Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 66
Trước
image
Chương 65
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Nơi này bị bỏ hoang từ đầu năm 1997 do xây dựng trái phép, mái nhà cháy rụi, nước bên dưới không thể thoát hết, đọng lại trở thành một cái ao cá nhỏ. Sau khi xe lao vào, ba chiếc xe jeep phía sau cũng nhanh chóng đuổi theo, viên đạn chính xác bắn trúng lốp xe, sau tiếng ma sát chói tai, chiếc xe đâm vào cột đá bỏ hoang.

Hạ Hạ vẫn luôn bám chặt vào ghế lái phía trước, khi lốp xe nổ tung, cô sợ đến mức hét lên, sau đó hai tay cô căng chặt, rơi vào vòng tay của Chu Diệu Huy, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì đã nghe thấy nhiều tiếng súng nổ đồng loạt vang lên, phía sau là một vụ va chạm lớn, ngay sau đó, nước bẩn có mùi hôi thối tràn vào miệng và mũi cô.

Chiếc xe màu đen bị đâm đến hư hỏng nặng, người bên trong vào phút chót nhảy ra khỏi xe, rơi xuống ao nước đầy mùi tanh bẩn thỉu. Đây là tầng một của trung tâm mua sắm, mà trung tâm mua sắm này lại có năm tầng dưới lòng đất.

Còi báo động vang bên ngoài lên.

Hai người trên xe jeep bước xuống, nhìn nhau rồi bắn mấy phát súng vào vũng nước sâu không thấy đáy, mãi đến khi nhìn thấy máu mới hài lòng lên xe.

Một lúc trước khi cảnh sát ập tới, ba chiếc xe jeep nhanh chóng phóng đi và biến mất không dấu vết.

*

Hạ Hạ vừa tỉnh dậy, người đầu tiên cô nhìn thấy là bác sĩ Marina.

Đầu cô đau nhức, choáng váng dữ dội, lòng bàn tay nóng rát, cô vừa cử động, bác sĩ Marina đã lập tức đứng dậy, lo lắng sờ trán cô: “Hạ Hạ, cháu đang bị thương, bôi thuốc vào sẽ có cảm giác nóng rát, kéo dài khoảng 24 giờ rồi sẽ dần dần biến mất.”

Hạ Hạ vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi. Ngoại trừ mùi hôi đó, hình như còn có mùi máu.

Mùi máu.

Cô không còn tâm trí quan tâm đến cơn đau rát, khó khăn ngồi dậy, cô và bác sĩ Marina là những người duy nhất trong phòng.

“Bác sĩ, ba cháu đâu? Còn mẹ, bà ấy ở với ba à? Bà ấy ở phòng bên cạnh à?”

Nghe vậy, bác sĩ Marina tỏ ra lúng túng, không biết làm thế nào để an ủi người cô gái mà mình đã nhìn nó lớn lên.

“Hạ Hạ, ngài Chu…” Marina ngồi bên giường, giống như một người mẹ sờ sờ mặt an ủi Hạ Hạ: “Ngài ấy bị một phát súng bắn trọng thương và đã qua đời, mẹ cháu đã đến gặp ông ấy lần cuối.”

Cô gái sững người lại.

Giây tiếp theo cô xốc chăn ra, chân trần lao ra ngoài.

“Hạ Hạ!” Bác sĩ Marina lo lắng chạy theo, thang máy ở tầng mười lăm cách rất xa, Hạ Hạ không thể đợi được nữa, loạng choạng đi xuống cầu thang, vô tình ngã xuống ở tầng cuối cùng, choáng váng trong giây lát. Lưng và đầu gối đau đến mức cô gần như mất đi tri giác.

Cô chật vật đứng dậy chạy ra khỏi cầu thang, lập tức nhìn thấy cảnh sát và bác sĩ đang nói chuyện bên ngoài nhà xác.

Hạ Hạ chạy tới, nhìn thấy thi thể phủ vải trắng trước cửa nhà xác, cùng với tấm lưng của một người phụ nữ đang bất động ngồi gục trên mặt đất.

Cô gái ngơ ngác bước tới, tay vẫn quấn băng gạc, hơi run run muốn chạm vào tấm vải trắng, nhưng chưa kịp chạm vào đã đột nhiên thu lại.

Cô ngơ ngác đứng đó, không nói cũng không khóc được nữa.

Nhớ lại nhiệt độ cơ thể và giọng nói trước đây của ba. Nếu như không vén tấm vải trắng lên, thì có phải người bên trong sẽ không phải là Chu Diệu Huy hay không.

Bên ngoài có tiếng động, Hạ Hạ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Đúng vậy, là người nhà.” Là giọng của Chu Dần Khôn.

Bác sĩ bên ngoài nói: “Là một vụ nổ súng, đây là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy một viên đạn DUM*. Loại đạn này đã bị cấm từ lâu, lẽ ra nó không nên xuất hiện ở nước ta. Viên đạn được bắn từ lưng dưới của nạn nhân, ngay từ đầu thì nó không phải là lý do gây tử vong, nhưng đây là tình huống đặc biệt, lực sát thương của viên đạn DUM quá lớn, khi trúng vào cơ thể người, các mảnh đạn sẽ cắt qua mô, nguyên nhân tử vong là do các cơ quan, nội tạng trong cơ thể sau khi bị đạn xuyên qua thì bị tổn thương nghiêm trọng dẫn đến xuất huyết nội* ồ ạt. Ngay cả các bác sĩ tại hiện trường cũng không thể cứu chữa được cho nạn nhân.”

*Đạn DUM: loại đạn này bị cấm trong chiến tranh bởi vì lực sát thương quá cao, khi viên đạn chạm vào người, nó sẽ nở bung ra (còn gọi là đạn nở) gây ra vết thương rộng hơn, đại khái là khi vào trong người nó sẽ nổ đầu đạn ra, bị trúng loại đạn này sẽ tử vong trong thời gian ngắn.

*Xuất huyết nội: tình trạng máu chảy mất kiểm soát trong bộ phận cơ thể, mất nhiều máu dẫn đến sốc xuất huyết, nên mới tử vong đó. 

Bác sĩ mô tả chung chung về tình hình hiện tại, rồi nói thêm: “Cuộc đấu súng vẫn diễn ra suốt một chặng đường, theo lời khai của các nhân chứng, kẻ tấn công đã gây ra các vụ tai nạn giao thông, cuối cùng thị bị bắn chết, nhưng tại hiện trường không tìm thấy thi thể nào. Nếu anh là người nhà của người đã khuất, xin hỏi trong suốt cuộc đời của nạn nhân có từng gây thù với ai chưa?”

Chu Dần Khôn cười lạnh: “Nhiều lắm.”

Sau đó lại nói thêm: “Ông ấy rất nổi tiếng ở Thái Lan, lại có quan hệ rất tốt với vị tướng cảnh sát tên Ba Thái của các người.” 

Đối phương dừng một chút: “Đúng vậy, tướng Ba Thái sẽ đích thân điều tra vụ án này, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Chu Dần Khôn nhướng mày, như thể có điều tra hay không cũng không phải việc của anh.

Viên cảnh sát thẩm vấn chính có chút kinh ngạc trước thái độ của anh, nhưng vẫn nói: “Nếu có bất kỳ manh mối gì, xin hãy thông báo cho chúng tôi. Chúng tôi xin phép đi trước.”

“Đợi chút.” Người bên ngoài nghe thấy cũng nhìn qua, thấy một cô gái tay chân đều bị thương, đứng chân trần trước cửa nhà xác.

Chu Dần Khôn nhìn cô từ trên xuống dưới.

Sắc mặt tái nhợt, quấn băng gạc, toàn thân run rẩy. Có vẻ như cô đã ở hiện trường khi Chu Diệu Huy bị tấn công. 

Mạng cũng đủ lớn.

Hạ Hạ nhìn cảnh sát, cố gắng bình tĩnh lại: “Tôi có manh mối.”

Cảnh sát lập tức đi tới.

“Họ… họ là người nước ngoài, đều rất cao. Có hai người đi xe máy, mặc quần áo đen và đội mũ bảo hiểm màu trắng. Ba tôi nhìn thấy rất rõ, ông ấy nói họ đều là người nước ngoài, và… có vẻ như họ gọi là lính đánh thuê.”

“Đây là một manh mối rất hữu ích.” Cảnh sát viết từng chữ một: “Cháu còn nhớ được gì nữa không?”

Hạ Hạ nhắm mắt lại, cẩn thận suy nghĩ: “Xe của họ… là một chiếc Jeep màu xanh lá cây, còn có một tài xế tóc dài, chắc dài khoảng tới đây!” 

Cô dùng tay chỉ vào cổ mình.

“Còn gì nữa không?”

“Và…” Trên môi cô gái không còn chút máu, cô nhắm chặt mắt lại, cố nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cơ thể bắt đầu run rẩy.

Nhưng cô chỉ nhìn thấy bao nhiêu đó, đầu cô đau nhức, cô lảo đảo giữ chặt cửa: “Hình như chỉ có một chiếc ô tô có biển số, tôi nhìn thấy số 9.” 

Nói xong, cô mong đợi nhìn về phía cảnh sát.

Người cảnh sát này trông rất nghiêm túc, mặc dù cô đã gặp Ngô Bang Kỳ với tư cách là Phó cục trưởng nhưng lại cùng Chu Dần Khôn bàn bạc về việc buôn bán ma túy, nhưng vào lúc này, Hạ Hạ vẫn có chút hi vọng với người mặc đồng phục cảnh sát đang ghi chép.

“Rất hữu ích.” Đối phương nhìn cô rồi lại nhìn Chu Dần Khôn: “Nếu người nhà nghĩ ra bất kì manh mối nào thì xin hãy thông báo cho chúng tôi.”

Chu Dần Khôn nhìn hồ sơ trong tay cảnh sát: “Đương nhiên.”

Trước
image
Chương 65
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!