Đạo tình – Chu Ngọc

Chương 6: Đạo đức nghề nghiệp
Trước
image
Chương 6
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

“Xong rồi người đẹp, tranh của cô đây”.

Nhìn người trong bức họa có nét giống mình, Ly Tâm vui vẻ đưa một tờ tiền mệnh giá lớn cho người vẽ tranh.

“Cô mau gọi điện thoại cho Tú Thủy đi, để tôi đưa cô số điện thoại”. Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm chuẩn bị đi, vội vàng lên tiếng.

Ly Tâm nhún vai: “Không cần, tôi không có điện thoại”.

Tuấn Kỷ nghe xong sững người nhìn Ly Tâm. Anh ta không thể hiểu, cô lái một chiếc xe mui trần rất sành điệu. Vậy mà cô không có di động, có tin nổi không?

Ly Tâm không định giải thích với Tuấn Kỷ. Cô không có người để gọi điện thoại thì cần máy di động làm gì?

“Này, tôi bấm số rồi đấy, cô mau nói chuyện với cô ấy đi. Đừng đến lúc bảo tôi gặp cô mà không báo cho cô ấy biết, tội càng nặng thêm”. Tuấn Kỷ vừa nói vừa đưa điện thoại của mình cho Ly Tâm.

Ly Tâm nhận điện thoại. Cô nghe Tú Thủy nói một tràng giang đại hải, chỉ xen vào một câu “chị muốn bán thì bán”. Kết quả Tú Thủy khóc lóc ầm ĩ.

Ly Tâm kiên nhẫn nghe xong, cô đột nhiên muốn đánh người. Bà chị Tú Thủy này, nói không muốn cô lái xe, cô liền đưa chìa khóa cho chị ta. Nói muốn bán xe, cô bảo bán thì bán, cùng lắm lúc nào gặp chiếc xe vừa ý lại bỏ tiền mua. Cuối cùng, chị ta lại lằng nhằng kêu cô hiểu nhầm chị ta, chị ta hoàn toàn không có ý đó. Đúng là thời buổi này muốn làm theo lòng dân cũng khó.

Hơn nữa, Ly Tâm còn rút ra kết luận, bữa trưa thịnh soạn của cô đi tong. Tú Thủy lo tìm người, quên cả việc nấu cơm. Ông trời cho nhân loại tình cảm phong phú làm gì. Con người nên hạn chế bớt tình cảm sướt mướt thì hơn.

Nhìn cảnh Ly Tâm nhăn nhó tắt điện thoại, Tuấn Kỷ toát mồ hôi lạnh. Chiếc xe trị giá mấy triệu cô nàng có thể tùy tiện đem bán, vừa nghe nói không có cơm ăn liền trở mặt. Loại người như vậy đúng là anh ta mới gặp lần đầu.

“Bữa trưa hôm nay tôi mời, coi như cám ơn cô giúp bạn tôi”, Tuấn Kỷ bất giác mỉm cười khi thấy Ly Tâm vẫn nhăn mặt nhíu mày. Chỉ là một ba cơm thôi, không đến mức khó chịu như vậy chứ.

Ly Tâm lắc đầu: “Không cần”. Nói xong cô liền quay người bước đi. Ly Tâm không cho rằng bản thân đã giúp họ, mà cô chỉ tình cờ can thiệp mà thôi.”Kẻ trộm, bắt kẻ trộm, bắt kẻ trộm”. Ly Tâm vừa đi vài bước, từ xa có tiếng la hét vọng tới. Ly Tâm đứng lại nhìn về hướng đó, thấy một thanh niên tóc đỏ đang chạy rất nhanh về phía cô, trong tay hắn vẫn cầm chiếc ví tiền chưa kịp cất đi. Đằng sau hắn là một người đàn ông và một người đàn bà, có vẻ là cặp tình nhân vừa đuổi theo vừa hét lớn.

Lúc này trên quảng trường rất đông du khách, nhưng tất cả đều vờ như không nhìn thấy. Có người thậm chí còn quay đi chỗ khác, giữ thái độ lạnh lùng.

 

Ly Tâm quan sát tên trộm. Hắn vừa chạy vừa trừng mắt nhìn những người xung quanh. Ánh mắt hắn hung ác, mang tia sát khí đằng đằng, khiến mọi người không khỏi sợ hãi. Ly Tâm vốn tâm trạng không tốt, lại thấy bộ dạng đó của tên trộm, cô lạnh lùng tiến về phía hắn.

Ly Tâm nhẹ nhàng giơ chân. Tên trộm tóc đỏ vấp phải chân cô ngã lộn xuống đất, lăn đến đúng chỗ Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ nhếch mép cười, giơ chân đạp mạnh vào lưng tên trộm, khiến hắn nằm sõng xoài trên mặt đất.

Ly Tâm lùi một bước rồi tiếp tục nhấc cao chân lấy hết sức dẫm lên lưng tên trộm. Hôm nay cô đi giày cao gót, đúng là dùng được việc.

Tên trộm liên tiếp bị hai cú đạp tàn nhẫn vào người, không ngóc đầu dậy nổi.

“Cô to gan thật đấy”. Tuấn Kỷ cười thật tươi với Ly Tâm. Trong khi bao người ngoảnh mặt làm ngơ, cô nàng dám ra tay bắt trộm. Người như cô trong xã hội này đúng là hiếm thấy.

Ly Tâm chỉ liếc qua Tuấn Kỷ. Cô xông tới mắng xối xả tên trộm đang khóc dở mếu mở ngồi dưới đất: “Anh là kẻ trộm chứ có phải là kẻ cướp đâu. Ăn trộm cần kỹ thuật, không phải dùng ánh mắt hung ác, sát khí đằng đằng. TMD, Anh là tên trộm chứ không phải sát thủ. Giở thói lưu manh cũng cần có đạo đức nghề nghiệp”.

Nghe Ly Tâm nói vậy, cả Tuấn Kỷ và tên trộm đều ngây người. Đúng lúc đó, cặp tình nhân chạy tới nơi vừa cám ơn rối rít, vừa giật lại ví tiền rồi gọi điện báo cảnh sát.

Nhìn tên trộm bị giải đi, Ly Tâm cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều. Tuấn Kỷ đứng bên cạnh thấy sắc mặt cô tươi tắn trở lại, bất giác cười lớn: “Không ngờ cô cũng có lòng tốt”.

Ly Tâm liếc Tuấn Kỷ. Cô cũng có lòng tốt ư, sao cô không biết điều đó? Cô chỉ cảm thấy tên trộm vừa rồi làm mất mặt giới trộm đạo quá. Ăn trộm là nghề cần kỹ xảo chứ không phải thể lực. Một khi bị bắt, cần phải có phong độ. Tên đó không có phong độ cần thiết của một kẻ trộm, cô đành phải giúp hắn lấy lại.

Ly Tâm phẩy tay: “Không có kỹ thuật thì đừng giở trò, mất mặt lắm”. Nói xong, cô bỏ đi tìm chỗ ăn trưa.

Tuấn Kỷ nhíu mày. Người phụ nữ này không phải có lòng tốt, mà cô nàng nhìn không vừa mắt. Tư duy của cô nàng quả thật không theo logic bình thường, nhưng lại khiến anh ta cảm thấy hứng thú mới chết.

Khi màn đêm buông xuống, Tú Thủy ngồi lặng lẽ trong quần bar, nhìn Ly Tâm điên cuồng theo điệu nhạc trên sàn nhảy. Đôi môi cô nở nụ cười nhẹ nhõm. Tú Thủy còn tưởng Ly Tâm sẽ trở mặt với cô, ai ngờ Ly Tâm coi như không có chuyện gì xảy ra. Một bữa tối thịnh soạn lập tức giải quyết mọi vấn đề.

“Hi! Tú Thủy, sao cô không ra nhảy? Nhảy với tôi một điệu đi”.

Tú Thủy quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cười nói: “Tôi không biết nhảy, các anh cứ tự nhiên đi”.

“Thế sao được? Cô mời mà không tham gia. Chúng tôi chơi một mình còn có ý nghĩa gì nữa”. Một tên khác xông đến tiếp lời. Đó chính là mấy anh chàng nhà giàu Tú Thủy gặp ở trường hồi sáng.

Hôm nay, khi Ly Tâm bỏ đi, Tú Thủy đi tìm khắp nơi nhưng không thấy Ly Tâm đâu cả. Mấy tên nhà giàu gặp Tú Thủy đang hốt hoảng tìm kiếm, bọn họ bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Họ đưa Tú Thủy đi khắp San Fancisco tìm người. Tú Thủy không còn cách nào thoát khỏi nên đành phải nhận lời bọn họ tới nơi này, coi như trả ơn họ.

Trước
image
Chương 6
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!