Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 84
Trước
image
Chương 84
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

A Diệu đi lấy chìa khóa quay lại thì thấy cánh cửa đóng lại từ bên trong. Hắn sửng sốt mất một lúc, nhớ lại tiếng súng vừa nghe thấy, khi này mới vội vàng phản ứng. Anh Khôn trước nay chưa từng có tính kiên nhẫn, nên việc anh lười chờ mang chìa khóa đến cũng không có gì ngạc nhiên.

Kỳ lạ là sau khi anh bước vào đèn trong phòng cũng không bật. Anh Khôn muốn dạy dỗ Chu Hạ Hạ thì tại sao lại không bật đèn lên? Như vậy thì đêm nay có cho cô ấy ra ngoài không? Hắn quay trở lại xe, đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì chợt thấy đèn trong căn hộ bật sáng, ngay sau đó lại có một tiếng “rầm” vang lên, một bóng đen đóng sầm cửa lại rồi bước ra ngoài.

A Diệu lập tức mở cửa xe bước xuống: “Anh Khôn.”

Chu Dần Khôn sắc mặt tối sầm nắm lấy cổ áo A Diệu, trực tiếp đẩy hắn đập vào cửa xe: “Ai cho phép mày lái xe đến đây? Tao say rượu nói sai mày cũng đéo biết à?”

A Diệu đã quá quen với việc bị đánh, vì làn da thô ráp cho nên lưng đập vào xe cũng không có cảm giác gì, thứ duy nhất hắn cảm giác được là bây giờ anh Khôn đang rất tức giận.

Thành thật mà nói, tối nay Chu Dần Khôn và Y Vạn uống hơi nhiều, nhưng nhìn vẻ ngoài thế này trông cũng không giống đang say.

“Xin lỗi, anh Khôn.” A Diệu đầu tiên là nhận sai đã, tuy nhiên nói xong cũng chưa phát hiện mình sai ở đâu, chỉ cảm thấy có gì đó là lạ.

Mặc dù xung quanh rất tối nhưng bóng dáng của Chu Dần Khôn vẫn rất rõ ràng. Nhìn thấy anh đang nổi cơn thịnh nộ, lại nghe thấy câu “Uống say nên nói sai”, A Diệu chợt nghĩ đến điều gì đó.

Trực giác trước đó của hắn có lẽ đã đúng, anh Khôn một chút cũng không muốn dạy dỗ Chu Hạ Hạ, mà chỉ là đọc sai địa chỉ.

Vậy thì…

A Diệu hỏi thẳng: “Anh Khôn, anh còn muốn đi Hồ Angel không?”

Hắn chắc chắn rằng bản thân nghe được là đường Angel. Nhưng nhìn vào tình hình hiện tại, có lẽ là Chu Dần Khôn nghĩ một đằng nói một nẻo.

Có điều A Diệu vẫn không hiểu tại sao anh Khôn lại tức giận như vậy, thực ra bây giờ cũng đâu có trì hoãn bất kì công việc nào. Hồ Angel cũng ở Thonburi, từ đây tới đó chỉ mất mười lăm phút đi đường.

“Vậy bây giờ đi qua đó?” Hắn thành thật hỏi tiếp.

Mặc dù A Diệu rõ ràng không có ý gì, nhưng Chu Dần Khôn nhìn hắn lại có cảm giác như đang bị cười nhạo.

Hiện tại anh chỉ muốn làm một việc.

Chu Dần Khôn thô bạo kéo A Diệu ra, tự mình ngồi vào ghế lái: “Lên đây.”

“Ồ được.” A Diệu hành động rất nhanh, leo lên xe còn chưa kịp thắt dây an toàn xe đã lao đi.

Nhìn thấy điểm đến, trong lòng A Diệu căng thẳng.

Phòng tập Muay Thái*.

*Muay Thái: võ thuật cổ truyền của Thái Lan, tóm gọn lại thì bộ môn này sẽ sử dụng tối đa toàn bộ khả năng của mọi bộ phận để tấn công. Kết hợp giữa boxing, karate, khóa Judo, aikiko. 

Đây là nơi anh Khôn thường đến mỗi khi tâm trạng không tốt và đang muốn trút giận. Bất kì ai bị túm đầu vào lúc này thì cứ xác định là xui xẻo.

“Anh Khôn.” A Diệu vô thức nuốt khan, mặc dù giỏi chịu đựng lúc bị đánh nhưng không có nghĩa là thích bị đánh, huống chi còn là bị đánh oan: “Chu Hạ Hạ chọc anh giận hả?”

Ý là, bắt hắn tới đây là đang giận cá chém thớt phải không? Nếu mà đúng thì có thể thương xót một chút…

Chỉ là không ngờ nghe xong sắc mặt Chu Dần Khôn càng đen hơn.

“Nếu mày còn nhắc đến cái thứ hèn nhát phiền phức đó một lần nữa, tao sẽ vặn đầu mày xuống.”

*

Tạp Na vừa tắm xong. Vừa bước ra khỏi phòng tắm thì chợt thấy bên ngoài có một tia sáng lóe lên.

Khóe môi lập tức nhếch lên, buộc lại bộ đồ ngủ rồi đi xuống lầu.

Vừa nhìn qua đã thấy có gì đó không ổn lắm. Toàn thân Chu Dần Khôn bao trùm bởi một cỗ không khí thù địch nặng nề, cả người dường như vừa trải qua một quá trình luyện tập vất vả, cơ bắp căng cứng.

Quần áo ướt đẫm mồ hôi, người đàn ông cởi áo, để trần bước lên lầu.

“Anh Khôn, anh…” Càng đến gần, cảm giác áp bức càng nặng nề, Tạp Na mở miệng nhưng cuối cùng vẫn không dám hỏi.

Lúc Chu Dần Khôn đi ngang qua, Tạp Na tránh sang một bên, ánh mắt khẽ chuyển động.

Môi dưới của anh dường như có máu, hơn nữa…còn có cả vết đỏ trên cổ. Không phải dấu hôn hay vết trầy xước, nhưng bằng cách nào đó nó vẫn khiến người ta nghĩ rằng nó do một người phụ nữ gây ra. Nhưng mà, nếu như anh đi tìm phụ nữ, vậy thì anh phải hài lòng mới đúng, chứ không phải sẽ tức giận như bây giờ.

Tạp Na lại nhìn A Diệu ở cửa.

A Diệu lần này cũng khác với trước đây, đứng từ khoảng cách xa như vậy cũng có thể thấy máu từ khóe môi hắn chảy ra. A Diệu là người bên cạnh Chu Dần Khôn, hắn là người có tài thiện xạ tốt nhất trong số tất cả những người dưới trướng của anh, người bình thường không thể nào đánh hắn thành như vậy được.

A Diệu nhìn thấy cô ta, gọi một tiếng “Cô Tạp Na ” rồi chuẩn bị rời đi trước.

“Đợi đã, A Diệu.” Tạp Na ngăn lại.

A Diệu quay lại.

Hắn nhìn thấy Tạp Na đi vào phòng khách lấy ra một hộp thuốc, tìm thứ gì đó rồi đi tới đưa cho hắn.

“Cầm lấy.”

Là một tuýp thuốc mỡ.

Chỗ bị đánh vẫn còn đau nên A Diệu cũng lịch sự nhận lấy: “Cảm ơn.”

“Không có gì đâu. À mà nhân tiện.” Tạp Na nhìn qua: “Hạ Hạ vẫn còn bị nhốt à? Đã mấy ngày rồi, anh Khôn còn muốn phạt em ấy bao lâu nữa.”

A Diệu không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào. Hình phạt này, hắn cảm thấy cũng không nghiêm khắc lắm, Chu Hạ Hạ chỉ là bị nhốt, ăn uống đều không thiếu, cũng không có trừng phạt gì cả, còn có thể làm bánh, vui chơi tùy thích. Nếu không phải nói là phạt thì cũng chẳng ai biết là đang phạt, chỉ là anh Khôn không nói sẽ thả cho cô về, để cô đi học và sinh hoạt lại bình thường.

Thấy hắn có vẻ khó trả lời, Tạp Na đổi câu hỏi.

“Thật ra tôi có chút lo lắng cho em ấy, tôi có thể đến gặp em ấy được không? Hạ Hạ ngay cả áo khoác cũng không mang theo, nếu em ấy bị cảm lạnh thì ban đêm sẽ phát sốt. Anh Khôn chắc cũng không phải là không cho người khác đến thăm Hạ Hạ mà phải không?”

Cái này quả thực là không có nói, A Diệu khẳng định.

“Hạ Hạ hiện tại đã mười lăm mười sáu tuổi, đang trong thời kì nổi loạn, tôi đến gặp em ấy coi thử có thể thuyết phục em ấy đừng lúc nào cũng chọc giận anh Khôn được không.” Cô ta nhẹ giọng nói, từng chữ đều có ý tứ nói đến điểm quan trọng.

A Diệu gật đầu: “Được.”

Chu Hạ Hạ này bây giờ không thể đánh cũng không thể mắng, nếu cô đắc tội với anh Khôn thì người gặp xui xẻo sẽ là những người khác.

Nghe vậy, Tạp Na nhẹ nhàng mỉm cười: “Chờ một chút, tôi đi lấy ít đồ cho Hạ Hạ.”

*

Sau khi Chu Dần Khôn đóng sầm cửa rời đi, Hạ Hạ co ro trên ghế sofa với nỗi sợ hãi kéo dài, hoàn toàn không ngủ được.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng nụ hôn đầu tiên trong đời sẽ là với chú út của mình. Nụ hôn mãnh liệt đến mức cô cảm thấy toàn thân kiệt sức, khó thở, hoàn toàn không thể chống cự. Không chỉ vậy, một lần nữa cô hiểu rõ được sự chênh lệch sức lực giữa nam và nữ, đó là một sức mạnh khủng khiếp khiến cô không thể kháng cự hay thoát ra.

Hạ Hạ nắm lấy cổ tay vẫn còn đau nhức của mình, cảm giác được mùi hương của anh bao phủ khắp người.

Cô cúi xuống nhặt đôi giày lên, định đun nước tắm lại.

Cánh cửa bị tiếng súng làm vỡ khiến gió lọt vào, cơ thể cô gái run rẩy. Mới sáng sớm, xung quanh vẫn còn vang lên những âm thanh kỳ lạ, cô thực sự không dám hấp tấp ra ngoài, sợ gặp phải thú dữ.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng đỗ xe. Hạ Hạ đứng đó, dựa vào ánh đèn trong phòng nhìn thấy một bóng người cao lớn ngoài cửa sổ.

Nhìn thấy đèn trong phòng bật sáng, Tạp Na gọi tên Hạ Hạ. Khi bước lên bậc thang, cô ta nhìn thấy ổ khóa bị gãy, Tạp Na hơi ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn A Diệu.

Người sau không có kinh ngạc cũng không có tiến lên kiểm tra, hắn hiển nhiên là biết chuyện gì đã xảy ra.

Nếu cửa đã bị phá từ lâu, Hạ Hạ sẽ không ngoan ngoãn ở lại đây, cho nên… hôm nay là mới bị phá sao?

Trùng hợp là, anh Khôn đi vắng mấy ngày nay, và mãi đến hôm nay mới về.

Hạ Hạ nghe thấy giọng nói dịu dàng quen thuộc bên ngoài, lập tức chạy tới mở cửa, khi nhìn thấy Tạp Na, giọng Hạ Hạ nghẹn ngào: “Chị Tạp Na…”

Cô lập tức ôm lấy Tạp Na như thể đã tìm được chỗ dựa.

Cách đó không xa, A Diệu nhìn thấy hai người ôm nhau cũng không bước tới.

Tạp Na và Hạ Hạ vào nhà, còn hắn thì đứng bên ngoài đợi.

“Hạ Hạ, chị mang cho em bộ quần áo vừa người, áo khoác dài tay và đồ ăn em thích ăn.”

Hai người ngồi trên ghế sô pha, Hạ Hạ nhìn Tạp Na lấy quần áo và đồ ăn trong túi ra, đều là những món ăn mà cô thích, cô cảm giác vừa ấm ức vừa an toàn, nước mắt không tự chủ rơi xuống.

“Ôi, Hạ Hạ, đừng khóc.” Tạp Na vừa an ủi cô vừa lấy khăn giấy ra, ngồi lại gần, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hạ Hạ.

“Nghe nói lần này em bị phạt là vì lén lút đến sân bay, muốn một mình ra nước ngoài. Hạ Hạ, việc này rất nguy hiểm, em phải biết, nếu như em một mình ra nước ngoài, không quen thuộc đường đi, nếu bị lừa bán đi hoặc bị ai đó bắt nạt, ai có thể kịp thời đến giúp em?”

“Nhưng nếu em nói thẳng, chú ấy sẽ không đồng ý.” Hạ Hạ cúi đầu trả lời.

Tạp Na sững người, ngừng lau nước mắt.

Nếu nhìn kỹ hơn, lúc Hạ Hạ mở miệng nói, cánh môi hé mở, có thể thấy bên trong môi dưới của cô bị cắn rách chảy máu. Nhìn thế này, môi của cô khác hẳn thường ngày, có vẻ như… hơi sưng. Khóe môi đỏ bừng cũng có vết máu.

Không hiểu sao, bất chợt nhớ lại dấu vết trên môi Chu Dần Khôn, Tạp Na nhìn xuống cổ tay Hạ Hạ, trên đó dấu vân tay lưu lại rất rõ ràng. Cúc dưới cùng của áo đồng phục học sinh cũng bị mất.

Bàn tay cầm chiếc khăn giấy run rẩy không khống chế được. Đây là chỗ của anh Khôn, Hạ Hạ lại là cháu gái của anh, không thể nào có người dám xông vào đụng đến cô bé như vậy.

Cô ta bắt gặp đôi mắt vẫn còn ngấn lệ của Hạ Hạ: “Em—”

Thấy vẻ mặt Tạp Na kỳ lạ, Hạ Hạ đưa tay lau nước mắt: “Sao vậy chị Tạp Na?”

Tạp Na hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang không ngừng dao động trong lòng, cố gắng bình tĩnh nhất có thể hỏi: “Chú út, chú út của em vừa mới tới đây phải không?”

Giây tiếp theo, cô ta nhìn thấy cô gái trước mặt vẻ mặt cứng ngắc, đôi mắt nhìn đi chỗ khác.

Trái tim Tạp Na chợt thắt lại.

“Chú ấy… có đến.” Hạ Hạ thực sự không biết phải kể cho Tạp Na toàn bộ câu chuyện như thế nào, đành phải nói ngắn gọn hơn: “Lúc chú ấy đến rất mất bình tĩnh, sau đó thì bỏ đi.”

Đây không phải là nói dối.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Hạ Hạ cảm thấy Chu Dần Khôn nhất định đã nhận nhầm người. Tức là anh đã nhầm cô với người khác.

Trong phòng lúc đó không có ánh sáng, cô ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh, còn chưa kịp nói chuyện đã bị bịt miệng, sau đó cô cắn anh một cái, mới có cơ hội kêu lên, sau đó liền gọi một tiếng “Chú út”, mà lúc đó Chu Dần Khôn cũng ngay lập tức buông cô ra.

Sau khi bật đèn xác nhận là cô, anh tức giận đến mức đóng sầm cửa rồi bỏ đi. Dù có nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì vẫn có cảm giác như đó chỉ là hiểu lầm.

Trước
image
Chương 84
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!