Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 187
Trước
image
Chương 187
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Anh ôm cô chặt đến mức Hạ Hạ không dãy ra được, cuối cùng cô đành phải ngủ như thế này.

Đầu lưỡi vẫn còn vị đắng, cảm giác như thuốc còn đọng lại trong cổ họng, cô ho khan, cau mày cố gắng lật người.

Cô vừa cử động, cánh tay của người đàn ông liền siết chặt, đang mơ màng Hạ Hạ chợt cảm thấy lồng ngực mình rung lên: “Ngay cả uống thuốc cũng có thể khiến bản thân không vui, nó muốn mạng của cháu à?”

“Nhưng loại thuốc đó vô dụng mà.” Cô ho hai tiếng, sau đó có một bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào lưng cô. Rồi anh lại chạm vào trán cô.

“Sao cháu biết là vô dụng?”

“Chỉ là vô dụng thôi…” Trong phòng tối, Hạ Hạ thở ra có chút nặng nề, giọng nói có chút phàn nàn: “Bác sĩ nói nó có thể giúp ra mồ hôi, ra mồ hôi xong thì sẽ ổn thôi. Nhưng cháu đã uống hai lần rồi, nhưng mà chẳng đổ mồ hôi chút nào. “

“Đổ mồ hôi là được?”

“Ừm…” cô gái nói: “Chắc là do ở Thái Lan lâu quá, giờ ở đây không cách nào đổ mồ hôi được.”

Hơi thở nóng hổi từ lời nói của cô phả vào lồng ngực để trần của người đàn ông, khiến anh có chút ngứa ngáy. Cơ thể cô nóng bỏng mềm mại, giống như một cái bếp lò nhỏ, bàn tay vốn chỉ vỗ nhẹ lưng cô cũng chậm rãi xoa xoa.

Hạ Hạ nói thêm mấy câu, mí mắt đã nặng trĩu không nhấc lên được, trong lúc mơ màng, cô cảm giác có người nắm tay mình, chạm vào một thân thể nóng bỏng.

Ngón tay chạm vào cơ bắp rắn chắc nóng bỏng, bên tai vang lên tiếng thở nặng nề của người đàn ông, sau đó hai tai nóng bừng, khắp người đầy những vết liếm ướt nóng.

“Sao không nói sớm? Muốn đổ mồ hôi còn cần phải uống thuốc à?” Giọng điệu vừa đùa giỡn vừa thâm sâu.

Hạ Hạ lập tức tỉnh táo lại một chút.

Một tay cô bị Chu Dần Khôn nắm lấy, vuốt ve cơ thể anh, từ vết sẹo trên ngực chạy dọc xuống bụng, bên dưới áo choàng tắm người đàn ông không mặc gì, bàn tay cô lại đang cầm dương v*t không biết từ lúc nào đã cứng đờ.

Một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt phát ra, người đàn ông quay lại đè Hạ Hạ xuống dưới thân mình, Hạ Hạ giật mình, cô đặt tay còn lại lên vai người đàn ông, nhưng sức lực nhỏ bé này chẳng đáng bao nhiêu, anh cúi đầu hôn lên môi cô, cô chưa kịp phản ứng thì lưỡi của anh đã bừa bãi tiến vào miệng cô.

“Ưm…” Cô nghiêng đầu né tránh nhưng anh vẫn cố chấp, thậm chí dưới chăn còn cởi quần áo của cô.

Trong lúc giằng co ma sát, dây áo choàng tắm của Chu Dần Khôn nới lỏng ra, nằm rải rác trên chiếc bụng phẳng lì của cô gái, một đầu trượt vào trong chân cô, vừa vặn bị bộ phận sinh dục to dài ấn vào, cọ xát vào hạt thịt nhỏ đầy đặn, sự kích thích khiến cô rên rỉ, nhưng trong tiềm thức cô vẫn muốn siết chặt chân mình.

Dưới chăn, bàn tay của người đàn ông đầu tiên chặn đùi trong của cô lại, lòng bàn tay của anh trượt đến chỗ uốn cong đầu gối của cô rồi nhấc lên, ép đôi chân trắng nõn mềm mại của Hạ Hạ dang rộng ra, uốn cong sang hai bên cơ thể cô, gần như trong tư thế chữ M. Vùng kín hơi hé mở, đỉnh dương v*t cọ sát vào da thịt mềm mại hơi đỏ, hơi thở Chu Dần Khôn đột nhiên trở nên nặng nề.

Anh rời môi cô, hôn lên cằm và cổ cô, không nhẹ cũng không mạnh di chuyển phần thân dưới, dương v*t của anh cứ cọ xát vào âm hộ đã khép kín của cô.

“Không muốn…” Hạ Hạ cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng, toàn thân nóng bừng ngứa ngáy, lồng ngực căng cứng không thở được, cô dùng hai tay yếu ớt đẩy anh ra: “Cháu, cháu không còn sức nữa…”

Đây là lý do duy nhất bây giờ cô có thể nghĩ ra.

Ai ngờ Chu Dần Khôn nghe xong, cô nhìn lên thì bắt gặp nụ cười trong mắt anh: “Chu Hạ Hạ, cháu còn có mặt mũi nói như vậy à? Cháu đã bao giờ phải dùng sức chưa?”

Nói xong, anh cắn một miếng lên bộ ngực thanh tú của cô, còn cố tình cắn lên núm vú như đang trừng phạt, Hạ Hạ đau đớn hét lên, đáng tiếc cô không còn sức lực, âm thanh mềm mại êm ái, cuối cùng biến mất sau nụ hôn sâu nóng bỏng kéo dài.

Giây tiếp theo, người đàn ông kéo chăn bông đắp kín mít lên người, hai người rơi vào trong bóng tối và cái nóng như thiêu đốt, chăn bông mềm mại được cơ thể anh nâng lên, gợn sóng theo động tác của anh, thỉnh thoảng quét qua khuôn mặt Hạ Hạ. Cô không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy mọi giác quan xung quanh đều được phóng đại, hơi nóng trong cơ thể dồn xuống vùng bụng dưới.

Chu Dần Khôn kéo cánh tay cô vòng qua cổ anh, đưa tay cô vuốt ve dọc theo eo đến bụng dưới, lúc chạm vào dây áo choàng tắm, anh trực tiếp kéo nó ra.

Trong lúc giằng co, chiếc thắt lưng đã trượt từ giữa hai chân xuống phần dưới cơ thể, lực kéo này trực tiếp cọ xát toàn bộ chiếc thắt lưng vào vùng kín mỏng manh của cô, mở đôi môi nhỏ nhắn chìm vào trong.

“A—” Hạ Hạ lập tức hét lên, thân dưới vừa đau vừa ngứa, một dòng chất lỏng nóng ấm trào ra, lập tức làm ướt bộ phận sinh dục của người đàn ông.

Chu Dần Khôn cười nhẹ: “Tôi không cố ý đâu.”

Bàn tay to lớn chạm vào vùng kín vẫn còn hơi co giật, nhờ dây áo choàng tắm nên rất nhanh bị thấm ướt. Anh khen ngợi hôn lên mặt Hạ Hạ, nhiều nước như vậy cũng tiết kiệm được thời gian mở rộng. Sau đó, dương v*t đáng sợ chạm vào cái lỗ vẫn đang phun nước.

“Đừng, đừng…”

Anh tiến vào rất chậm, đẩy vào từng chút một, từ từ mở ra những nếp gấp chật hẹp của hoa huy*t, bên trong nóng đến đáng sợ.

Chu Dần Khôn chỉ đi vào một nửa, đã cảm thấy thắt lưng và cột sống tê dại, cổ họng liên tục trượt lên trượt xuống: “Cháu gái nhỏ, bên trong này sẽ thiêu chết tôi mất.”

Trò trêu chọc xấu xa này thực sự khiến Hạ Hạ cảm thấy xấu hổ. Phía dưới một cơn co thắt ập đến khiến khoái cảm người đàn ông tăng gấp đôi, anh ấn chân cô đâm sâu vào.

“A!” Vòng eo thon gọn của cô bị tác động liền cong người lên, bụng dưới run rẩy, toàn thân nóng bừng, nóng đến mức toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Nhiệt độ cơ thể anh bắt đầu tăng lên, Chu Dần Khôn chỉ cảm thấy bên trong quá mềm lại nóng bỏng, gần như muốn làm anh tan chảy. Vật cứng trong cơ thể cô bắt đầu đẩy ra đưa vào, ban đầu rất chậm rãi, nhưng sau đó toàn bộ được rút ra rồi nhét vào, cơ thể cô không ngừng trống rỗng rồi lấp đầy, mỗi lần cử động, Hạ Hạ đều có cảm giác như mình đang bị ném lên mây rồi đột nhiên bị kéo lại.

Cảm giác như bị rút cạn khỏi cơ thể một lúc rồi căng ra đến cực độ, cực kỳ khó chịu.

Dần dần, mọi thứ trong cơ thể cô bắt đầu tăng tốc, ở trong chăn quá lâu, hơi thở của cô khó khăn, trong lúc choáng váng, người đàn ông bắt đầu ra vào càng lúc càng mạnh, như muốn đóng đinh cô vào giường. Bộ phận sinh dục tàn bạo nhắm vào một chỗ không ngừng nhấp vào, đột nhiên một cảm giác tê dại như một dòng điện không kiểm soát được chạy khắp cơ thể, cảm giác muốn đi tiểu không thể chịu nổi ập đến, cô gần như không thể kiểm soát được.

Hạ Hạ khó chịu đến mức vùng vẫy, vặn vẹo eo muốn anh rút lui. Cô thở dốc đẩy cổ và ngực anh ra, nhưng ngay sau đó hai tay đã bị nắm lấy, ép chặt đặt lên đỉnh đầu, bị trói bằng dây áo choàng tắm vừa nãy mới vứt sang một bên.

“Dừng lại—A! Dừng lại, làm ơn, đừng vào nữa… đừng chạm vào nơi đó—”

Cô chưa kịp nói xong thì người đàn ông đã trực tiếp véo lấy eo cô đưa cô lên không trung, toàn bộ thân dưới của cô gái bị nâng lên, người đàn ông đứng thẳng dậy, toàn bộ chăn bông tuột ra, Hạ Hạ cuối cùng cũng hít được một hơi không khí trong lành mát mẻ, nhưng lúc này, Chu Dần Khôn lại nhéo hai bên eo cô, xuyên vào chỗ sâu nhất của cô.

Cô gái hét lên một tiếng, toàn thân căng cứng cong lên, một dòng chất lỏng nóng hổi từ trong cơ thể trào ra, ướt đẫm cơ thể người đàn ông.

Hạ Hạ không tin được chuyện vừa xảy ra.

“Ha.” Trong căn phòng yên tĩnh vang lên một tiếng cười trầm thấp, Chu Dần Khôn cởi áo choàng tắm, tùy ý lau ngực và cánh tay, sau đó cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt cô gái, môi hai người gần như chạm vào nhau: “Chu Hạ Hạ, ai cho phép cháu đi tiểu vào chú út của mình vậy?”

Không phải ảo giác, cũng không phải là tưởng tượng, cô thật sự đã… Mặt Hạ Hạ đỏ bừng, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, nước mắt nóng bỏng từ khóe mắt rơi xuống.

“Không, không.” Cô đẩy anh ra trốn đi, cầu xin anh đừng vào trong nữa, nhưng mà mọi chuyện chỉ càng tồi tệ hơn.

Cả đời cô chưa bao giờ làm chuyện đáng xấu hổ như vậy, còn là ở trước mặt Chu Dần Khôn, tim cô đập nhanh gấp mấy lần vì xấu hổ và tức giận, trên trán dần dần đổ mồ hôi.

“Sao lại khóc.” Lòng bàn tay to lớn của anh lau nước mắt cho cô, an ủi nói: “Muốn đi tiểu thì cứ đi thôi.”

Anh vẫn còn ở đó thốt ra mấy từ “đi tiểu”, Hạ Hạ nghẹn ngào trong cổ họng, quên mất luôn mình là bệnh nhân, tóm lấy ga trải giường, cố gắng muốn chạy xuống gầm giường trốn đi. Lúc cô bỏ chạy, thứ đồ của người đàn ông một nửa bị trượt ra ngoài, hai tay Hạ Hạ vẫn bị trói, ngón tay vừa chạm vào mép giường đã bị kéo lại.

dương v*t dày cộm trong cơ thể cô còn chưa hoàn toàn đi ra ngoài, anh lật người cô lại, hai chân cô bị đầu gối của người đàn ông đẩy ra, cô quỳ trên giường, người đàn ông dùng một tay giữ sau gáy cô, một tay ngăn cản không để cô va đầu vào thành giường, xương mu liên tục va chạm vào cơ thể cô, đưa ra đẩy vào khiến cặp mông trắng nõn của Hạ Hạ đỏ bừng, âm thanh da thịt va chạm vang vọng khắp phòng.

Đang làm hăng say, Chu Dần Khôn đột nhiên nhớ tới điều gì đó, anh dùng tay còn lại lấy chăn bông đắp lên cho cô, để tránh cô đổ mồ hôi dẫn tới cảm lạnh càng nặng.

Đắp chăn dày xong, cơ thể chỉ lộ ra một cặp mông trắng nõn mềm mại, nhìn thế này giống như một con thỏ nhỏ đang trốn trong đống bông, chỉ lộ ra một cái mông nhỏ.

Anh nhìn xuống, thấy đùi cô trắng nõn mềm mại, huyệt đạo màu đỏ, mép thịt mỏng manh của lồi ra đi vào theo chuyển động của anh, giống như một bông hoa nhỏ bị gió mưa tàn phá, không chỉ thu hút lòng thương xót mà còn khơi dậy lòng ham muốn tàn phá như dã thú của con người.

Trước
image
Chương 187
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!