Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 110
Trước
image
Chương 110
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Hồng Kông, Trung Quốc.

Về việc Chu Dần Khôn biến mất và xuất hiện không rõ nguyên nhân, Hà Ngọc Long nhìn một cái liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. 

Ngày anh đến, ông bảo anh còn trẻ như vậy đừng chỉ nghĩ đến chuyện nam nữ trai gái, anh hứa rất mượt nhưng vừa quay đầu đã đem theo một cô gái về.

Anh bỏ lại cổ đông và các chú, chạy đi chơi hai ngày còn chưa tính, bây giờ mò mặt về còn đem theo người.

Chu Dần Khôn mỉm cười gọi một tiếng ông ngoại, Hà Ngọc Long không để ý tới anh mà tập trung vào Hạ Hạ bên cạnh. Trông chỉ mới khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mảnh khảnh trắng trẻo, vẻ ngoài nổi bật. Tầm mắt nhìn xuống xuống, tay vẫn đang cầm cặp sách đi học.

Hà Ngọc Long cau mày.

Chu Dần Khôn trông cũng giống người, nhưng mà sao về phương diện này lại cầm thú như vậy.

Trước đây hỏi anh thích kiểu con gái như nào, anh nói muốn kiểu mà trẻ hơn mười tuổi, Hà Ngọc Long ban đầu còn tưởng anh chỉ nói bậy cho qua, nhưng không ngờ lại là thật.

Nhưng mà đứa bé này, cũng quá nhỏ đi.

Thấy Hà Ngọc Long phớt lờ mình, Chu Dần Khôn cũng không tức giận, anh cúi đầu nhìn Hạ Hạ.

Người sau cảm nhận được ánh mắt đó, nhớ tới lời của Chu Dần Khôn, anh bảo cô ăn nói ngọt ngào, có thể khiến ông cố vui vẻ. Cho nên cô tiến về phía trước hai bước, đầu tiên là cười ngọt ngào một cái, sau đó ngượng ngùng nói: “Xin chào ông cố, cháu tên là Chu Hạ Hạ.”

Ông cố? Hà Ngọc Long liếc nhìn Chu Dần Khôn rồi nói: “Là sao vậy?”

“Ông ngoại, đây là cháu gái của cháu, con bé bị bắt cóc ở Thái Lan, nên cháu tạm thời đưa về đây.” Chu Dần Khôn đi tới ngồi xuống: “Nếu không về thì hương hoả của Chu gia có khả năng không còn nữa.”

Tuy anh nói hơi khó hiểu, nhưng Hà Ngọc Long đại khái vẫn hiểu được. Chu Dần Khôn còn chưa kết hôn, hương hoả gì thì chưa cần bàn cãi, nhưng cô gái này họ Chu, còn giới thiệu cô là cháu gái, hơn phân nửa là con của con trai cả Tái Bồng.

Ngoại trừ Chu Dần Khôn, Hà Ngọc Long dường như chưa bao giờ có ấn tượng tốt với mấy người họ Chu, nhưng chuyện của thế hệ trước là chuyện của thế hệ trước, không nên liên lụy đến thế hệ trẻ.

Nhìn Hạ Hạ một vòng, tuy vẫn còn nhỏ nhưng lại hiểu lễ nghi, người lớn tuổi không mời cô ngồi, cô chỉ lễ phép đứng đó.

Cho nên là vội chạy đi cứu cháu gái, chứ không phải là tìm kiếm niềm vui bên người tình nhỏ, lý do này coi như miễn cưỡng chấp nhận được.

“Dù cháu có vội đi thì ít nhất cũng phải nói cho ông một câu. Ai đời cứ thế phủi mông bỏ đi, để lại một đám người thì có ý nghĩa gì?” Hạ Ngọc Long nói, chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện, nói với Hạ Hạ: “Cô bé, ngồi xuống đi.”

“Cảm ơn ông cố.” Hạ Hạ ngồi xuống bên cạnh ông.

Biệt thự của Hà Ngọc Long bình thường toàn đàn ông, đột nhiên xuất hiện một cô bé đáng yêu, nếu nói không có cảm giác mới lạ thì sẽ là nói dối.

“Hạ Hạ, cháu bao nhiêu tuổi rồi? Còn đi học không?”

“Ông cố, cháu hơn 16 tuổi, đang học năm 11. Tình cờ trường có kỳ nghỉ lễ ngắn nên cháu đến Hồng Kông với chú út, chú kêu cháu sẽ ở chỗ ông một thời gian, làm phiền ông rồi. “

Giọng nói nhẹ nhàng, học thức tốt. 

Hà Ngọc Long nghe vậy cười lớn, xua tay nói: “Không phiền không phiền, chỗ ông rộng lắm, cháu có thể chọn phòng mình thích, ở bao lâu cũng được. Nếu cháu cần gì thì cứ nói với ông, với lại ở đây thường xuyên có đàn ông đi tới đi lui, một số người trong số họ trông rất đáng sợ, nhưng mà cháu không cần phải sợ.”

Hạ Hạ gật đầu: “Vâng, cháu hiểu rồi, cảm ơn ông cố.”

Trên thực tế, dù đáng sợ đến đâu, họ cũng không thể đáng sợ hơn Chu Dần Khôn được.

Nghĩ như vậy, Hạ Hạ vô thức liếc nhìn người đàn ông ngồi đối diện, không ngờ lại bắt gặp đôi mắt đen láy đó, Hạ Hạ giật mình lập tức quay mặt đi, xấu hổ vì suy nghĩ của mình bị anh phát hiện.

“Đây là lần đầu tiên cháu đến Hồng Kông hả?” Hà Ngọc Long hỏi: “Có muốn đi nơi nào chơi không? Ông kêu người đưa cháu đi nhé.”

“Không phải ạ, cháu từng sống ở Hồng Kông khi còn nhỏ.”

Nhắc đến nơi cô muốn đến, Hạ Hạ nói thật: “Nếu có cơ hội, cháu muốn đến thăm nơi cháu đã sống trước đây. Cháu nhớ ở đó có một quán cá viên rất ngon, còn có một công viên giải trí nhỏ, nó còn miễn phí.”

“À, có rất nhiều địa điểm như chỗ cháu nói, nhưng không sao, đi loanh quanh một chút chắc cũng tìm được. A Lạc.” Hà Ngọc Long gọi.

Chàng trai đang ngồi ở quầy bar lập tức đứng dậy đi tới.

“A Lạc chạy xe rất tốt. Không có nơi nào ở Hồng Kông mà cậu ấy không biết, hai ngày nay cũng không có chuyện gì cần làm, cháu muốn đi đâu thì cứ nói với cậu ấy—”

“Không cần đâu ông ngoại.” Chu Dần Khôn ngắt lời: “Trẻ con ra ngoài chơi không cần phải quá để ý đâu, nếu ông đã quen với cách A Lạc lái xe thì cứ để anh ta tiếp tục đi với ông.”

Nói xong anh đứng dậy: “Còn không đi?”

Câu này anh nói với Hạ Hạ.

Cô gái ngẩng đầu: “Đi đâu vậy?”

“Đến chỗ cháu nói, lải nhải suốt chặng đường rồi bây giờ còn giả vờ giả vịt cái gì.” Giọng nói có chút thiếu kiên nhẫn, xen lẫn chút giễu cợt, Hà Ngọc Long nghe xong thì cau mày: “Nói chuyện cho đàng hoàng vào, ra dáng một trưởng bối chút.”

Hạ Hạ rõ ràng đã quen với giọng điệu này của anh, cô cũng không để ý chút nào, nghe thấy Hà Ngọc Long nói thay cô, cô mỉm cười với ông: “Cảm ơn ông cố, chúng cháu đi trước.”

Hà Ngọc Long gật đầu, người giúp việc người Philippines bước tới lấy cặp sách của Hạ Hạ đi, còn Hạ Hạ thì lon ton chạy đi để đuổi kịp Chu Dần Khôn.

“Chú út.”

“Nói.”

“Tài xế đến đón chúng ta là người của chú à?” Hạ Hạ hỏi, cô ám chỉ Lâm Thành.

“Sao vậy, hai người quen nhau?”

Hạ Hạ gật đầu: “Trước đây cháu đã gặp anh ấy ở Mae Sai, anh ấy và một người đàn ông có tóc ngắn màu đỏ đều mặc quân phục nguỵ trang và cầm súng, cháu vừa nhìn đã nhận ra anh ấy, tên của anh ấy là gì vậy?”

Khi hai người bước ra, Lâm Thành lập tức xuống xe, đi vòng qua ghế sau mở cửa.

Chu Dần Khôn liếc nhìn Chu Hạ Hạ một cái, quả nhiên, cô đang nhìn chằm chằm vào Lâm Thành.

“Mày không cần phải đi.” Chu Dần Khôn đi đến ghế lái: “Chu Hạ Hạ, ra phía trước ngồi.”

Tay Lâm Thành vừa mở cửa, có chút khó hiểu nhìn Chu Dần Khôn. Nhưng cũng giống như A Diệu, hắn ít nói, cũng không bao giờ thắc mắc về mệnh lệnh của Chu Dần Khôn.

Chiếc Bentley phóng đi rất nhanh, người ngồi ở ghế phụ vẫn đang nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu.

“Chu Hạ Hạ.”

Nghe được Chu Dần Khôn gọi mình, Hạ Hạ lập tức nhìn qua: “Hả?”

“Tôi bảo cháu ra phía trước ngồi, cháu không hiểu ý à?”

Hạ Hạ ngơ ngác nhìn anh.

Chu Dần Khôn quay đầu nhìn cô, lạnh lùng nói hai chữ: “Chỉ đường.”

*

Ba mươi phút sau.

Hạ Hạ lo lắng chỉ vào bên đường: “Hình như là ở đây.”

Bầu không khí trong xe cực kỳ lạnh lẽo, người đàn ông điều khiển xe, giọng điệu cực kỳ thiếu kiên nhẫn: “Chắc chắn không?”

Nghe xong câu này, cô lại thu ngón tay lại. Cô không chắc lắm, mấy con đường ở Hồng Kông rất giống nhau, cô chỉ nhớ mang máng nơi cô sống trước đây tên là quận Kwun Tong, còn lại thì cô không nhớ rõ, trong khoảnh khắc nào đó, cô cảm thấy nơi này khá giống, nhưng khi xe dừng lại, cô cảm thấy hình như cũng không giống lắm.

Mỗi lần xe dừng lại, cô lại càng sợ hãi hơn. Giá như nghe lời ông để A Lạc – người thông thạo đường đi đến chở thì khác rồi. Nhưng cô cũng chỉ dám nghĩ trong lòng.

Chu Dần Khôn liếc nhìn ngón tay vừa rút lại của cô, cuối cùng cũng đỗ xe ở bên đường. Hạ Hạ vốn đang nhìn ra ngoài xe, nhưng khi xe dừng lại, cô quay đầu lại nhìn anh.

“Đi mua thuốc lá.” Anh tháo dây an toàn rồi xuống xe.

“Vậy để cháu qua đó nhìn xem!”

Bởi vì anh muốn mua thuốc lá nên dừng xe lại, Hạ Hạ cảm thấy bớt căng thẳng hơn rất nhiều, nếu không anh nhất định sẽ tức giận nếu cô lại chỉ sai đường.

Chu Dần Khôn còn chưa mua thuốc lá xong đã nghe thấy một tiếng “Chú út!” vui vẻ phấn khởi.

Anh vô thức quay đầu lại nhìn sang, Hạ Hạ đang vui vẻ chạy về phía anh, cô tràn đầy năng lượng, đôi mắt lấp lánh. Do cô chạy nên mái tóc mềm mại hơi bay lên, gió mang theo hương thơm thoang thoảng.

“Tìm được rồi!” Hạ Hạ hưng phấn nắm lấy tay áo của anh, dùng tay kia chỉ vào nơi nào đó: “Nó ở ngay kia, cứ đi vào là được!”

May mắn là cô đã đoán đúng.

Chu Dần Khôn cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm tay áo của anh, trắng trẻo nhỏ nhắn, một lòng bàn tay của anh cũng có thể bao phủ cả bàn tay của cô. Anh bỏ bao thuốc vào túi rồi đi về hướng Hạ Hạ chỉ.

Trước
image
Chương 110
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!