Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 82
Trước
image
Chương 82
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Chu Dần Khôn trở lại Myanmar.

Chính quyền Ngoã Bang* đã công bố lệnh cấm hoàn toàn việc trồng cây thuốc phiện vào tháng 6, trước đây đã có rất nhiều lệnh cấm tương tự như vậy được ban hành nhưng cũng chẳng có ai để tâm đến. Nhiều nhất cũng chỉ là lực lượng chính phủ cố gắng tiêu diệt một số trùm ma túy nhỏ theo cách rầm rộ nhất có thể, cũng coi như là thông lệ trong nhiều năm qua. Nhưng lần này lệnh cấm lại đi kèm với một loạt biện pháp trấn áp nghiêm ngặt. Sau ba cuộc chiến tranh vũ trang, Hàn Kim Văn đã đích thân gọi điện kêu Chu Dần Khôn quay trở lại một chuyến.

*Chính quyền Ngoã Bang: Bang Wa, là tổ chức nhà nước không được công nhận ở Myanmar, và lãnh đạo chính trị của Ngõa Bang đều là người Ngõa.

Trở về Bangkok được ba ngày, xe oto chạy dưới ánh đèn neon, tâm trạng Chu Dần Khôn cũng coi như là vui vẻ.

Thứ nhất, công việc ở Myanmar được giải quyết ổn thỏa. Thứ hai, ngay cả khi không thể tra ra phòng thí nghiệm LSD mà Chu Diệu Huy che giấu thì trong hơn một tháng nay một số giao dịch “số 4” quy mô lớn gần đây cũng đã thu về tổng cộng hơn 100 triệu USD*. Thứ ba, tối nay sẽ có một đơn hàng lớn khác cần thương lượng.

*100 triệu USD: 2.541.000.000.000 VNĐ

Không giống như Chu Diệu Huy luôn thận trọng, Chu Dần Khôn không từ chối bất kì giao dịch có quy mô lớn nào, ngoại trừ việc phải mất chút thời gian xác minh trước danh tính của người mua, phần còn lại của giao dịch đều cực kỳ nhanh chóng.

Lần này trở lại Myanmar, ngoài việc đối phó với lệnh cấm, còn thu về được một vùng đất nguyên liệu mới.

“Anh Khôn, đến rồi.”

Xe đậu bên ngoài quán bar, Chu Dần Khôn nhìn thấy mấy ả gái mại dâm mặc đồng phục học sinh gạ gẫm khách trên đường. Khi nhìn thấy người đàn ông bước ra khỏi chiếc ô tô sang trọng, mắt họ lập tức sáng lên, cố ý ưỡn ngực, gần như là cởi cả cúc áo đồng phục học sinh ra.

Chẳng ra cái thể thống gì.

Chu Dần Khôn lười nhìn nhiều, chân dài bước vào quán bar. Đi được nửa đường, lại nghĩ đến cái gì, nghiêng đầu hỏi: “Thế nào rồi?”

A Diệu tiến lên phía trước: “Anh Khôn, anh hỏi ai?”

Chu Dần Khôn liếc sang, người sau đột nhiên hiểu ra: “À, Chu Hạ Hạ ba ngày nay rất ngoan ngoãn, cũng không có khóc lóc gây chuyện.”

“Vậy con bé làm cái gì?”

“Người bên kia nói trước tiên cô ấy dọn dẹp căn hộ, sau đó xin người của chúng ta mua một ít đồ vật, đại khái là bột mì, trứng, và… đường, em nghe nói là để làm bánh.”

Nghe xong, sắc mặt Chu Dần Khôn càng kém hơn: “Đuổi hết mấy thằng đó đi. Còn ai dám nói chuyện với con bé nữa thì cũng cút đi.”

“Vâng, anh Khôn.”

Cửa phòng bao mở ra, mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi. Gặp lại Ô Tác Khoa, tên này vẫn là một con chó không đổi được thói quen ăn cứt, rõ ràng là con *** không dùng được nữa, nhưng vẫn muốn gọi một đám phụ nữ đến.

Nhưng lần này, còn có một người khác ngồi cạnh hắn ta. Người đàn ông mặc quần áo bình thường, đội mũ lưỡi trai màu đen, dưới ánh sáng mờ ảo của hộp đêm không thể nhìn rõ khuôn mặt. Tuy nhiên, nhìn đã biết không quá bốn mươi tuổi.

Vừa thấy Chu Dần Khôn đi vào, Ô Tác Khoa liền nhiệt tình đứng dậy: “Khôn, đã lâu không gặp!”

Chu Dần Khôn liếc nhìn người bên cạnh rồi ngồi xuống ghế sô pha: “Chuyện gì đây?”

“Khôn, để tôi giới thiệu với anh một chút. Đây là ông chủ của tôi, anh Y Vạn! “

Nghe vậy, người đàn ông nhướng mày.

Đồn đại rằng, người đàn ông quanh năm kinh doanh xuyên biên giới nhưng lại không dám bước chân ra khỏi biên giới nước Nga vào lúc này lại xuất hiện ở Bangkok. Tuy còn chưa nói lời nào nhưng Chu Dần Khôn cũng biết rõ ý đồ của đối phương.

“Ồ, rất vui được gặp mặt.” Chu Dần Khôn châm một điếu thuốc: “Xem ra lần này rất có thành ý.”

Ô Tác Khoa nghe vậy lập tức mỉm cười: “Phải phải.”

Nhìn căn phòng đầy phụ nữ, anh xua tay: “Ra ngoài!”

Sau khi tất cả những người không liên quan rời đi, Ô Tác Khoa rót rượu cho cả hai bên: “Khôn, lần hợp tác vừa rồi rất vui vẻ, à không, các lần hợp tác trước đó cũng đều rất vui vẻ!”

Chu Dần Khôn nhấp một ngụm rượu, Ô Tác Khoa lập tức hỏi: “Thế nào? Hôm nay anh Y Vạn đích thân mang rượu này từ Nga về chỉ để trò chuyện vui vẻ thôi.”

“Không tệ.” Chu Dần Khôn nói: “Nếu sớm biết anh Y Vạn bị câm, tôi đáng lẽ nên mang theo người biết nói ngôn ngữ ký hiệu, nếu không sẽ rất bất tiện khi giao tiếp.”

A Diệu vừa nghe được phong cách nói chuyện đâm chọt này, theo thói quen chạm vào khẩu súng. Dù không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng mỗi lần anh Khôn uống rượu xong, dù không say anh vẫn nói ra những từ đâm chọt người ta.

Quả nhiên, Ô Tác Khoa sắc mặt cứng đờ, hắn vội vàng liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, nở nụ cười xin lỗi nói: “Anh Y Vạn không hiểu tiếng Thái, thật lòng xin lỗi, xin lỗi anh.”

Chu Dần Khôn cười lạnh nói: “Tiếng Anh được chứ?”

Lúc này Y Vạn mới lên tiếng, nói với giọng Nga đặc sệt, đi thẳng vào vấn đề rằng ông ta muốn mua một số lượng lớn LSD.

Chu Dần Khôn không hề ngạc nhiên chút nào trước yêu cầu này. Vừa đưa tới tay, ba mươi kg kia gần như là được bán hết, sau này khi nghe tin Chu Dần Khôn tiếp quản công việc kinh doanh của Tái Bồng, Ô Tác Khoa lại đến lần hai, Chu Dần Khôn lúc đó phớt lờ hắn ta. Sau một thời gian im lặng, Y Vạn lại đích thân tới.

Việc để một người nhiều năm chưa từng đặt chân ra nước ngoài lại mạo hiểm đến đây cho thấy việc này rất quan trọng với người đó.

Y Vạn nhấn mạnh rằng ông ta chỉ muốn LSD, hơn nữa còn muốn độc quyền phân phối ở Nga, mỗi năm giao dịch không dưới 50 kg. Liều lượng này đủ để khiến nửa tỷ người phát điên mỗi ngày một lần. Điều điên rồ hơn nữa là lợi ích tài chính khổng lồ đằng sau nó, lớn đến mức mà Y Vạn có thể phá lệ trực tiếp đến gặp Chu Dần Khôn.

Không có lý do gì để từ chối số tiền đã được giao đến tận nhà. Mặc dù khẩu âm của Y Vạn khó nghe nhưng qua lời nói của ông ta cho thấy ông ta là một người kín đáo, thận trọng nhưng vô cùng tham vọng.

Đối với loại giao dịch này, Chu Dần Khôn rất hài lòng, bởi nó có thể tiết kiệm rất nhiều công sức.

Để thể hiện sự thành ý của mình, Y Vạn đã tiết lộ ngắn gọn cách thức phân phối và định giá đại khái sau khi hàng đến nơi.

Thời điểm bàn xong thì đã là rạng sáng.

Rời khỏi quán bar, lên xe, Chu Dần Khôn xoa xoa lông mày. Rượu Y Vạn mang đến có chút quá mạnh. Nhưng nó lại không cản trở tâm trạng tốt đẹp của thỏa thuận được ký kết ban nãy.

“Anh Khôn, về biệt thự của cô Tạp Na à?”

Người đàn ông thả lỏng, nhắm mắt dựa vào ghế sau, nghe vậy, mỉm cười nói: “Đùa à.”

Câu trả lời này cũng nằm trong dự kiến. Từ khi ông cụ qua đời, anh Khôn bận rộn nhiều việc, đã lâu không tìm phụ nữ. Kết quả là bây giờ A Diệu cũng đã quên tên một số người.

Vì thế anh ta hỏi: “Thế đi đâu?”

A Diệu còn không nhớ được, thì Chu Dần Khôn làm sao nhớ ra ai là ai. Anh nhắm mắt lại, dựa vào ấn tượng của mình mà chọn ra một người phụ nữ ngoan ngoãn, anh không nhớ tên nhưng lại nhớ đại khái nơi ở.

“Đường Angle.”

A Diệu nghe vậy lập tức nhìn vào gương chiếu hậu. Nhìn xem… anh Khôn hình như cũng không có say, chẳng lẽ là anh ta nghĩ sai sao? A Diệu vốn tưởng Chu Dần Khôn sẽ đi tìm một người phụ nữ, nhưng bây giờ lại muốn đến giáo dục Chu Hạ Hạ trước? Nghĩ nghĩ, con bé cũng bị nhốt ba ngày rồi, chắc bây giờ cũng nên được thả ra.

Trước
image
Chương 82
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!