Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 9
Trước
image
Chương 9
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Khách sạn Mandarin Oriental tọa lạc bên bờ sông Chao Phraya, gần trung tâm Bangkok, có bề dày lịch sử 129 năm kể từ khi được xây dựng vào năm 1876.

Chu Hạ Hạ được đưa đến tầng bốn mươi chín của nhà hàng, vừa bước vào đã nhìn thấy người trước mắt, cô cũng quên mất sợ hãi, mở to mắt, người này… thường thấy trên TV… Bộ trưởng Bộ Lao động Cát Tạt Đa? Cô có chút không chắc, nhưng lại rất giống, ông ấy đã xuất hiện rất nhiều lần trên bản tin của TV.

Mặc dù Chu Hạ Hạ là lần đầu tiên đến khách sạn này, nhưng cô cũng đã nghe nói đến sự hoành tráng của nó, khách sạn này đã nhiều lần đón tiếp các quan chức cao cấp của Thái Lan và quan chức nước ngoài.

Cho dù là con gái của Chu Diệu Huy đi chăng nữa thì Chu Hạ Hạ vẫn sống không khác gì những đứa trẻ của các gia đình bình thường, cô sống một cuộc sống bình dị, chưa từng được hưởng thụ các đặc quyền nào chứ đừng nói đến việc sống xa xỉ.

Có lẽ vì điều này, cô trở thành sự tồn tại kì dị giữa một đám người.

Nhưng lúc này đây, ánh sáng dường như đều đang đổ dồn vào người cô. Bởi vì cô là khách ở đây, hoặc cũng có thể là vì Chu Dần Khôn đang đứng bên cạnh cô. Toàn thân anh toát ra dáng vẻ lưu manh, lại đan xen khí chất uy nghiêm, đồng thời cũng là một con quỷ đội lốt người, quan trọng nhất là anh có chiều cao cùng với ngoại hình nổi bật.

Ngay của bộ trưởng bộ Lao Động Cát Tạt Đa vừa đi ra ngoài, trước khi ông bước vào thang máy còn nhìn về phía này. Đôi mắt vừa kính trọng, vừa lịch sự lại vừa tìm tòi khiến cô cảm thấy khó chịu.

Cô rất muốn rút tay mình ra.

Lòng bàn tay dùng một chút lực, giống như đang dãy dụa. Chu Dần Khôn liếc nhìn cô, không những không buông tay mà còn nắm chặt hơn, kéo cô đến chỗ ngồi tốt nhất trong nhà hàng.

Bên cửa sổ của tầng 49, hướng mặt ra sông Chao Phraya của bán đảo Bangkok. Tránh đi những ánh nắng trực tiếp, vừa không chói lóa, lại còn nhìn được vẻ đẹp của toàn thành phố. Sẽ tuyệt hơn nữa nếu như không có người đàn ông đáng sợ ngồi đối diện.

“Anh Khôn, đã lâu không gặp.” Đúng lúc này, một người mặc vest thắt cà vạt mỉm cười đi tới, tay đưa thực đơn.

Chu Dần Khôn hất cằm, ra hiệu đưa thực đơn sang bên kia.

Người đàn ông kính cẩn đưa thực đơn cho cô gái, nhân tiện cũng nhìn một chút. Trông thì vẫn giống như đang là học sinh cấp hai vậy, rất xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt to long lanh, đen láy, trong trẻo cùng với… một chút ngơ ngác.

Cũng phải, tính tình Chu Dần Khôn sáng nắng chiều mưa thất thường, nếu lỡ lời nói bậy nói bạ anh liền trở mặt không nhận người quen ngay. Nhưng không biết anh bắt đầu dễ nói chuyện như vậy từ khi nào.

Chỉ trong vài giây, Chu Hạ Hạ cũng đưa mắt nhìn sang người đàn ông. Trên bảng tên ghi hai chữ GM, có lẽ không phải bồi bàn hay phục vụ. Ánh mắt của cô rơi vào cổ tay người đàn ông, mặc dù cô không biết nhiều về các hãng thời trang xa xỉ, nhưng Chu Hạ Hạ cũng nhận ra đó là đồng hồ Rolex. Ông ta không phải bồi bàn, càng không phải quản lý nhà hàng mà là ông chủ ở đây.

Vậy mà ông ta lại tự tay đưa thực đơn cho cô.

Chu Hạ Hạ không biết là khách sạn này xem “khách hàng là thượng đế” đến mức quá đáng hay là bởi vì… cô liếc nhìn sang Chu Dần Khôn, bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn cô.

Cô nhanh chóng cúi đầu nhìn thực đơn trong tay, một phút sau cô lại nhìn lên.

Cô thực sự không biết phải gọi món gì, chỉ biết là mỗi một món đều vô cùng đắt tiền, có một số món chỉ viết bằng tiếng anh, cô không tưởng tượng ra được nó là món gì.

“Có muốn nếm thử món đặc trưng không?” Người đàn ông chủ động hỏi: “Cô có bị dị ứng cái gì không?”

“À, không ạ” Chu Hạ Hạ nhờ có sự đề nghị của người quản lý* mà âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trả lại thực đơn cho ông ta: “Cảm ơn ạ.”

Nói xong cô chợt nhớ ra điều gì đó, ngập ngừng nhìn Chu Dần Khôn: “Có ổn không ạ?”

Nhìn thấy vẻ mặt cười như không cười của anh, Chu Hạ Hạ trong lòng không khỏi lo lắng. Nếu món cô gọi không ngon, liệu anh có tức giận rồi chặt ngón tay cô không?

Người quản lý cũng đứng sang một bên chờ ý kiến của anh. Chu Dần Khôn mỉm cười vẫy tay, ý là được.

Anh hoàn toàn không quan tâm đến việc là ăn cái gì, điều thú vị là dáng vẻ cô nơm nớp lo sợ khi gọi món. Cách mà cô hỏi anh vừa rồi giống hệt như cách con chó con vẫy đuôi muốn anh cho nó ăn.

Sau khi nhận được sự đồng ý, người quản lý lập tức gật đầu rồi rời đi.

Bây giờ chỉ còn lại hai người.

Chu Hạ Hạ ngồi đối diện với anh, cô cảm thấy vô cùng không thoải mái, nhưng Chu Dần Khôn lại không nói gì, như muốn ép cô nói trước, Chu Hạ Hạ nắm hai bên thành ghế ngồi, hít một hơi thật sâu, như muốn tự cổ vũ bản thân, cô hướng mặt lên. Cuối cùng lấy hết can đảm để ngước nhìn Chu Dần Khôn.

“Chú út.”

“Hửm?”

“Ăn tối xong có thể về nhà được không?”

Người đàn ông gõ ngón tay thon dài lên bàn, nói: “Nếu không thì sao?”

Chu Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm.

“Cháu ăn xong là có thể về nhà.” Anh cũng trầm ngâm lặp lại.

“Vậy…” Chu Hạ Hạ liều mạng mở miệng hỏi: “Chú… hứa là không đến nha?”

Ngón tay Chu Dần Khôn dừng lại.

Trái tim Chu Hạ Hạ run lên.

Cảm giác sợ hãi lạnh lẽo lại tê dại lan dần từ sống lưng lan ra toàn thân, cô nắm chặt tay cầm ở mép ghế, may mắn thay, lúc này người phục vụ đã đến bưng đồ ăn lên, bê hết món này đến món khác, dần dần bày chật cả một bàn ăn.

Lúc này Chu Hạ Hạ mới nhận ra món ăn đặc trưng mà người quản lý nhắc đến không phải là một món mà là một bữa ăn bao gồm hơn chục món.

Người phục vụ mở chai rượu ra rót cho Chu Dần Khôn một ly. Mà cô gái ngồi đối diện anh, người này không cần nhìn vào giấy tờ tùy thân cũng có thể chắc chắn cô chưa đến tuổi uống rượu. Cho nên trên tay cô là một cốc nước trái cây ép.

“Ăn cơm đi, ăn xong là có thể về nhà.”

Anh vừa rồi không phủ nhận câu hỏi ban nãy, điều này khiến Chu Hạ Hạ trong nháy mắt cảm thấy vui vẻ. Nghe anh nói xong, cô nhìn một bàn đầy đồ ăn, mím môi, cảm thấy có chút khó khăn, xong vẫn ngoan ngoãn cầm nĩa lên.

Vừa rồi cô đã ăn rất nhiều trong bữa tiệc sinh nhật của ông nội Tụng Ân, mặc dù sau khi gặp Chu Dần Khôn, sự sợ sệt làm cô tiêu hóa không ít nhưng cô cũng không đói đến mức ăn nhiều như vậy. Nhưng anh lại nói với cô là cô sẽ được về nhà sau khi ăn xong đồ ăn.

Cùng lắm thì chịu đựng một xíu vậy.

Đây cũng là lần đầu tiên cô đến một khách sạn nổi tiếng như này, được ăn những món ăn đắt tiền như vậy, vậy thì cứ xem như là một lần trải nghiệm đi.

Cô tự an ủi mình bằng cách này rồi bắt đầu ăn từng miếng một.

Chu Dần Khôn chỉ uống rượu, không hề ăn một miếng nào. Thay vì nói rằng hai người đang ăn, chi bằng nói là anh đang quan sát cô ăn. Miệng không lớn nhưng sức ăn khá tốt, sau khi ăn xong hai má phồng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn như hạt đậu làm cho khuôn mặt trái xoan cũng thành tròn trịa.

Ăn vài miếng, cô sẽ lặng lẽ ngước mắt lên nhìn anh, như muốn hỏi tại sao anh chưa ăn, hoặc như là đang nói: Chú xem, cháu ăn gần xong rồi.

Chu Dần Khôn nghiêng đầu cười xảo trá. Trẻ con cuối cùng cũng vẫn chỉ là trẻ con, thật dễ lừa.

Trước
image
Chương 9
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!