ là không chú ý, làm mất điện thoại thôi.”

Bên kia Chu Diệu Huy hỏi cô chơi ở đâu và tại sao lại gọi từ số điện thoại của khách sạn khác. 

Chu Diệu Huy trở nên nghiêm túc, Hạ Hạ vẫn còn có chút sợ hãi, chỉ có thể tiếp tục lời nói nửa thật nửa giả của mình: “Lúc ra ngoài chơi gặp được chú út, chú ấy đã giúp con sắp xếp chỗ ở.”

Bên kia có vẻ không tin lại hỏi thêm vài câu.

Suy cho cùng thì cô còn nhỏ, ban đầu cô cho rằng việc kiểm soát giao thông ở Pattaya là một quy định nghiêm khắc cho nên cô không muốn làm phiền ba mình phải sắp xếp người đến Bangkok đón cô. Cô mặt dày một chút hỏi A Diệu mượn một ít tiền sau đó bắt xe buýt về khách sạn trại hè là được.

Nhưng vừa nghe được giọng nói ở đầu dây bên kia, cô gái không khỏi lên tiếng: “Ba, ba có thể cho người đến đón con không—”

Cô còn chưa kịp nói xong thì cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra.

Chu Hạ Hạ theo bản năng cúp điện thoại, quay người lại, cô nhìn thấy người đàn ông ở cửa một vẻ mặt u ám.

“Chú, chú út.” Cô có chút lúng túng đứng dậy.

Chu Dần Khôn đi tới nói: “Gọi cho Chu Diệu Huy?”

Người đàn ông mặc áo choàng tắm, dây thắt lưng lỏng lẻo, để lộ một vùng lớn trên ngực.

Hạ Hạ không dám nhìn nữa, chỉ dám gật đầu. 

Kết quả là giây tiếp theo cổ đã bị một bàn tay tóm lấy, kéo đến trước mặt người đàn ông, hai cơ thể một cứng một mềm ép sát vào nhau, trái tim Chu Hạ Hạ đập thình thịch, cảm giác sợ hãi suýt chút nữa bị bóp chết ở tháp Sathorn lần nữa quay trở lại.

Chỉ bằng một tay Chu Dần Khôn gần như nhấc Chu Hạ Hạ lên. Anh nghe thấy điện thoại trong phòng ngủ đổ chuông hai lần, anh vốn cũng không để ý tới, nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, anh rút ra khỏi miệng người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất, lấy ra một chiếc áo choàng tắm mặc vào, vừa đi ra đã nghe thấy câu “Con đã gặp chú út”.

Mà câu tiếp theo, cô thế mà muốn gọi Chu Diệu Huy cử người tới đón.

Cơn giận trong phút chốc dâng lên.

“Ai cho phép cháu gọi điện thoại, ai cho phép nói cho hắn biết tôi đang ở đâu?”

Cô gái khó thở nghẹn ngào, cô mơ hồ biết mình đã phạm sai lầm ở đâu.

Mẹ từng nói rằng cô không nên nói cho người khác biết ba cô đã đi đâu, ở nhà đã gặp ai, hay ông ấy đã nói những gì. Cô luôn ghi nhớ điều này vì sợ ba gặp rắc rối.

Anh cũng là con trai của ông nội, đồng thời cũng làm nghề tương tự như ba cho nên đồng nghĩa với việc tung tích của Chu Dần Khôn cũng phải được giữ bí mật.

“Anh Khôn, người ta chờ có chút lâu…” Kiều Toa Ngang tỏ vẻ không vui, đi ra khỏi phòng.

Cô ta toàn thân ướt nhẹp, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, phần trên ngực lộ ra gần hết, phía dưới thậm chí còn không mặc gì, vốn tưởng rằng sẽ là một cảnh ân ái điên cuồng khó quên, nhưng không ngờ vừa bắt đầu đã bị gián đoạn.

Đột nhiên có âm thanh phát ra, người đàn ông quay đầu nhìn sang.

Kiều Toa Ngang lúc nhìn thấy khuôn mặt của Chu Dần Khôn và cô gái đang nhón chân chống cự trước mặt anh thì giật mình.

“Cô còn không mau cút đi?”

Giọng nói lạnh lùng cáu kỉnh khiến Kiều Toa Ngang toàn thân run rẩy.

Cô ta chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt và ánh mắt như này của anh trước đây, như thể sự hiện diện của cô ta là một thứ rác rưởi kinh tởm. 

Sự chiều chuộng lúc ban ngày và sự mãnh liệt vừa rồi giống như chưa từng xảy ra. Nửa câu còn lại nghẹn lại trong cổ họng, người phụ nữ vội vàng nhặt chiếc váy và đôi giày cao gót dưới sàn trở về phòng, mặc bừa vào rồi vội vã đi ra ngoài, bước nhanh về phía cửa.

Cho dù sợ hãi, cô ta vẫn không cam lòng lén lút nhìn anh, đừng nói là níu kéo ở lại, người đàn ông thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn qua bên này.

Vừa bước tới cửa, đột nhiên cánh cửa từ bên ngoài mở ra.

Kiều Toa Ngang giật mình, cô ta nhìn lên, là vệ sĩ của Chu Dần Khôn.

Trước
image
Chương 43
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!