Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 93
Trước
image
Chương 93
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

*Nhà hàng sân vườn, Khách sạn Anantara Siam

Phòng trên lầu, cửa bị khóa hai lần từ bên trong.

Hạ Hạ quấn mình chặt kín trong chăn, thấp giọng nghe điện thoại, trong tay vẫn cầm cây bút, dùng đèn trong phòng xuyên qua chăn để viết gì đó vào sổ.

“Vâng vâng, chú Suchela cháu đã viết lại hết rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Hạ nhìn những mục ghi trong sổ tay, từ từ bình tĩnh lại. Dù vẫn chưa xem di chúc nhưng qua hỏi thăm của Suchela, được biết tài sản thừa kế của ba chỉ có một người thừa kế. Nếu là mẹ thì sau khi mẹ mất, tài sản thừa kế sẽ được phân chia theo thứ tự. Xét theo tình hình hiện tại thì không phải mẹ.

Tất nhiên không thể là Chu Dần Khôn, cuối cùng chỉ có thể là cô. Kết quả này phù hợp với phỏng đoán trước đây của cô.

Suchela nói rằng, theo luật thừa kế của Thái Lan, việc trao tặng tài sản thừa kế sẽ đơn giản hơn nhiều so với việc chuyển nhượng. Để chuyển nhượng quyền thừa kế, cần phải kế thừa nó trước rồi mới chuyển nó cho người khác, giữa đó còn phải làm một số thủ tục. Nhưng nếu trao tặng, vậy thì chỉ cần luật sư xác nhận danh tính người thừa kế theo tên trong di chúc, sau đó có thể liên hệ trực tiếp với tổ chức từ thiện, nếu là tổ chức từ thiện của chính phủ thì thủ tục có thể hoàn thành nhanh hơn.

Việc cần làm bây giờ là tìm luật sư đang giữ di chúc, luật sư phải xử lý di chúc một cách công bằng, thông báo bằng văn bản cho công ty luật, tổ chức luật bên kia để khởi kiện về hành vi che giấu di chúc, yêu cầu bên kia nhân danh công ty luật thực hiện nghĩa vụ hỗ trợ người thừa kế trong việc quyên góp tài sản.

Sau khi Suchela xử lý xong việc này, ông sẽ thông báo cho Hạ Hạ mang theo giấy tờ tùy thân của mình để xác nhận và ký tên.

Biết mọi việc đang diễn ra suôn sẻ, Hạ Hạ cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Cô cũng mơ hồ hiểu được tại sao ba lại để lại thông tin liên lạc của chú Suchela cho cô.

Ông ấy chỉ là một người bình thường, sẽ không ai để ý đến, nhưng đồng thời lại là một người bình thường có năng lực.

*

Cuối tháng 10, cuộc trấn áp kéo dài một tháng cuối cùng cũng kết thúc.

Chu Dần Khôn cũng thu được kha khá lợi ích, ít nhất là trong mười năm nữa, sẽ không tìm được người thành công buôn bán thuốc phiện ở Thái Lan, hiện giờ đã tạo nên một thế lực độc quyền thực sự không có cạnh tranh. Một lượng lớn khách hàng chờ đợi rất lâu, gần như là đổ xô đến gửi tiền.

Tối thứ bảy, Hạ Hạ đang cắt trái cây, cô nhìn về phía phòng khách.

Gần đây cô không gặp A Diệu nhiều, nhưng hai tuần nay Chu Dần Khôn đều ở trong biệt thự. Ưu điểm là có nhiều hơn một người, ban đêm không có cảm giác quá đáng sợ nữa.

Có điều, cũng có nhược điểm.

Hạ Hạ bưng trái cây đã cắt tới, Chu Dần Khôn đang nghe điện thoại: “Sao, hắn ta biến trại trẻ mồ côi thành hang ổ tình dục, còn tôi, một công dân tốt của Thái Lan, sao mà trơ mắt nhìn được? Nói nhảm, thủ tục nhất định phải chính thức, không cần phải thông qua các phương thức khác.”

Một mùi thơm dễ chịu từ bên cạnh truyền đến, một chiếc đĩa sứ trắng được đặt trên bàn, đựng trái cây đã rửa sạch và cắt sẵn.

Người đàn ông nhìn cô gái đang cúi xuống dọn những chai rượu rỗng trên bàn, mái tóc buông xõa vén ra sau tai, đuôi tóc xõa xuống trước ngực, chuyển động theo động tác của cô.

Chỉ là bộ dáng trông không được vui cho lắm.

Trong điện thoại còn nói gì đó, Chu Dần Khôn cười khẩy: “Chẳng lẽ còn để hắn vui vẻ nghỉ hưu à? Chỉ trong hai ngày này thôi, càng sớm càng tốt.”

Mặc dù Chu Dần Khôn ở nhà nhưng điện thoại gọi đến rất nhiều, Hạ Hạ không hiểu anh đang nói gì, nhưng mỗi lần nghe giọng điệu của anh đều có thể cảm nhận được cái gì đó, nói chung chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.

Một tay cô cầm chai rượu rỗng, tay kia cầm ly rượu anh uống, đứng thẳng người chuẩn bị đi vào bếp. Chu Dần Khôn cúp điện thoại, nói: “Chu Hạ Hạ.”

Hạ Hạ dừng một chút, nhìn sang.

“Vẻ mặt đó là sao vậy?”

Anh đoán trên thế giới này không ai có thể hiểu được những gì đang diễn ra trong đầu một học sinh cấp hai ngày nay. 

Chẳng hạn như cái người đang ở nhà anh này, nói con bé sợ phải ở nhà một mình, bây giờ không còn ở một mình nữa, trên mặt vẫn cứ nhăn nhó, chẳng hiểu sao trông cứ khó chịu suốt.

Chẳng trách người xưa có câu Tam thiên bất đả, thượng phòng yết ngã*, loại kẻ nhu nhược này được bỏ qua quá nhiều liền thành thói quen.

* Tam thiên bất đả, thượng phòng yết ngã: Ám chỉ người nghịch ngợm, lâu không bị răn đe nên không sợ.

Hạ Hạ chuyên tâm làm việc, cũng không quấy rầy đến anh, không hiểu sao lại bị nhắc đến, cô khẽ nhíu mày, trong lòng cảm thấy khó chịu. Thấy anh chủ động bắt chuyện, cô nói thẳng vào vấn đề.

“Chú út, rượu uống rồi, trái cây cũng đem tới rồi, bây giờ cháu có thể đi làm bài tập về nhà được chưa.” Giọng điệu rõ ràng không vui, thậm chí còn có chút bất đắc dĩ cùng ấm ức.

Chu Dần Khôn ở nhà, anh gọi cô mọi lúc mọi nơi, làm gián đoạn kế hoạch học tập của Chu Hạ Hạ. Vốn dĩ cuối tuần cô có nhiều thời gian làm bài tập về nhà hơn bình thường, thế mà cả buổi sáng và cả buổi chiều đều trôi qua rồi, cô đây thậm chí còn chưa viết được một chữ nào.

Tốt nhất là đừng có về.

Suy cho cùng, điều đáng sợ hơn việc ở một mình trong căn nhà rộng lớn, trống trải là ngay cả khi cố gắng thức khuya cũng không thể hoàn thành bài tập về nhà.

Cô vừa nói xong, người đàn ông cuối cùng cũng hiểu. Sai cô nhiều quá, làm tốn thời gian cô làm bài tập về nhà, cho nên cô mới khó chịu như vậy.

Chu Dần Khôn đứng dậy tiến lại gần.

Hạ Hạ vô thức lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn thấy anh đang nhìn cô chằm chằm, trên môi nở nụ cười, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cảm thấy lời mình vừa nói… có vẻ hơi bốc đồng.

“Nhưng, nhưng không sao đâu” Môi cô khô khốc: “Vẫn còn một ngày mai nữa mà.”

Nói xong, cô căng thẳng nhắm mắt lại, chuẩn bị chờ anh bóp cổ.

Chu Dần Khôn nhìn cái đầu tròn trước mặt, mới cứng rắn được hai giây đã xìu trở lại. Cô nhắm mắt, hàng mi dài khẽ run, hơi thở nóng hổi lại thơm ngát.

Anh dùng một tay véo má cô, tay còn lại giữ lấy cằm.

“Chu Hạ Hạ.” Anh gọi.

Hạ Hạ mở mắt ra, thấy được sự vui vẻ trong mắt anh.

“Sao không đổi tên đi.”

“Sao cơ?” Cô bị bóp đến không nói được.

Chu Dần Khôn quay đầu cô sang trái rồi lại quay sang phải, giống như đang chọn thú cưng trong cửa hàng thú cưng.

“Hay gọi là Chu Thỏ đi, một con thỏ thì được, hai con thỏ thì nghe không hay.”

Từ khi con chó kia chết đi, anh cũng không nuôi thêm con gì nữa. Bây giờ không có việc gì làm, nuôi thêm một con nữa cũng tốt, con này còn có thể làm bữa sáng, cắt trái cây, quan trọng nhất là thỉnh thoảng nó có thể làm một vài việc ngu ngốc khiến người ta vui vẻ.

Hạ Hạ đương nhiên không đồng ý sự trêu chọc trần trụi này của anh: “Vẫn là không nên đổi tên, cứ gọi Hạ Hạ là tốt nhất.”

Thế mà thật sự lại coi trọng câu nói đùa của anh, Chu Dần Khôn cũng không buồn trêu chọc cô nữa, buông khuôn mặt trắng nõn dịu dàng của cô ra: “Hôm nay làm xong bài tập về nhà, ngày mai tôi sẽ dẫn cháu ra ngoài ăn đồ ngon.”

Giọng điệu của anh giống như đang dỗ một con chó nhỏ, mà Hạ Hạ thì căn bản lại không muốn đi.

Nhưng nhìn vẻ mặt của Chu Dần Khôn, lại nhớ ra vừa mới hai phút trước thôi cô mới bốc đồng chọc giận anh. Hạ Hạ mím môi, đành nuốt lại những lời định nói.

Suy nghĩ một chút thì anh bảo cô làm bài tập đi, cho nên ít nhất là tối nay anh sẽ không quấy rầy cô học.

*

Chủ nhật, 11 giờ 30 trưa, quận Pathumwan, Bangkok.

Hạ Hạ theo Chu Dần Khôn đến nhà hàng sân vườn—Khách sạn Anantara Siam. Từ khi khai trương vào năm 1983, thứ nổi tiếng nhất ở khách sạn này là Nhà hàng Garden, nơi chỉ tiếp nhận một bàn khách ở tầng một.

Hạ Hạ vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thực vật tươi mát. Khu vườn không nằm trên sân thượng mà ở tầng 19. Bước vào bên trong, còn có thể ngắm nhìn khu mua sắm sang trọng sôi động nhất Bangkok từ cửa sổ làm bằng kính trong suốt kéo dài từ trần nhà đến sàn.

Bên dưới là dòng người tấp nập, các tòa nhà trung tâm thương mại trong khu mua sắm có hình dáng kỳ lạ, ở một nơi đông đúc và ồn ào như này, khu vườn yên tĩnh phần nào mang đến một cảm giác an toàn và thoải mái khó tả.

Bóng dáng mảnh khảnh đứng trước cửa sổ kính trong suốt, trông còn khá nghiêm túc. Chu Dần Khôn đi tới, bóng lưng cao lớn lập che khuất thân hình của Chu Hạ Hạ.

Khi người phục vụ đến hỏi gọi món, thấy người đàn ông thản nhiên đặt tay lên lan can trước cửa sổ, vây giữ cô gái vào khoảng không trước người. Người phục vụ thấy vậy lại lặng lẽ rời đi.

Hạ Hạ đang ngơ ngác nhìn thì đột nhiên bị vây lại, cơ thể lập tức cứng đờ. Rõ ràng anh không hề chạm vào cô, nhưng xuyên qua lớp quần áo, Hạ Hạ vẫn cảm thấy lưng cô nóng rát. Loại nhiệt này chính là nhiệt độ thiêu đốt của cơ thể con người, cho dù có mở điều hòa cũng không giảm đi bao nhiêu. Chỉ cần cô cử động một chút, lưng cô có thể chạm vào lồng ngực anh.

Hạ Hạ cảm thấy khoảng cách này làm cô vô cùng khó chịu. Cô cẩn thận không chạm vào anh: “Chú út, cháu đi bên đó ngắm hoa…”

“Không được.”

Chu Dần Khôn nói thẳng, đặt tay lên đầu cô, xoay đầu lại: “Để tôi cho cháu xem một thứ thú vị. Có thấy chiếc xe thương mại màu đen ở ngã tư kia không? Dưới sự chỉ dẫn của anh, Hạ Hạ còn chưa nghĩ gì đã theo bản năng nhìn qua. Theo lời anh nói, cô nhìn thấy một chiếc xe thương mại màu đen rẽ vào ngã tư rồi dừng lại, cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống.

“Trông quen không.” Một giọng nói khác từ phía trên vang lên.

Nhìn từ chỗ xa như vậy, Hạ Hạ nhìn không rõ lắm. Nhưng cách người đàn ông sửa soạn lại trang phục và cách người đó đứng có vẻ hơi quen.

“Ông ta tên là Barlow.”

Được nhắc nhở, Hạ Hạ cuối cùng cũng nhớ ra người đàn ông này chính là cảnh sát trưởng mới mà cô thường thấy trên tin tức truyền hình trước đây. 

Gặp ông ta ở đây cũng thật trùng hợp. Hạ Hạ nhìn thấy Barlow sửa soạn lại trang phục trước, sau đó quay người đi về phía xe, tiếp đó đó có một người phụ nữ nắm tay ông ta bước ra. Hai người vừa trò chuyện vừa cười đùa, xét theo tuổi tác của người phụ nữ kia thì có lẽ là vợ của Barlow.

Chu Dần Khôn bảo cô xem cảnh thú vị, thì ra cuối tuần vợ chồng Cục trưởng ra ngoài mua sắm. Hạ Hạ không hiểu chuyện này thì có gì thú vị.

Đang định quay đầu lại hỏi anh thì trên đầu vang lên tiếng đếm ngược.

“Ba.”

Hạ Hạ lại nhìn sang, Barlow vừa đóng cửa xe lại.

“Hai.”

Ông ta nắm tay vợ đi về phía quảng trường.

“Một.”

Hạ Hạ nhìn thấy hai người họ vừa cười vừa đi ngang qua chiếc xe thương mại màu đen đậu bên đường, cùng lúc đó một chiếc xe màu trắng dừng lại bên cạnh.

Lúc này, Chu Dần Khôn cúi đầu xuống, thấp giọng nói vào tai cô: “Bùm!”

Một tiếng bang lớn vang lên, bên ngoài thật sự có một tiếng nổ mạnh.

Toàn bộ trung tâm thương mại rung chuyển dữ dội, chỉ trong vài giây, mọi người trong quảng trường đều hoảng sợ hét lên bỏ chạy. Khung cảnh hỗn loạn, Hạ Hạ đang đứng trên cao cũng hoảng sợ trước vụ nổ bất ngờ này, hai chân cô mềm nhũn, vô thức níu lấy lan can. Ngón tay vô tình chạm vào ngón tay của người đàn ông, đang muốn rút tay ra, nhưng không ngờ lại bị anh giữ lại.

“Chu Hạ Hạ, vui không?”

Ngón tay người đàn ông gõ lên mu bàn tay cô, giọng điệu hưng phấn vang lên.

Nơi xảy ra vụ nổ là chiếc ô tô màu trắng mà vợ chồng Cục trưởng mới vừa đi qua. Hạ Hạ nhìn thấy chiếc xe bốc cháy, vợ chồng Barlow và những người đứng gần hai người họ nhất là những người đầu tiên bị nổ tung thành từng mảnh. Thậm chí, có vài nhân chứng cách đó không xa cũng bị thương, cảnh tượng ghê tởm đến mức vài người phải nôn mửa, la hét vì sốc, quảng trường chật kín người, cảnh tượng giẫm đạp lên nhau ngày càng nghiêm trọng.

Ngay khi một số người từ bên kia đường chạy tới giúp đỡ thì lại có một tiếng nổ khác vang lên, vẫn là xảy ra trong ô tô.

Ngọn lửa bốc lên không trung càng dữ dội, sóng nhiệt hất văng những người đó ra xa hơn mười mét rồi mới nặng nề rơi xuống. Chỉ trong vài phút, giao thông trên đường trở nên ùn tắc, quảng trường đông đúc, hỗn loạn.

Hạ Hạ càng nhìn càng cảm thấy khó thở.

“Chao ôi.” Người đàn ông vuốt tóc cô, đôi mắt lại ngắm nhìn cảnh tượng bên dưới: “Ai có thể tưởng tượng được một viên cảnh sát trưởng ngoài mặt thì đàng hoàng chính trực, ra tay truy quét những kẻ buôn bán ma túy, truy lùng sát nhân, nhưng sau lưng lại lén lút lợi dụng những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi, biến chúng trở thành công cụ tình dục thúc đẩy mối quan hệ làm ăn chứ, quả báo đến thì cũng không tránh được. “

Dù Hạ Hạ có ngốc đến đâu, cô cũng không tin đây chỉ đơn giản là đem đến quả báo cho ông ta.

“Mặc dù trước đó ông ta cũng có giúp đỡ tôi một chút, vốn có thể cảnh báo ông ta một tiếng. Nhưng tôi lo lắng một ngày nào đó ông ta sẽ quay ngược cắn lại tôi, cuối cùng vẫn là quyết định để ông ta chịu quả báo trước, cũng coi như là loại bỏ thành phần không tốt cho mọi người, cháu có nghĩ vậy không?”

Cô gái không nói lời nào.

Chu Dần Khôn cũng không để ý, tâm tình vui vẻ tiếp tục chia sẻ với cô: “Sau này sẽ không còn những thứ cản đường nữa, toàn bộ thị trường Thái Lan đều mang họ Chu.”

Nói xong, anh lại cúi đầu trêu chọc cô: “Cháu thật may mắn vì mang họ Chu đấy. Cho nên sau này cháu có thể là bất cứ thứ gì cháu muôn.”

Thấy cô vẫn ngơ ngác nhìn ra ngoài, nghe xong lời anh nói cũng không có phản ứng, Chu Dần Khôn không vui nhéo nhéo gáy cô: “Được rồi, đi ăn thôi.”

Anh xoay người đi về phía bàn ăn, người phục vụ đang bị tiếng nổ bên ngoài làm cho hoảng sợ, nhanh chóng lau mồ hôi lạnh trên mặt, nở nụ cười chuyên nghiệp bước về phía người đàn ông.

Không ai nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và sợ hãi của Hạ Hạ phản chiếu trên tấm kính trong suốt.

Cô không ngờ đi ăn một bữa cũng có thể chứng kiến một cảnh như vậy. Cô đã đánh giá quá cao điểm mấu chốt con người của Chu Dần Khôn. Anh khoa trương giết người, làm liên lụy rất nhiều người vô tội nhưng lại làm như không thấy. Anh thậm chí có thể thờ ơ ngồi xuống, dưới chân đầy máu và xác chết nhưng vẫn nhàn nhã thưởng thức mỹ vị.

Trước
image
Chương 93
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!