Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 7
Trước
image
Chương 7
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Trong lúc chờ xe, Chu Hạ Hạ đang nghĩ cách giải thích với Tụng Ân, lại không chú ý đến cửa chiếc Maybach cách đó không xa mở ra, một tên lưu manh bước xuống.

Chuyến xe buýt hôm nay bị trễ cũng trùng hợp cho cô thêm thời gian để suy nghĩ.

Cô muốn nói với Tụng Ân cô là cô, còn Chu Dần Khôn là Chu Dần Khôn, họ không liên quan gì đến nhau. Nếu có bất kỳ mối quan hệ nào, thì đó chỉ là mối quan hệ giữa những kẻ thù, bởi vì Chu Dần Khôn đã đánh ba cô rất thậm tệ. Cô thậm chí còn muốn gọi cảnh sát để bắt giữ anh. Cho nên, cô sẽ không gọi Chu Dần Khôn là chú út nữa, chứ đừng nói đến việc thừa nhận anh trong lòng.

Nhưng liệu Tụng Ân có tin không? Hay là nói cậu ấy sẵn sàng tin tưởng sao? Dù gì thì cuối cùng người tổn thương cậu ấy vẫn là Chu Dần Khôn.

Cho dù cả hai đều mang họ Chu, nhưng không có nghĩa là bọn họ là cùng một loại người. Chu Hạ Hạ càng nghĩ càng thấy oan ức: “Chu Dần Khôn là kẻ xấu, kẻ thối nát. Nhưng tớ rõ ràng là không phải mà.”

Cô cúi đầu, không biết làm thế nào để vãn hồi lại tình bạn đã kéo dài hơn mười năm này. Vừa lo vừa buồn, nước mắt cứ thế rơi xuống.

“Chu Hạ Hạ.”

Đột nhiên có người gọi tên cô, cô nhìn sang.

Thứ đầu tiên đập vào mắt chính là chiếc áo sơ mi in hình kia, trên đó vẫn còn lấm tấm vết máu nhưng lại vô cùng hài hòa với họa tiết của trang phục, không hề có chút lạc quẻ nào. Dưới lớp quần áo là một đôi chân dài miên man. Nhìn lên lại là khuôn mặt đẹp trai đến mức mê hoặc lòng người.

Lúc bốn mắt chạm nhau, trái tim cô đập dữ dội. Cô muốn chạy đi nhưng chân cô cứ nhũn ra, không tài nào di chuyển được.

Nhìn thấy vẻ sợ hãi trên khuôn mặt nhỏ nhắn, Chu Dần Khôn dùng giọng  trêu đùa nói: “Cháu vừa nói ai là kẻ thối nát?”

Xung quanh không có ai, hơi nóng thiêu đốt mặt đất, cô nhìn người đàn ông bước đến chỗ khuất bóng dưới bóng cây, cô loạng choạng lùi lại một bước, lưng áp vào bức tường nóng hầm hập phía sau. Nghe được Chu Dần Khôn nói, trong lòng cô càng thêm lạnh, cô giấu hai tay sau lưng, ngón út dường như có cảm giác hơi đau nhức.

Anh quá cao, Chu Hạ Hạ lại cúi đầu xuống, nhìn cô như thế này lại chẳng khác gì một con thỏ run rẩy cuộn tròn dưới bức tường.

Chu Dần Khôn một tay dựa chống lên tường, ghé sát vào tai Chu Hạ Hạ, gần chút nữa là chạm vào khuôn mặt trắng trẻo non nớt kia: “Đang hỏi cháu đấy.”

A Diệu mua thuốc lá trở về, thấy ghế sau không có người, anh ta sững sờ, quay đầu nhìn xung quanh. Sau đó lại nhìn thấy một người đàn ông cao lớn và một cô gái nhỏ nhắn trong bóng râm phía sau bảng hiệu bến xe buýt.

Người đàn ông không đứng thẳng, nhìn anh như vậy, trên môi còn nở một nụ cười, đang nói chuyện với một cô gái. Khuôn mặt của cô gái bị mái tóc dài buông xõa che đi, chỉ có thể nhìn thấy rõ ràng chiếc váy trắng hơi đung đưa và một đôi chân thon dài thẳng tắp.

Chỉ mới năm sáu phút, anh Khôn lại đã yêu một người phụ nữ mới. A Diệu không có bất kỳ biểu cảm nào, hiển nhiên là đã quen với điều đó. Mặc dù trong xe đã bật điều hòa nhưng Chu Dần Khôn vẫn chưa quay lại nên anh ta đành đợi bên ngoài xe.

Chu Dần Khôn lại ngửi thấy mùi kem, ngọt không ra ngọt, sữa không ra sữa.

Anh liếc nhìn cần cổ cô gái, cô khẽ run rẩy, mùi hương nhàn nhạt này dường như là từ trên quần áo của cô.

Hạ Hạ cắn môi không nói gì. Cô vô cùng sợ hãi, nhưng cô nhất quyết không phủ nhận những gì mình vừa nói. Tụng Ân không làm gì sai, tại sao anh lại đối xử với Tụng Ân như vậy chứ? Tại sao anh lại chen chân vào phá hủy tình bạn của cô với cậu ấy? Loại không cam lòng này giống như khi cô biết ông nội và bố mình buôn bán ma túy nhưng lại không giống như trong sách giáo khoa đã nói sẽ bị công an bắt và xử phạt. Chu Dần Khôn vô cớ làm tổn thương mọi người, nhưng tại sao anh vẫn có thể bình yên đứng ở đây?

Vừa sợ vừa bướng.

Chu Dần Khôn đứng thẳng dậy, góc nhìn từ trên cao xuống của anh dễ dàng nhìn thấy cảnh xuân trước ngực cô gái. Chiếc áo lót trắng tinh của cô gái ôm lấy hai khối thịt mềm mại, dây vai mảnh hằn lên trên bờ vai trắng nõn non nớt.

Một đứa trẻ chưa trưởng thành. Hình như là vết thương ngày đó của Chu Diệu Huy làm cô bé sợ hãi, lần này gặp lại, ấy thế mà cô không cười với anh, cũng không gọi anh là chú út nữa, trực tiếp trở thành một kẻ thối nát.

Người xấu, kẻ thối nát, đây là lời sỉ nhục thô tục nhất mà cô có thể nghĩ ra sao? Cũng có lý, cái loại hèn nhát như Chu Diệu Huy và vợ ông ta có thì thể nuôi dạy ra đứa bé có tý khí chất sao.

A Diệu đợi ngoài xe một lúc, cảm thấy có gì đó không ổn.

Chu Dần Khôn là người thiếu kiên nhẫn, trời nắng nóng như vậy, anh lại để điều hòa trong xe bật, đứng  ở ngoài gần mười phút. Sau đó, anh ta nhìn thấy người đàn ông đằng kia di chuyển, lúc anh nghiêng người sang một bên, A Diệu mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô gái.

Đó là cô gái hôm qua anh ta gặp ở biệt thự của Chu Diệu Huy, thì ra là con gái của Chu Diệu Huy.

“Cháu, cháu không đi.” Chu Hạ Hạ trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra câu đầu tiên.

Bởi vì Chu Dần Khôn nói muốn dẫn cô đi ăn đồ ăn ngon.

Cô nhớ kỹ lời nói của ba mẹ nói, khi nhìn thấy anh, cô nên tránh xa anh ra. Anh làm tổn thương ba, lại tùy tiện chặt đứt ngón tay người khác, hiện tại lại nói muốn dẫn cô đi ăn đồ ăn ngon, Chu Tiểu Hạ tuy rằng còn nhỏ nhưng không có nghĩa là cô ngốc như vậy.

“Không đi?” Chu Dần Khôn cười cười: “Vậy được, chú đưa nhóc về nhé.”

Vừa nghe phải về nhà, Chu Tiểu Hạ kinh hãi ngẩng đầu, anh lại định đến nhà cô sao? Ba mẹ đều đang ở nhà, làm sao có thể để anh quay lại nhà cô chứ?

Cô rơi nước mắt lắc đầu: “Cháu, cháu có thể tự về…”

Chu Dần Khôn chưa từng nuôi dạy đứa trẻ nào, nhưng rất lâu trước đó anh từng nuôi một con chó, con chó rất sợ anh, mỗi khi nó nhìn thấy anh, nó cũng chỉ dám nức nở hai lần, nép mình vào chân anh không dám cử động. Khi tâm trạng anh vui vẻ sẽ trêu chọc nó hai cái, khi tâm trạng không tốt sẽ đá nó ra xa. Anh nuôi nó suốt bảy năm trời, cuối cùng nó chết đi. Sau này anh không nuôi thêm một con vật nào nữa.

Anh nuôi chó còn anh trai của anh nuôi con. Nuôi hơn chục năm mới lớn được chút xíu thế này. Nhưng có vẻ…lại thú vị hơn việc nuôi một con chó.

Ví dụ như bây giờ, con bé đang cố gắng bảo vệ ba mẹ mình và từ chối lời đề nghị của anh.

Chu Dần Khôn cũng không khó chịu, thời tiết quá nóng, anh không muốn lãng phí thêm thời gian. Quay người rời đi.

Chu Tiểu Hạ thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy cháu có thể tự mình trở về. Nhưng mà chú nghe nói đầu Chu Diệu Huy bị thương nặng, chú phải đi thăm hắn chút mới được.”

Cô gái phía sau nghe vậy, căng thẳng trong lòng đột nhiên dâng lên.

Cách đó không xa A Diệu không nghe rõ hai người nói gì, chỉ nhìn thấy Chu Dần Khôn tâm tình vui vẻ đi về, cô gái lại vừa khóc vừa đi theo.

A Diệu mở cửa ghế sau, Chu Dần Khôn ngồi lên, khí lạnh ùa vào mặt. Cửa xe còn chưa kịp đóng lại, A Diệu quay đầu nhìn Chu Hạ Hạ.

“Mày định làm tao nóng chết à?” Chu Dần Khôn cầm điếu thuốc trong tay, xé bao bì ra: “Đóng cửa lại.”

Trước
image
Chương 7
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!