Đạo tình – Chu Ngọc

Chương 57: Đồng minh hoành tráng (III)
Trước
image
Chương 57
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp
Màn đêm nhanh chóng qua đi, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp bốn phương. Ánh nắng chiếu trên mặt biển lấp lánh, khiến vạn vật trở nên vô cùng sinh động.

Hải phận quốc tế, ba con tàu loại hình lớn rẽ sóng tiến về Australia. Mỗi con tàu nặng hàng trăm tấn, dáng vẻ nặng nề như không thể nặng hơn, giống như sắp bị chìm xuống biển đến nơi. Bên cạnh ba con tàu này là mấy chiếc tàu chở dầu bình thường. Tuy nhiên, đối với những người trong nghề như Tề Mặc, chúng tuyệt đối không phải là tàu chở dầu thông thường. Tầu chở dầu chỉ là vỏ bề ngoài, còn bên trong chúng chính là quân hạm (tàu của quân đội).

Đám Tề Mặc ở trong một chiếc quân hạm do Bộ trưởng quốc phòng cung cấp, theo dõi hệ thống định vị toàn cầu của Bộ quốc phòng. Các thông số và hình ảnh dần hiện trên màn hình rõ mồn một, từ tốc độ, phương hướng, khoảng cách…

“Chắc là mấy con tàu đó”. Jiaowen chăm chú nhìn màn hình, gật đầu lên tiếng. Tin tức Bộ quốc phòng cung cấp nhất định không sai.

Tề Mặc gõ nhẹ ngón tay lên bàn điều khiển ở phòng thuyền trưởng. Nhìn mấy con tàu trên màn hình, hắn cau mày nói: “Đừng quên những lời của Feiyusi”

Jiaowen im lặng một lát: “Tôi biết. Có điều, chúng ta phải quan sát thêm mới có thể kết luận. Chúng ta không có nhiều thời gian. Vấn đề danh dự là tử huyệt của chúng ta, chúng ta không thể để bị mất mặt”.

Tề Mặc trầm ngâm vài giây rồi gật đầu: “Cử người đi lục soát”.

Jiaowen lập tức quay đầu truyền đạt mệnh lệnh cho thuộc hạ. Hồng Ưng dẫn đầu đám người của Jiaowen lên một chiếc tàu ngầm trang bị hiện đại do Bộ quốc phòng vừa điều đến. Chiếc tàu ngầm lặn xuống dưới mặt nước lao về phía ba chiếc tàu lớn khả nghi.

Tề Mặc và Jiaowen đứng trong phòng thuyền trưởng, chăm chú theo dõi cảnh thuộc hạ của bọn họ trên tàu ngầm lặng lẽ xâm nhập vào ba chiếc tàu lớn. Họ không rời mắt khỏi màn hình, gương mặt lộ vẻ thận trọng chưa từng có.

Người mua lô vũ khí chắc chắn không phải nhân vật tầm thường. Do lô hàng của Tề Mặc được bán đi Trung Đông, căn bản không cần dùng đến quân hạm. Vì vậy, lô hàng không thể nào nằm trên quân hạm. Ba chiếc tàu lớn nhất định do Feiyusi chuẩn bị để chở hàng. Nhìn qua cũng có thể thấy, trị giá số hàng trên tàu không chỉ là con số 40 tỷ mà có thể lớn hơn nhiều. Lô vũ khí có trị giá lớn như vậy, đến bộ quốc phòng của đất nước này còn chưa từng đặt mua bao giờ. Có thể suy đoán, đối phương không hề đơn giản. Cộng thêm những lời nói từ Feiyusi, vụ mua bán của bà ta càng trở nên nguy hiểm hơn.

“Feiyusi đã đến Australia rồi”. Jiaowen lên tiếng.

Tề Mặc không thay đổi sắc mặt khi nghe Jiaowen thông báo. Feiyusi không phải đồ ngốc. Một khi phát hiện con chíp biến mất, bà ta có thể suy đoán bị mất ở nơi nào, rơi vào tay ai. Feiyusi vội đến Australia không phải chuyện lạ. Do Feiyusi không có máy bay quân dụng như Tề Mặc và Jiaowen, bà ta tới muộn hơn hai người bọn họ cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

“Hãy giám sát Feiyusi. Bà ta chẳng là gì cả, nhưng người hợp tác với bà ta không phải nhân vật đơn giản”. Tề Mặc nói lạnh lùng.

Jiaowen gật đầu: “Tôi đã cử người giám sát ngay từ đầu rồi”.

Feiyusi và Jiaowen có thế lực ngang hàng trong nội bộ Mafia. Jiaowen hợp tác với Tề Mặc nhiều năm. Feiyusi cũng không vừa, tìm một đối tác không nhỏ. Feiyusi và Jiaowen đều không phải là nhà sản xuất vũ khí, mà chỉ phụ trách giao dịch tiêu thụ.

“Lão đại, mọi người đã lên tàu”. Từ chiếc tàu ngầm, Hồng Ưng lên tiếng bẩm báo.

Tề Mặc gật đầu: “Hãy tiến hành giám sát, đừng để xảy ra bất cứ sơ suất nào”.

“Vâng, thưa lão đại. Hồng Ưng hiểu rõ”.

Hồng Ưng là người từ trước đến nay làm việc vô cùng cẩn trọng, lại có Lập Hộ ở bên cạnh, Tề Mặc tương đối tin tưởng năng lực của hai người. Hắn cất giọng đều đều: “Lấy cho tôi một ly trà”.

Không nghe thấy tiếng trả lời, Tề Mặc cau mày vừa định quay lại, một ly trà nóng đưa đến trước mặt hắn. Tề Mặc cầm lên uống một ngụm: “Ai pha?”. Vừa nói, hắn vừa quay người về phía sau.

Một thuộc hạ của Jiaowen đứng sau Tề Mặc cúi đầu đáp: “Là thuộc hạ”.

Tề Mặc đảo mắt quanh phòng thuyền trưởng: “Ly Tâm đâu?”

“Thuộc hạ không biết ạ. Thuộc hạ không thấy cô ấy”. Anh chàng thuộc hạ vừa nói vừa đứng sang bên cạnh Jiaowen.

Jiaowen mở miệng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình: “Chuyện gì vậy? Ly Tâm chẳng phải đi theo anh sao?”

Thần sắc của Tề Mặc càng trở nên lạnh lẽo, hắn cất cao giọng: “Đi gọi Hoàng Ưng đến đây cho tôi”.

“Lão đại, tìm tôi có việc gì?” Hoàng Ưng ở khoang sau phụ trách quan sát mặt biển và tình hình dưới đáy biển. Nghe nói Tề Mặc tìm anh ta, anh ta liền vội vàng chạy lên phòng thuyền trưởng.

“Ly Tâm đâu rồi?” Tề Mặc tối sầm mặt hỏi Hoàng Ưng. Từ lúc đi khỏi khu biệt thự, Ly Tâm luôn ở bên cạnh hắn. Khi lên tàu Tề Mặc còn nhìn thấy cô. Sau đó, do mải theo dõi tin tức trên màn hình, Tề Mặc không để ý đến Ly Tâm, giờ mới phát hiện cô đã biến mất. Tề Mặc biết Ly Tâm tuyệt đối không có bản lĩnh bỏ trốn, vậy cô đang ở đâu?

Hoàng Ưng vội lên tiếng: “Ly Tâm bị say sóng, nên tôi để cô ấy ra khoang sau nghỉ ngơi rồi ạ”. Ban đầu Hoàng Ưng không biết Ly Tâm bị say sóng. Nhưng lúc chuẩn bị tách tàu, anh ta nhìn thấy gương mặt tái mét của Ly Tâm, mới biết trong người Ly Tâm khó chịu. Lúc đó, Tề Mặc đang tập trung tinh thần quan sát tình hình nên Hoàng Ưng mới không báo cáo.

Nghe Hoàng Ưng nói vậy, gương mặt Tề Mặc hơi giãn ra. Hắn ra lệnh Hoàng Ưng: “Đưa cô ta lên đây”.

“Vâng ạ”. Không cần Hoàng Ưng dặn dò, một người thuộc hạ biết tính Tề Mặc chạy ngay xuống khoang dưới tìm Ly Tâm.

“Báo cáo lão đại, không thấy đâu ạ. Trong khoang không có một ai, trên tàu cũng không tìm thấy người”. Một lát sau, người vừa chạy đi quay lại bẩm báo.

Tề Mặc nghe xong sắc mặt khó coi đến mức đáng sợ. Hoàng Ưng liền gọi người phụ trách đến hỏi: “Anh điều hết người ở khoang sau lên tàu ngầm rồi à?”

Đối diện với gương mặt đáng sợ của Tề Mặc và Hoàng Ưng, người phụ trách bất giác run rẩy: “Tôi điều đi hết rồi ạ. Tôi…”

“Shit! Tề, mau xem đi”. Người phụ trách còn chưa nói dứt lời, Jiaowen đột nhiên chửi thề.

Cùng lúc đó, Hồng Ưng trên chiếc tàu ngầm gửi tin đến: “Lão đại, rốt cuộc trên đó cử bao nhiêu người xuống đây. Tại sao bây giờ lại thừa ra một người?”

Tề Mặc nhanh chóng quay người nhìn lên màn hình. Dưới đáy biển, có một thân hình đeo đồ lặn biển cố gắng leo lên một trong ba con tàu lớn. Nhìn động tác vụng về của người đó, nếu không có bình dưỡng khí và máy đẩy, không biết người đó sẽ bị chìm từ lúc nào. Người đó bám lấy đáy tàu như con giun đất, động tác chậm chạp đến mức rốt ruột, bộ dạng thảm thương không thể tả nổi.

Lúc này, gương mặt Tề Mặc chỉ còn đọng lại sự phẫn nộ. Ly trà trong tay hắn bị bóp vỡ tan tành. Tề Mặc ném mạnh mảnh vỡ sang một bên, cất giọng đầy giận dữ với Jiaowen: “Nơi này giao cho anh”. Vừa nói, hắn vừa sải bước rộng về phía khoang dưới. Thân hình quen thuộc ở trên màn hình vừa rồi, ngoài Ly Tâm ra còn ai?

 

Trước
image
Chương 57
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!