Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 128
Trước
image
Chương 128
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Nghe vậy, Hạ Hạ đột nhiên ngẩng đầu nhìn Ngụy Diên, hai tay vô thức nắm chặt góc áo.

Trần Thư Văn dập điếu thuốc, cô ấy đã hiểu vừa rồi Hạ Hạ muốn chọn ai rồi. Chỉ là… không che giấu được. Cô gái này quá đơn thuần, còn người đàn ông bên cạnh lại quá nhạy bén. Một hành động nho nhỏ liền không thể thoát khỏi tầm mắt hắn.

Chu Dần Khôn từ đầu đến cuối chỉ nhìn phản ứng của Hạ Hạ, trong mắt cô gái hiện rõ sự căng thẳng và lo lắng.

Không khí trong phòng vô cùng lạnh.

Ngụy Diên không hiểu Chu Dần Khôn vì cái gì đột nhiên làm ầm ĩ lên như vậy, chẳng khác nào vạch trần sự nghi ngờ. Đây là địa bàn của Trần Huyền Sinh, nếu thử nghiệm thuận lợi, giao dịch sẽ thuận lợi, mọi người đều vui vẻ. Nếu mọi chuyện không suôn sẻ, không chỉ hắn mà ngay cả Chu Dần Khôn và những người ở đây cũng không thể thoát ra khỏi cánh cửa này.

Một ý tưởng chợt xuất hiện trong đầu.

Chẳng lẽ Chu Dần Khôn đã nghi ngờ từ lâu? Điều này là không thể. Nếu có nghi ngờ gì, hắn sẽ không được phép ở lại Hội đồng Hòa An, chứ đừng nói đến việc tiếp xúc với một thương vụ quan trọng như vậy.

Nhưng hiện tại, hắn không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.

Nếu không thử, cả Trần Huyền Sinh và Chu Dần Khôn đều sẽ nghi ngờ, nếu tiếp tục điều tra, thân phận của hắn sẽ bại lộ, các giao dịch sau đó chắc chắn sẽ chấm dứt.

Nếu hắn thử, độ tinh khiết quá cao, thân thể không chịu nổi, chắc chắn sẽ chết tại chỗ.

Có cố gắng hay không cũng không có gì đảm bảo việc trốn thoát an toàn. Nhưng ngay cả khi phải chết, danh tính cũng không thể bị tiết lộ, manh mối cũng không thể vì bản thân mà bị gián đoạn.

Vì vậy, Ngụy Diên di chuyển, bước tới bàn quỳ xuống.

Hai mắt Hạ Hạ đỏ hoe, cô nhìn Ngụy Diên lấy ra một tờ tiền, cuộn thành một ống mỏng, hắn cúi đầu xuống.

Nước mắt lúc này rơi xuống, cô không khỏi nhìn hắn, hắn đã giúp đỡ cô, ở lại bên cô, từng nói với cô mẹ hắn chết vì lạm dụng ma túy, là bị nhiễm thứ chết người như vậy.

Đang lúc cô muốn lên tiếng, bên cạnh đột nhiên vang lên một âm thanh, người đàn ông lười biếng nói: “Ồ, tôi quên mất một chuyện.”

Chu Dần Khôn nói: “A Diên chưa từng chạm vào thứ này, sự thuần khiết này quá nguy hiểm.”

Trên trán Ngụy Diễn đổ mồ hôi, không nói một lời nhìn Chu Dần Khôn.

“Sao anh không nhắc nhở tôi? Nếu anh chết, xã đoàn gặp khó khăn thì ai sẽ giúp tôi giải quyết?” Chu Dần Khôn thản nhiên giơ tay: “Lão Kim, lại đây.”

Nhìn anh thay đổi ý định, Trần Huyền Sinh cau mày.

Dù sao đây cũng là chuyện riêng, thấy tình thế có chút cứng ngắc, cũng không có lý do ngồi lại xem. Trần Thư Văn đến gần Trần Huyền Sinh thì thầm vài lời vào tai.

Nghe xong, Trần Huyền Sinh nhìn Ngụy Diên, lại nhìn Chu Hạ Hạ, liền hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau khi Lão Kim thử, người của Trần Huyền Sinh lại thử thêm hai lần nữa. Lần đầu tiên dùng đĩa thử nghiệm để tiến hành phản ứng hóa học, lần thứ hai dùng côn trùng độc có kinh nghiệm để hút sản phẩm thử nghiệm. Cả hai lần thử nghiệm đều cho thấy độ tinh khiết cực kỳ cao.

Trần Huyền Sinh rất hài lòng: “Xem ra danh tiếng rất xứng đáng.”

Chu Dần Khôn đã nghe qua lời vô số lời khen ngợi kiểu này, căn bản cũng không để trong lòng: “Vậy hợp tác vui vẻ?”

“Hợp tác vui vẻ.”

*

Khi ra khỏi sòng bạc thì đã rất muộn, nhưng ngược lại, bên trong thậm chí còn nhộn nhịp hơn trước.

Hạ Hạ cảm thấy lưng mình ướt đẫm, hai chân mềm nhũn, vừa bước ra ngoài gần như ngã xuống. May mắn là có một bàn tay đúng lúc ôm lấy cô, Hạ Hạ ngẩng đầu lên, Chu Dần Khôn khôi phục trạng thái bình thường: “Chu Hạ Hạ, nhìn đường cẩn thận.”

Anh tựa hồ đang cười, nhưng lại tựa như không cười. Hạ Hạ cảm thấy có chút sợ hãi, gật đầu rồi lên xe.

Chu Dần Khôn cũng bước vào, cửa xe đóng lại, liếc nhìn gương chiếu hậu. Ngụy Diên sau khi đi ra đang nói chuyện với bọn Đại Đông, vừa nói vừa vô tình liếc nhìn sang bên này.

Hạ Hạ vốn muốn quay đầu lại, nhưng lúc nhìn thấy đôi mắt đen láy của người đàn ông, cô giật mình trong giây lát, không biết phải nói gì, nhưng cô vẫn cảm thấy mình không nên đắc tội anh nên cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Suốt chặng đường không có cuộc trò chuyện nào, lúc đến biệt thự đã là sáng sớm.

Ngay khi Chu Dần Khôn quay lại, người giúp việc người Philippines đang đợi tiến đến chào anh, nói ông Hà đang đợi anh trong thư phòng.

Thông tin nhanh đấy chứ. Anh cười khinh thường, vứt áo khoác đi rồi đi đến thư phòng của Hà Ngọc Long. Đẩy cửa bước vào, nhìn thấy sắc mặt Hà Ngọc Long không tốt chút nào.

Chu Dần Khôn đi tới ngồi xuống: “Có chuyện gì vậy?”

“Ông nghe nói cháu đã đến sòng bạc của Trần gia?”

“Vâng.”

“Trần Huyền Sinh buôn ma túy ở nước ngoài.” Hà Ngọc Long trừng mắt nhìn anh: “Cháu và nó liên quan gì?”

Đã nói đến như vậy chẳng phải là rõ rồi sao. Tuy không biết tại sao Hà Ngọc Long lại biết nhanh như vậy, nhưng Chu Dần Khôn cũng không thèm truy cứu.

Thấy anh không thừa nhận cũng không phủ nhận, Hà Ngọc Long vội vàng đứng dậy đi đến trước mặt Chu Dần Khôn: “Lúc trở về không phải cháu đã đồng ý rồi sao? Cháu quên hết lời cảnh báo của ông rồi? Ông kêu cháu không được chạm vào ma túy, huống chi ở đây—”

“Được rồi.” Chu Dần Khôn không kiên nhẫn cắt ngang: “Ông đã nghỉ hưu rồi, sao còn cứ quan tâm đến chuyện này? Nếu không có việc gì làm, sao ông không dắt chó đi chơi, đi câu cá hoặc chơi gôn đi?”

Giọng điệu hiện giờ khác hẳn với giọng điệu kính trọng và hiếu thảo trước đó.

Kể cả từ lúc vào thư phòng đến giờ, Chu Dần Khôn chưa có một câu nào gọi ông là ông ngoại. Vừa ngồi vào toạ quán anh đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

Hà Ngọc Long không thể tin được, run rẩy chỉ vào anh: “Mày, mày vốn là quay lại chỉ vì chuyện này, mày quay về giành chỗ rồi dùng Hiệp hội Hòa An buôn thuốc phiện! Những lời trước đó tất cả chỉ là giả dối, chỉ để dụ tao giao xã đoàn cho mày phải không?! Chu Dần Khôn, ngay cả ông ngoại của mình mà mày cũng rắp tâm tính kế hãm hại, mày coi mày có xứng đáng với mẹ của mày không? Nếu nó biết mày vô tâm như vậy, nó sẽ chết không nhắm mắt!”

Chu Dần Khôn cười lạnh, anh đứng lên, cao hơn Hà Ngọc Long rất nhiều.

“Ông còn dám nhắc đến mẹ tôi? Ông kêu ông nhớ bà ấy, nhưng sao ông không đi đón bà ấy về? Còn không phải là bởi vì bà ấy bỏ trốn theo một người đàn ông khiến ông xấu hổ sao.”

“Ông ngoại tốt của tôi.” Chu Dần Khôn từng bước một đến gần: “Có lần bà ấy lén lút quay lại gặp ông, nghe thấy ông ở bàn rượu nói bà ấy đã làm ô nhục nhà họ Hà, nói bà ấy là kẻ vô ơn, sói mắt trắng, nếu giao xã đoàn vào trong tay bà ấy thì thật xấu hổ. Những lời này của ông đã ngăn bà ấy bước lên dù chỉ một bước nữa là về đến nhà. Nhưng ông lại chẳng nhớ gì cả, phải không?”

Hà Ngọc Long ngơ ngác nhìn anh: “Không phải… tại sao con bé lại…”

“Nói thật với ông, lúc bà ấy chết, bà ấy chưa từng nói muốn tôi quay lại báo hiếu với ông, bà ấy bảo tôi đừng làm phiền ông, nhưng làm sao có thể không làm phiền được chứ?”

Chu Dần Khôn cười nói: “Trong tay ông ngoại có một khối mỡ lớn như vậy, tôi đã để mắt đến rất lâu rồi, sao có thể đưa cho người khác miễn phí. Dù có tệ thế nào thì ít ra cũng để tôi chơi đùa chút ít rồi mới tiêu hủy nó chứ, đúng không?”

“Mày, mày—”

Hà Ngọc Long kích động, hai tay run rẩy, xua tay đẩy Chu Dần Khôn ra nhưng bất lực, một mảng đen kịt bùng lên, sau đó là một đợt quay tròn. Chu Dần Khôn thờ ơ đứng đó trơ mắt nhìn Hà Ngọc Long ngã xuống, nằm nghiêng trên mặt đất, co giật sùi bọt mép, cột sống cổ dần dần cứng đờ.

Anh ngồi lại, lấy điếu thuốc từ trong túi ra châm lửa.

Không khí trong phòng tràn ngập mùi khói, trên sàn nhà có những chuỗi hạt Phật châu rải rác. Hút xong một điếu, Chu Dần Khôn chậm rãi bấm số khẩn cấp.

*

Ngụy Diên đến gần như cùng lúc với Hồng Bác Thành và các chú bác khác. Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu bàng hoàng nhìn một đống người tụ tập bên ngoài.

“Bệnh nhân bị xuất huyết não đột ngột, trước đây cũng vì lý do này mà phải nhập viện, nên tự chăm sóc bản thân thật tốt, không nên kích động, xung quanh phải có người trông chừng.”

“Vậy ông ấy hiện tại thế nào?” Ngụy Diên hỏi.

Bác sĩ nói: “Đã bỏ lỡ thời điểm cấp cứu tốt nhất. Lượng máu chảy quá nhiều, chúng tôi đã cố gắng hết sức để cứu sống bệnh nhân. Bệnh nhân đã rơi vào tình trạng hôn mê, tình hình không mấy khả quan, người nhà phải chuẩn bị tinh thần trước.”

Hành lang bên ngoài phòng cấp cứu rơi vào im lặng chết chóc, Hồng Bác Thành ngã ngồi trên ghế, hai tay ôm đầu khóc. Lúc này Hà Ngọc Long được đẩy ra khỏi phòng mổ, trong phút chốc mọi người vây quanh ông, đi theo ông đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Ngụy Diên muốn đi theo nhưng đi được mấy bước liền dừng lại, quay đầu lại.

Cửa thang máy còn chưa đóng lại, bên trong Chu Dần Khôn một tay cầm điện thoại di động, nhìn xuống. Trên mặt không có biểu tình gì, tựa như chỉ đang làm theo bản năng. Anh thậm chí còn không đến khu chăm sóc đặc biệt nhìn xem.

Trước
image
Chương 128
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!