Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 19
Trước
image
Chương 19
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Con đường rạng sớm vắng tanh, cả đường chỉ có vài chiếc xe chạy qua.

Trong xe thoang thoảng mùi máu. A Diệu liếc nhìn gương chiếu hậu: “Anh Khôn, dù anh không đến bệnh viện thì cũng nên để bác sĩ xem qua đi. Vết thương của anh có thể sẽ phải khâu đấy.”

Chu Dần Khôn nhắm mắt lại, nghe A Diệu nói xong anh mới mở mắt ra xem vết thương trên tay.

Thành thật mà nói, vết thương này đúng là xấu hổ mà, dù nặng hay nhẹ, nó cũng không phải là vết thương do dao hay do đạn bắn tạo ra, vừa nhìn đã biết là bị một người phụ nữ cắn. 

Chu Dần Khôn anh từ bao giờ lại bị phụ nữ làm cho bị thương? Anh cau mày thiếu kiên nhẫn: “Không khâu.”

“Vậy tối nay quay lại chỗ cô Tạp Na nhé?” A Diệu hỏi lại.

Tạp Na cô ta biết cách băng bó.

“Ừ.” Chu Dần Khôn lười biếng đáp lại.

A Diệu cảm thấy nhẹ nhõm. Một lúc sau, anh ta lại nhìn vào kính chiếu hậu: “Anh Khôn.”

“Làm sao?”

“Tối nay anh thực sự muốn giết ông ta à?” A Diệu đã ở bên cạnh Chu Dần Khôn nhiều năm, cũng không giấu diếm mà hỏi ra.

Lúc đầu, có lẽ anh ta đã đoán được tại sao Chu Dần Khôn lại dùng Chu Hạ Hạ để uy hiếp Chu Diệu Huy.

Dù sao thì họ cũng đã hứa với Y Vạn ba mươi kg hàng hóa. Số lượng lớn như vậy, đừng nói là toàn bộ Đông Nam Á, thậm chí toàn bộ Châu Á, chỉ có Tái Bồng và Chu Diệu Huy có thể lấy ra được.

Việc truy đuổi của Thác Sa thực ra chỉ là vỏ bọc, Chu Dần Khôn dùng thủ đoạn, lẽ ra có thể dùng mạng sống của Thác Sa làm vật trao đổi. Nhưng liệu Chu Diệu Huy có đồng ý hay không thì thực ra vẫn còn chưa chắc chắn. Suy cho cùng, thời đại dựa vào đám côn đồ và phí bảo kê đã qua, Thác Sa và bang Hồng Ngõa đã không còn danh tiếng như những năm trước.

Nhưng nếu như trực tiếp dùng con gái của Chu Diệu Huy thì là đằng khác.

Lúc này, A Diệu đã hiểu ra mọi chuyện.

Nhưng tại sao Chu Dần Khôn lại chỉa súng vào Chu Diệu Huy? Anh thực sự muốn giết ông ta? Nhưng rõ ràng họ là anh em mà.

“Làm sao, không thể giết?”

Chu Dần Khôn liếc nhìn gương chiếu hậu, đối diện với A Diệu.

Ông già không cho anh động vào thuốc phiện là bởi vì ông ta có tận hai người con trai, ông ta còn có thể chọn qua chọn lại. Nhưng nếu như chỉ còn lại một đứa thì không còn lựa chọn nào khác. 

Với công việc kinh doanh khổng lồ của chính mình, cứ thế phủi tay đi là không thể nào. Chỉ cần Chu Diệu Huy không còn là vật cản đường, tương lai muốn bao nhiêu thì cũng chỉ là một con số. Chỉ cần hắn còn sống, muốn lấy được hàng thì lần nào cũng sẽ phiền phức như đêm nay.

Ông ta là rắc rối, mà Chu Dần Khôn thì ghét rắc rối.

Chỉ một câu, A Diệu gần như đã hiểu được lý do.

Nếu không phải Chu Hạ Hạ nhảy lên cắn một cái, Chu Dần Khôn đã sớm giết chết Chu Diệu Huy, sau đó để cho xạ thủ đối phó đám người Thác Sa còn chưa chạy ra khỏi Tháp Sathorn, cuối cùng truyền đến tai ông cụ Tái Bồng sẽ là Thác Sa đuổi giết Chu Dần Khôn chỉ vì ngón tay của cháu trai mình, mà Chu Dần Khôn lại nhờ Chu Diệu Huy giúp đỡ, trong cuộc xung đột giữa hai bên, Thác Sa và Chu Diệu Huy không may bị bắn chết.

Điều này trong mắt người ngoài có vẻ hợp lý, nó sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng kinh doanh của Tái Bồng. Về việc ông già có tin hay không thì đến lúc đó cũng không còn quan trọng nữa.

Ván bài này tuy tàn khốc nhưng có thể giải quyết một lần là mãi mãi. Sự việc xảy ra bất ngờ nhưng Chu Dần Khôn chỉ tích tắc đã vẽ ra được cái kịch bản hoàn hảo như vậy.

Vậy thì…

Sau đó A Diệu không khỏi nghĩ đến cô gái suýt nữa bị Chu Dần Khôn bóp cổ đến chết kia.

Cô bé có vẻ yếu đuối và hèn nhát, mềm yếu đến mức chẳng ai thèm để ý đến, thế mà thực sự đã phá hỏng kế hoạch của anh Khôn.

Mặc dù Chu Diệu Huy không nói gì, nhưng sau này cơ hội như vậy chắc chắn sẽ không đến nữa. Cục diện chỉ có thể trở lại bị động như cũ, nếu anh Khôn muốn buôn thuốc, chắc chắn sẽ phiền phức rất nhiều.

Lần này, nếu không phải vì 30kg hàng hóa kia, chỉ sợ Chu Hạ Hạ đã bị ném khỏi tháp Sathorn cho nát bấy rồi, thi thể cũng để cho chó ăn. Có điều, để cô trở về mà không sứt mẻ gì có vẻ không phải là phong cách làm việc của Chu Dần Khôn.

Nhưng cũng không nhất thiết phải ra tay. A Diệu nghĩ, dù sao thì cô cũng là cháu gái ruột của Chu Dần Khôn. Cũng không phải là những người tạp nham bên ngoài kia, cái loại mà Chu Dần Khôn thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên. 

Cho đến nay, những cô gái được anh Khôn nhớ tên thì hầu như đều có cuộc sống không tệ. Ví dụ như Tạp Na kia, người này đã sống trong nhà anh, cũng được xem như là một cô tình nhân chính thức, mà Chu Hạ Hạ, cắn anh mạnh đến thế nhưng vẫn còn toàn vẹn trở về.

Xe nhanh chóng lái vào cổng biệt thự, Tạp Na vội vàng đi xuống lầu, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhìn thấy bàn tay phải bị thương của Chu Dần Khôn.

“Có chuyện gì vậy?”

Giọng nói dịu dàng của Tạp Na tràn đầy lo lắng, cô ả thậm chí còn không chào A Diệu như trước, A Diệu nhìn cô ta cầm theo hộp y tế nên chỉ đi đến cửa rồi trở ra.

Tạp Na ngồi bên cạnh Chu Dần Khôn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, đặt lên đầu gối cô ta: “Nghiêm trọng như vậy, cần phải khâu lại.”

Giọng điệu của có vẻ trách móc.

Chu Dần Khôn quay đầu lại nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô ta, mỉm cười kéo dây áo của chiếc váy ngủ bằng lụa đã bị tuột do bước đi lo lắng của cô ta lên.

“Khâu lại làm sao thoải mái bằng việc nhìn em lo lắng chứ?”

Tạp Na đang mở nắp cồn khử trùng, nghe vậy, cô ta quay đầu lại trừng mắt nhìn anh, trong mắt tràn đầy nước mắt và oán trách.

“Được rồi được rồi, lần sau sẽ đi khâu vết thương trước.”

“Còn có lần sau sao?” Tạp Na cúi đầu sát trùng cho anh: “Sao có thể cắn anh thành như thế này chứ?”

Từ vết răng và phạm vi vết thương, cô ta có lẽ có thể đoán được là bị một người phụ nữ cắn. Cô ta trước nay chưa bao giờ hỏi về việc làm của Chu Dần Khôn.

“Đang nghĩ gì vậy?” Người đàn ông dùng tay kia nhéo má cô ta: “Bị một con chó con cắn, chẳng lẽ còn phải cắn lại sao?”

“Chó nào mà miệng nhỏ thế? Chó nhỏ mà lại có thể cắn mạnh như vậy.”

Tạp Na bôi thuốc có thành phần gây mê quanh khu vực, sau đó dùng kim bấm y tế ghim những phần nghiêm trọng nhất lại với nhau. May mắn là vết thương đã ngừng chảy máu. Sau khi khâu xong, ghim lại, rồi cẩn thận quấn bằng gạc. Nếu như được chăm sóc tốt, thì vết thương sẽ mau lành.

Chu Dần Khôn không quan tâm băng bó nó như thế nào, nhưng anh lại thấy thích thú trước lời nói của Tạp Na: “Giống một con chó con, nhưng không đáng yêu bằng chó con.”

Tạp Na nghe vậy có chút khó hiểu, nghe không giống như đang miêu tả một người phụ nữ mà giống như đang miêu tả một đứa trẻ hơn?

Muốn hỏi thêm một câu nữa, nhưng lúc này Chu Dần Khôn lấy ra một tờ giấy, lau nước mắt trên khóe mắt: “Gần đây tôi có một đơn hàng lớn, sau khi xong việc sẽ đưa em đi chơi, đỡ khỏi phải ở trong biệt thự cả ngày buồn chán.”

Tạp Na ngạc nhiên: “Tiếp theo anh không đi sao?”

Chu Dần Khôn nhướng mày.

Tạp Na đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng nói: “Xin lỗi, anh Khôn, em không hỏi nữa, chỉ là nhất thời em… vui quá thôi.”

Cô ta đã hỏi một câu mà lẽ ra cô ta không nên hỏi.

Nơi ở của Chu Dần Khôn sẽ không được tiết lộ cho bất kỳ ai.

“Ừ.” Chu Dần Khôn vỗ đầu cô ta: “Đi rót rượu rượu đi.”

Trước
image
Chương 19
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!