Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 55
Trước
image
Chương 55
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Đêm về khuya, bên ngoài rất yên tĩnh.

Không khí trong phòng có chút nặng nề, Chu Diệu Huy đồng ý với Tái Bồng xong cũng không vội rời đi: “Ba, ba cũng đừng nói Chu Dần Khôn thành nặng nề như vậy, lúc trước Miêu Ngang Đăng tính kế ba, cũng là A Khôn chạy về đây cứu chúng ta. Lúc đó nó còn nói mục đích nó đến chỉ là để cứu ba, còn con là nhìn thấy nên mới tiện thể mang theo, không phải còn bị ba mắng một trận sao?”

Nhắc về chuyện cũ sáu năm trước, Tái Bồng vẫn nhớ như in những gì mình đã trải qua. Tướng quân vũ trang đứng thứ hai Miêu Ngang Đăng đã bí mật hợp tác với đối thủ của ông để bao vây Tái Bồng và con trai cả của ông là Chu Diệu Huy, ép hai người trao lại quyền quản lý và kinh doanh việc làm ăn cho hắn, không những thế hắn còn bao vây tất cả những người thân cận của ông ở dãy núi Kachin và Rừng ở phía bắc Myanmar.

Cuối cùng là khi đó Chu Dần Khôn mới 19 tuổi, cũng chỉ vừa mới tiếp quản lực lượng quân đội vũ trang đã vội vàng dẫn người của mình chạy đến, sau hai ngày hai đêm đấu súng trong rừng, Miêu Ngang Đăng kiệt sức, sau cùng mới lộ ra điểm yếu, bị đạn của một khẩu súng cối lao thẳng vào người, khẩu pháo làm nổ tung nửa người hắn, máu thịt văng khắp nơi. Chu Dần Khôn kéo Tái Bồng và những người khác lên trực thăng, còn phóng hoả thiêu chết tám nghìn quân vũ trang của Miêu Ngang Đăng.

Ngọn lửa trên núi bùng cháy vài ngày mới được kiểm soát. Xác chết cháy thành than, mảnh vụn xác thịt văng khắp nơi, bao gồm cả những binh lính có vũ trang, phụ nữ, trẻ em và hàng trăm nông dân sống trên núi.

Chu Dần Khôn lúc đó thậm chí một cái chớp mắt cũng không có.

Sau lần đó, Tái Bồng muốn lấy lại lực lượng vũ trang nhưng lại không làm gì được anh. Chu Dần Khôn bắt đầu kinh doanh vũ khí, Tái Bồng cũng không quản được, hiện tại chế tạo vũ khí chán rồi, muốn chuyển qua chế tạo ma túy, cho dù lần này phải như thế nào, Tái Bồng cũng nhất định sẽ không đồng ý.

Nghe Chu Diệu Huy nói xong, Tái Bồng vừa cười vừa chửi: “Con lừa bướng bỉnh này đã hai đêm nay ăn không ngon, nửa đêm cũng đi đâu không tìm được người. Năm nay nó đã hai mươi lăm rồi, tính tình vẫn cứ giống như khi còn nhỏ.”

Tiếng cười vang lên trong phòng hai cha con, trò chuyện thêm một lúc nữa Chu Diệu Huy mới rời đi.

Nhiệt độ ban đêm thấp hơn ban ngày mấy độ, Tái Bồng đứng ở cửa nhìn Chu Diệu Huy trở về phòng, sau đó quay đầu nhìn căn phòng trong gỗ đối diện.

Cánh cửa hé mở, nhưng lại không có ai ở bên trong.

Tái Bồng lắc chiếc quạt hương bồ rồi bước xuống bậc thềm trước nhà, chậm rãi đi qua con đường cạnh cửa hàng. Đêm đến, trên đường không có người, không có xe cộ, chỉ có một hai ngọn đèn đường đổ nát lúc sáng lúc tối. Ban ngày ở ven sông khá ồn ào, nhưng hiện tại về đêm chỉ còn lại bàn ghế trống, khiến cho bóng người ngồi bên sông vô cùng nổi bật.

Tái Bồng đi qua đường, người ngồi bên sông quay đầu lại.

Anh chỉ liếc nhìn một cái, sau đó không phản ứng quay đi.

“Làm gì vậy, đang nghĩ xem có nên nhảy xuống hay không sao?” Tái Bồng đi tới, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ nơi mà những vị khách ban ngày ngồi nướng cá.

Nhưng người bên cạnh không nói gì.

“Còn nhớ hồi nhỏ con lén chơi súng rồi bị ném xuống sông không?”

Lời này vừa nói ra, người bên cạnh rốt cuộc cũng không im lặng được nữa.

“Sao có thể không nhớ, lúc đó bị ném xuống sông còn tiện thể học bơi luôn.” Chu Dần Khôn rót cho mình thêm một ly rượu, không mặn không nhạt nói thêm: “Năm bốn tuổi, con ngâm mình trong sông Mê Kông một ngày trời, ngày hôm đó cũng không có ai quan tâm đến con. Cuối cùng là cũng phải tự mình leo lên bờ, có lẽ tất cả những thứ này cũng là nhờ ơn ngài.”

Tái Bồng ngồi bên tay trái, nghe những lời nói âm dương quái khí này cũng không khó chịu: “Ừ, sau khi trèo lên cậu vẫn còn tiếp tục chơi, coi lời nói của ba cậu như cái rắm.”

Chu Dần Khôn nghe nói xong thì liếc nhìn ông cụ, nói: “Đêm hôm khuy khoắt lại chạy ra đây nói chuyện?” 

“Ba vừa nói chuyện với anh cả con, nó cũng không có thiếu kiên nhẫn như con.”

Chu Dần Khôn càng trở nên mất kiên nhẫn hơn.

“Không nói chuyện đó nữa, chúng ta nói về vết thương trước đây của con đi, hiện tại thế nào? Cánh tay của con còn dùng được không?”

“Rất tốt, bị bắn thêm hai phát nữa cũng không thành vấn đề.” Sáu năm trước, anh đến rừng núi Kachin để tìm Tái Bồng, cuối cùng khi bước lên trực thăng trở về, anh đã bị trúng một viên đạn vào vai.

“Chậc.” Tái Bồng khó chịu: “Đừng nói những chuyện xui xẻo như vậy.”

“Con đỡ một viên đạn thay ba, cứu sống anh trai con và ba một mạng trong mưa bom bão đạn, cả đời này ba cũng đều nhớ kỹ.”

Chu Dần Khôn cười lạnh: “Thôi, con đã nói với ba, con căn bản không muốn cứu Chu Diệu Huy, là do hắn mặt dày nên mới miễn cưỡng đem hắn theo.”

“Không biết nói chuyện thì đừng nói.”

Chu Dần Khôn uống thêm một ly nữa.

Tái Bồng nhìn ly rượu anh đã uống, có lẽ cũng biết tối qua anh đã làm gì. Thị trấn nhỏ Mesai này không có rượu ngon để mua, không biết là vì ngày hôm qua cha con tách ra không vui, hay là vì thèm miếng rượu nên Chu Dần Khôn chạy ra ngoài cả đêm để mua về.

Ông lão cầm chiếc quạt hương bồ trong tay gõ gõ vào bàn: “Cho ba một ly đi, đã lâu rồi ba chưa uống loại rượu này.”

Chu Dần Khôn cau mày: “Nồng độ cao, uống gì mà uống.”

“Trải đời trước con, lại lớn tuổi hơn con, đừng có khinh thường lão già này. Còn có, nếu không phải lần trước có ba nhờ anh trai con nói chuyện với chính quyền Mumbai, có phải con sẵn sàng đánh đến cùng với người kia không? Con có bao nhiêu cái mạng mà liều vậy?”

Chu Dần Khôn không cho là đúng, anh nhìn vào thứ đang đeo trên cổ tay phải: “Có cái này rồi thì phải sợ cái gì?”

Trên cổ tay là chuỗi hạt Phật châu mà đích thân người mẹ Hà Kinh Đình tự mình đến chùa thỉnh về. Bà đã tự mình xâu chúng lại, còn nhờ các nhà sư nổi tiếng cầu phúc, sau đó thì thành tâm cầu nguyện trước Đức Phật tròn bốn mươi chín ngày, cuối cùng thì đeo nó vào tay anh.

Đã đeo vào rồi, thì không tháo ra nữa.

Chu Dần Khôn chưa bao giờ tin vào tâm linh, nhưng quả thật là trùng hợp, ví dụ như sau khi đeo chuỗi hạt châu này, anh đã vài lần lướt qua ranh giới của tử thần.

Khi nhìn thấy chuỗi hạt Phật châu sẽ nghĩ đến Hà Kinh Đình. Bà là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, lại cực kỳ bướng bỉnh, cả đời sống kiêu căng ngạo mạn, mặc dù mối quan hệ của bà với Tái Bồng cuối cùng cũng vỡ lở, nhưng bà chưa bao giờ cúi đầu nói một câu mềm mỏng.

Người duy nhất có thể khiến một người như vậy quỳ xuống trước Đức Phật thành tâm cầu nguyện là con trai bà, Chu Dần Khôn.

Nhìn thấy chuỗi hạt Phật châu, Tái Bồng tự nhiên nghĩ đến người phụ nữ đó, nhưng ông không nói nhiều mà chuyển chủ đề: “Ba đã nói với anh trai của con về chuyện của Ngô Bang Kỳ.”

Chu Dần Khôn chạm vào chuỗi hạt Phật châu, cúi đầu, trong màn đêm đen nhìn không rõ cảm xúc.

“Ba.” Anh gọi.

Sau đó lại rót thêm một ly rượu nữa.

Tái Bồng quay đầu lại nhìn anh, nhưng Chu Dần Khôn không nhìn Tái Bồng mà nhìn về phía bên kia sông Myanmar, nơi ba con họ đã chung sống với nhau hơn mười năm.

Chu Dần Khôn không uống rượu mới rót mà chậm rãi dùng ngón tay chà xát mép ly.

“Con có thể làm tất cả những gì mà Chu Diệu Huy có thể làm. Con dám làm điều mà hắn không dám. Ba muốn thứ gì con đều có thể đem về được. Nhưng ba lại cho hắn tất cả những gì hắn muốn. Vậy sao ba lại từ chối việc con muốn làm?”

Đây là lần đầu tiên Chu Dần Khôn trực tiếp hỏi ông vấn đề này.

Nhưng Tái Bồng cũng không có gì ngạc nhiên, ông cụ nhìn về phía đối diện, bình tĩnh nói: “Khôn, con muốn làm gì cũng được. Nhưng việc kinh doanh thuốc phiện vĩnh viễn sẽ không được.”

Trước
image
Chương 55
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!