Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 62
Trước
image
Chương 62
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Trong ngôi nhà dưới chân núi.

Hạ Hạ cảnh giác nhìn hai người đàn ông đứng ở cửa, có chút sợ hãi ôm lấy cánh tay mẹ.

Hai người đàn ông đều cao lớn, mặc đồng phục nguỵ trang, còn có súng trên tay. Nhưng họ lại trông không giống những người lính, một người thì trông còn bình thường chút, nhưng mà người còn lại thì… tóc nhuộm đỏ, đeo khuyên tai tùm lum, miệng chóp chép nhai kẹo.

Anh ta trông giống như con lai, khuôn mặt hẹp, mũi thẳng, đường nét khuôn mặt sắc sảo.

Người đàn ông như có mắt sau lưng, khi hắn quay đầu lại, Hạ Hạ vội vàng quay mặt đi.

“Này.” Người đàn ông tóc đỏ quay lại, gọi người đứng bên kia cánh cửa.

Ngoài cửa phía bên trái vẫn còn có một thanh niên đứng gác, nhìn bề ngoài thì cao ngang A Diệu nhưng trên người không có hình xăm, tóc cắt ngắn gọn gàng, đứng ở bên ngoài không nói không rằng, nhưng lại không ngừng quan sát xung quanh.

Trực thăng bắt đầu rút lui rồi.

Nghe thấy tiếng “Này”, anh ta nhìn về phía này.

Người đàn ông có mái tóc ngắn màu đỏ tên là Carl, hắn là con lai giữa người Mỹ và người Thái, trông thì vô hại, nhưng đích xác lại là một con quái vật, lúc bị Chu Dần Khôn ném vào ao cá sấu, thậm chí còn vũng vẫy kết liễu được hết đàn cá sấu. Chân chính từ cửa tử bước ra.

“Hai người bên trong này là ai?” Hắn sờ cằm nhìn cô: “Người phụ nữ của anh Khôn?”

Người bên cạnh không trả lời.

Trong Quân đội Thống nhất, miễn là họ có quyền lựa chọn thì không ai sẵn lòng đi làm nhiệm vụ cùng Carl, người đàn ông này nói rất nhiều, còn thường không hành động theo kế hoạch trước đó đã định sẵn, lại khó nắm bắt, hành xử thì giống như một kẻ tâm thần.

“Người kia dáng người cũng khá đẹp, nhưng trông lớn tuổi hơn anh Khôn.”

Vẫn không có ai chú ý tới hắn, Carl nhìn cô: “Người này thì quá nhỏ, tuy nhiên lại có khuôn mặt rất xinh đẹp. Anh Khôn thay đổi khẩu vị rồi?”

Nếu không ai ngăn cản, hắn có thể nói suốt cả ngày lẫn đêm. Người đàn ông tóc đen vốn im lặng liếc nhìn hắn: “Đây là vợ con của Chu Diệu Huy, không liên quan gì đến anh Khôn.”

“Hả? Sao lại không liên quan? Gọi là cái gì nhỉ… chị? Chị dâu sao? Thế đứa nhỏ gọi là gì?”

Người đàn ông mặc đồ đen khó chịu, lúc này bên ngoài vang lên tiếng xe địa hình, người đầu tiên xuất hiện là A Diệu, anh ta gật đầu, hai người đàn ông đứng ở cửa thu súng rồi rời đi. Hạ Hạ nhìn thấy A Diệu từ xa mới biết những người ở cửa là người của ai.

Vừa rồi hai người này đột nhiên xông vào nhốt cô và mẹ cô vào cùng một căn phòng, tuy họ không nói gì nhưng Hạ Hạ nhìn thấy súng và trang phục họ mặc thì cô vẫn sợ.

Bây giờ biết bọn họ là người của Chu Dần Khôn, cô và mẹ lại đang bị khống chế dưới chân núi, liệu ba ở trên núi có xảy ra chuyện gì không? “Mẹ, ba có gặp nguy hiểm không? Bên ngoại chạy đến nhiều xe như vậy, sao ba vẫn chưa về?”

Trước khi kết hôn, Tát Mã đã bị bắt cóc một lần, trải nghiệm đó rất đáng sợ. Bà giữ thái độ khiêm tốn trong nhiều năm như vậy, lại không ngờ rằng sau nhiều năm điều tương tự lại xảy ra. May mắn thay, lần này có lẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra, bà xoa đầu con gái, nói: “Sẽ ổn thôi.”

Tuy không biết nhiều về công việc kinh doanh của chồng, nhưng Tát Mã biết bà và con gái có giá trị lợi dụng để đe dọa chồng bà, nếu như họ chết, vậy thì sẽ không còn giá trị nào nữa. Chúng canh giữ bà và con gái bà, bây giờ lại được thả ra, có lẽ… thứ mà họ muốn đã đạt được rồi.

Sau khi nghe mẹ nói, Hạ Hạ cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Bên ngoài vang lên tiếng xe ô tô dừng lại, Hạ Hạ nói: “Mẹ, con ra cửa đợi ba về.”

Người bên ngoài rời đi, không còn ai quan tâm đến hai mẹ con nữa, cho nên bà gật đầu đồng ý. Sau khi ông cụ qua đời, bà mới thấy được áp lực đè nặng lên chồng mình, chỉ khi thấy con gái cười ngọt ngào gọi một tiếng “ba” thì Chu Diệu Huy mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Không giống ngày hôm qua, hôm nay cả sân lại cực kỳ yên tĩnh. Tát Mã quay về phòng thu dọn đồ đạc, có lẽ cả cuộc đời sau này của bà sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại Mae Sai nữa.

Bên ngoài xe ô tô không ngừng chạy qua, Hạ Hạ đi đến con hẻm nhìn về hướng Chu Diệu Huy rời đi, không đợi được xe của Chu Diệu Huy đang quay lại, ngược lại lại nhìn thấy Chu Dần Khôn đang tựa người vào một chiếc xe bên lề đường, giữa các ngón tay kẹp điếu thuốc, đứng nói chuyện với A Diệu.

Trong góc có thêm một cái đầu, Chu Dần Khôn lúc này mới nhìn qua. Ngoài anh, xung quanh còn có những người đàn ông mặc trang phục chiến đấu ngụy trang.

Mấy ánh mắt gần như cùng lúc nhìn sang, Hạ Hạ giật mình, quay người vội vàng chạy về.

“Uầy, cô bé này bị làm sao vậy? Nhìn thấy quỷ à?”

Chu Dần Khôn liếc nhìn Carl: “Bắt qua đây hỏi một chút không phải là biết rồi sao.”

Carl thích làm mấy cái loại chuyện này nhất. Hắn cao, chân dài, hai ba bước đã mất hút vào trong hẻm nhỏ, mới bước vào chút xíu đã vang lên một tiếng hét thảm thiết, chưa đầy hai giây sau, cô gái vô cùng đáng thương bước ra, khẩu súng còn đang chĩa vào lưng.

Chu Hạ Hạ không có nhìn thấy quỷ, mà là nhìn thấy một đám ma quỷ đứng với nhau.

Khi bước đến trước mặt Chu Dần Khôn, Carl thu súng lại, ngồi ở đầu xe bên cạnh xem náo nhiệt: “Em tên gì, tiểu mỹ nhân?”

Hạ Hạ nghe thấy tiếng Trung kỳ lạ lại còn ngả ngớn trong miệng người kia phát ra, trong lòng không muốn đáp lại nhưng ngoài miệng vẫn thành thật trả lời: “Chu Hạ Hạ.”

Nếu cô không nói, Chu Dần Khôn cũng sẽ không giữ bí mật cho cô.

“Sao em thấy chúng tôi lại chạy? Chúng tôi đều là một nhóm quý ông đấy.”

A Diệu nhìn Carl, hơi cau mày. Đã lâu không gặp nhưng hắn vẫn nói nhiều như vậy.

Chu Hạ Hạ chỉ biết, quý ông trong miệng người này chắc chắn không giống như những người cô đã học ở trường. Trước ánh nhìn chằm chằm của nhiều người đàn ông như vậy, cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô ngước nhìn Chu Dần Khôn, nghĩ đến lời đe dọa của anh tối qua, cảm thấy sống lưng ớn lạnh.

Cô lập tức quay mặt đi, cúi đầu nói: “Cháu chỉ muốn xem ba đã về chưa. Nếu… nếu không có chuyện gì thì cháu về trước”

“Chu Hạ Hạ.”

Chu Dần Khôn dập điếu thuốc, khoanh tay nhìn về phía cô: “Cháu ở xa quá, tôi không nghe thấy cháu nói gì cả.”

Cô nhìn khoảng cách trước mặt chỉ cách ba bước, cô không tin Chu Dần Khôn thật sự không nghe thấy gì. Nhưng xung quanh cô vừa có người lại vừa có súng, cô không có dũng khí phản bác, nhưng cô cũng không muốn bước tới, đành phải cao giọng: “Ý cháu là—”

“Lại đây.” Người đàn ông lười biếng ra lệnh.

Đôi mắt Hạ Hạ hơi đỏ lên, Carl bên cạnh cô nhìn thẳng vào mắt cô: “Khóc rồi phải không? TRỜI ƠI.”

Sau đêm qua, cô không dám và cũng không muốn lại gần Chu Dần Khôn. Rõ ràng là cô không làm gì cả, nhưng anh vẫn tiếp tục tóm lấy cô không buông. Hạ Hạ tiến lên hai bước, ngửi được mùi thuốc lá trên người anh và… có mùi hơi tanh, có chút giống mùi vị cô từng nếm qua, mùi máu?

Một giây sau, người đàn ông đứng thẳng lên, đến gần cô: “Đừng quên lời hứa tối qua.”

Hạ Hạ nhớ lại những lời đe dọa và cảnh báo mà cô đã nghe thấy khi bị anh đè xuống giường, cô lập tức gật đầu.

Nhìn từ góc độ này, khuôn mặt cô lại càng nhỏ hơn, lòng bàn tay trắng nõn mềm mại, sống mũi thẳng, đôi môi ngay cả khi không tô son cũng hồng hào.

“Có miệng lại không biết kêu lên, lần sau còn như vậy thì sẽ khâu nó lại.”

Cô gái mở to mắt hoảng sợ.

Chu Dần Khôn nhếch miệng cười, trầm ổn nói: “Có thể chọn may từ trong ra hoặc là từ ngoài vô.”

Carl và người đàn ông tóc đen bên cạnh đều sửng sốt, anh Khôn đây là đang làm gì vậy? Trêu chọc phụ nữ? Hay trêu chọc trẻ em?

Gần đây rảnh rỗi như vậy sao?

Trước
image
Chương 62
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!