Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 63
Trước
image
Chương 63
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Sau đó, bọn họ nhìn thấy Chu Dần Khôn xoa đầu cô bé như xoa đầu cún, dường như cho phép cô bé quay lại.

Chu Hạ Hạ quay người lập tức rời đi, không muốn ở lại thêm một giây nào. Nhưng vừa quay lại, cô đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Cô vô thức dừng bước, quay người lại.

Âm thanh phát ra từ chiếc xe mà Chu Dần Khôn đang tựa vào.

Sau đó, cô nghe thấy một âm thanh khác.

Cô nghi ngờ nhìn Chu Dần Khôn, người nào đó nhướng mày.

Âm thanh trong xe ngày càng rõ ràng, A Diệu nhìn thấy cô gái vừa rồi con rất hoảng sợ, hận không thể nhanh nhanh chóng chóng chạy khỏi đây, lại bước nhanh trở về. 

Cô mở cửa sổ nhìn vào trong xe, lập tức kinh ngạc: “Sao lại có em bé!”

“Tiểu mỹ nhân.” Carl ở bên kia lên tiếng, tự cho mình là quân tử nên nhắc nhở: “Không nên xen vào chuyện của người khác.”

“Nhưng cái này không được!” Hạ Hạ buột miệng, cô lo lắng nhìn Chu Dần Khôn: “Trong xe quá nóng, đóng cửa sổ lại sẽ càng nóng hơn, bọn trẻ con sẽ không chịu được.”

Chu Dần Khôn không kiên nhẫn nhìn cô.

A Diệu cũng không nói gì. Đám người này cầm súng với cầm đại bác thì không có vấn đề gì, nhưng mà bế em bé thì hơi không chú ý một tý cổ của nó đã gãy rồi, cuối cùng cũng chỉ có thể đặt nó trên xe, dù sao cũng không thể để nó trên nóc xe để nó chịu nóng được, đứa trẻ này vẫn còn có ích.

Chu Hạ Hạ giọng điệu lo lắng, mặc kệ Chu Dần Khôn có đồng ý hay không, cô vẫn mở cửa xe cẩn thận bế đứa bé ra ngoài, mặt đứa bé đỏ bừng, toàn thân đổ mồ hôi, tiếng khóc yếu ớt.

Đưa ra ngoài hít thở không khí mát mẻ hơn trong xe, đứa trẻ hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng bình phục lại.

Carl liếc trái nhìn phải, nhìn Chu Dần Khôn rồi lại nhìn Chu Hạ Hạ, cảm thấy có chút kỳ quái.

Dù thế nào đi nữa, tính khí của anh Khôn cũng đã khá khẩm hơn hồi xưa. Hoặc có thể là do cô gái này trông mềm mại yếu đuối, nhưng thực sự là cô cũng có một chút mánh khóe đấy. Tính ra cũng can đảm, dám chạm vào đồ của anh Khôn, thế nhưng cánh tay vẫn yên bình.

Cô thậm chí còn dám chất vấn anh Khôn.

Hạ Hạ thăm dò hỏi: “Đây là… đứa bé chú nhặt được?”

Cô thực sự muốn hỏi liệu có phải là anh cướp được nó không, nhưng lời vừa đến môi đã thay đổi.

Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm vào cô, như thể anh muốn giật lấy thứ mềm mại có hơi thở này từ tay cô.

“Nếu… nếu là chú nhặt được nó, hay là chú đưa nó cho cháu đi.” Hạ Hạ nhìn những người xung quanh: “Mọi người chắc chắn đều rất bận rộn, khẳng định có rất nhiều việc phải làm, cháu có thể thay chú đưa đứa bé đến đồn cảnh sát ghi danh.”

“Anh Khôn.” Lúc này có một giọng nói truyền đến, Hạ Hạ nhìn sang, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn. Bên cạnh anh ta còn có một người phụ nữ Thái Lan, vóc dáng bà ấy nhỏ nhắn, nước mắt lưng tròng nhìn Hạ Hạ.

Nói chính xác hơn là đang nhìn đứa bé trong tay Hạ Hạ.

Chẳng có ai ngạc nhiên khi Tra Sai lại đến nhanh như vậy. A Diệu tiến tới khám xét, nhưng Tra Sai đúng là không mang theo vũ khí gì, sau đó hắn vẻ mặt thành khẩn quỳ xuống. Nhưng Chu Dần Khôn lại cười khinh thường.

“Được rồi.”

Anh bước tới trước mặt Tra Sai, ngồi xổm xuống, dùng mu bàn tay vỗ nhẹ vào mặt Tra Sai: “Vợ và con của mày ở lại Thái Lan. Còn mày và lực lượng vũ trang trên núi cùng tao trở về Myanmar. Sao, có đồng ý không?”

Điều này có nghĩa là kể từ bây giờ hắn phải phản bội Chu Diệu Huy và đi theo Chu Dần Khôn.

Vẻ mặt Tra Sai nghiêm túc, hắn bảo trì im lặng.

Chu Dần Khôn cười khẩy, đứng dậy đi về phía Chu Hạ Hạ. Mới đi được hai bước, cô liền nghe thấy Tra Sai ở phía sau nói: “Được, anh Khôn.”

Chu Hạ Hạ có chút cảnh giác nhìn người đàn ông đang đi tới, chỉ thấy anh dùng hai ngón tay xách chiếc tã lót lên. Chu Hạ Hạ sợ hãi nhanh chóng đưa tay ra bảo vệ.

Người phụ nữ đối diện vội vàng bước tới đón lấy. Chu Dần Khôn ánh mắt ghét bỏ nhìn người nào đó vẫn đang dang tay ra.

“Làm gì vậy? Mẹ ruột của nó đang ở đây, cháu còn muốn làm mẹ kế à?”

Chu Hạ Hạ nghe thấy thì xấu hổ: “Vậy cháu về trước.”

Nói xong, cô vội vã chạy đi.

Chu Dần Khôn lười để ý đến cô, ném đứa bé vào lòng người phụ nữ, lên xe rời đi. Trong gương chiếu hậu, Tra Sai ôm người phụ nữ và đứa bé an ủi, bóng người dần dần nhỏ đi.

Những người khác cũng trật tự rời đi.

Ngồi trên ghế lái, A Diệu nhìn gương chiếu hậu, hỏi: “Anh Khôn, Chu Diệu Huy nói chia một nửa ra là nói thật không? Có một số nhà máy và người mua được giữ bí mật, nếu ông ta cố tình giấu, vậy thì chúng ta cũng không thể làm gì. Nếu muốn ông ta phân chia công việc rõ ràng vậy thì chúng ta…”

Chu Dần Khôn nhắm mắt lại: “Chúng ta nên đưa vợ con ông ta về giam giữ. Khi nào ông ta giao việc kinh doanh rõ ràng cho chúng ta thì khi đó sẽ thả họ ra?”

“Vâng.” A Diệu nhìn về phía trước.

“Chu Hạ Hạ thích khóc, đem nhóc đó về để hầu hạ à?”

Chu Dần Khôn mở mắt nhìn: “Chu Diệu Huy có chia một nửa ra hay không cũng không sao cả.”

A Diệu không hiểu anh đang nói cái gì.

Anh ta chỉ biết hôm nay Chu Diệu Huy đã hứa trước mặt mọi người. Tin tức vừa truyền ra, mọi người đều biết anh Khôn cũng đã tiếp quản công việc kinh doanh của ông cụ, những người trước đây chưa từng mua hàng của Chu Diệu Huy hoặc là chưa mua đủ hàng trong tương lai đều có thể đến gặp anh Khôn để lấy hàng.

Điều khiến anh ta lo lắng là Chu Diệu Huy nói một đằng làm một nẻo. Nhưng có vẻ như Anh Khôn cũng không quan tâm lắm.

*

Vào giữa tháng 7, đã hai tuần kể từ khi năm học đầu tiên bắt đầu.

Sau khi trở về Bangkok, Hạ Hạ vẫn cảm thấy bất an. Cô không gặp lại Chu Dần Khôn, sau khi trở về mỗi ngày cô đều ở trường và ở nhà, cuộc sống rất bình yên. 

Cô không biết Chu Dần Khôn có ở Bangkok hay không, cô chỉ biết rằng sau khi ông nội qua đời ba cô rất bận rộn. Thay vì trở về Bangkok cùng cô và mẹ cô, ông lại khởi hành từ Mae Sai đến một nơi khác và chưa từng trở về nhà.

Hôm nay trước khi đi ngủ, Hạ Hạ xem lại bài học như thường lệ. Chỉ là trang sách cứ lật qua rồi lật lại. Có một câu hỏi làm cô khó hiểu nhiều ngày qua, nó khiến suy nghĩ của cô xáo trộn.

Càng nghĩ về những gì Chu Dần Khôn nói tối hôm đó, cô càng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ. Anh rốt cuộc là nói thật hay nói dối? Anh nói anh đã giết Mai Kim, nhưng thi thể của Mai Kim lại không được tìm thấy, không có người nhà đến tìm và cũng không có cảnh sát nào đến điều tra. Mặc dù sau cái chết của ông nội, Mai Kim đã không xuất hiện nữa.

Nếu những gì Chu Dần Khôn nói là sự thật thì anh đe dọa cô là vì sợ sau này cô sẽ báo cảnh sát về việc gặp anh vào đêm đó?

Nhưng Chu Dần Khôn không sợ cảnh sát, anh thậm chí còn dám giết người trước mặt cảnh sát.

Nếu như nó không phải sự thật thì tại sao anh lại bịa ra một câu chuyện như vậy?

Hạ Hạ cau mày, cẩn thận suy nghĩ, cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng cô không thể nói ra được là không đúng chỗ nào.

Lúc này, có hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạ Hạ, cô quay người lại, là Tát Mã bưng một ly sữa nóng đi vào.

“Hạ Hạ, uống sữa đi. Con đi ngủ sớm được không?” Tát Mã đi tới, đặt sữa vào tay con gái: “Đã mười một giờ rưỡi rồi, ngày mai còn phải dậy sớm nữa đó.”

Uống xong, cô trả lại chiếc ly cho bà, ngẩng đầu lên hỏi: “Mẹ, khi nào thì ba về?”

Tát Mã lắc đầu: “Mẹ không biết, có chuyện gì sao? “

Chu Diệu Huy không ở nhà, Hạ Hạ thỉnh thoảng sẽ hỏi khi nào ông sẽ về, Tát Mã đã quen với điều đó, nhưng thấy sắc mặt con gái không tốt lắm, bà sờ đầu cô, quan tâm hỏi: “Hạ Hạ, con làm sao hả? Cảm thấy không thoải mái ở đâu sao? Hay là mẹ tìm bác sĩ Marina khám cho con một chút?”

Hạ Hạ mỉm cười nói: “Con không sao, con chỉ… vừa mới đi học nên không thích ứng kịp.”

Tát Mã tin cô, sau khi khai giảng đúng thật là Hạ Hạ càng ngày càng ngủ ít đi. Càng lên cao, giáo viên các môn học càng giao nhiều bài tập về nhà. Ngoài việc xem trước bài học của ngày hôm sau, bọn trẻ còn phải làm thêm bài tập nhóm.

“Vậy thì đừng để bản thân quá mệt mỏi. Nếu con cần giúp đỡ thì nhớ nói với ba mẹ nhé.”

“Vâng.”

Tát Mã mỉm cười: “Ba mẹ biết con muốn đậu vào trường đại học tốt nhất, nhưng con cũng đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Đối với ba mẹ, việc con khỏe mạnh và hạnh phúc cũng quan trọng không kém.”

Hạ Hạ cảm thấy trong lòng ấm áp, ôm lấy eo Tát Mã, cọ cọ đầu vào lòng bà: “Mẹ, mẹ thật tốt.”

Tát Mã vuốt tóc âu yếm: “Được rồi được rồi, đi rửa mặt, đánh răng rồi đi ngủ sớm đi, mẹ giúp con dọn bàn học.”

Trước
image
Chương 63
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!