Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 90
Trước
image
Chương 90
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

“Cái gì cơ?”

Nghe những lời của Suchela, Hạ Hạ lập tức cau mày: “Không phải, khi cháu và ba cháu bị truy đuổi, ba cháu còn gọi người thông báo cho tướng Ba Thái nên họ hẳn là—”

“Là bạn bè?” Người đàn ông nói: “Có lẽ đã từng như vậy, nhưng sau khi ba cháu qua đời thì lại là chuyện khác.”

Hạ Hạ ngơ ngác nhìn ông.

“Trong thế giới người lớn, người ta đến vì lợi ích rồi rời đi. Khi ba cháu còn sống, việc bọn họ làm có thể cùng có lợi, cho nên gọi là bạn bè. Nhưng bây giờ ông ấy đã chết, cháu nghĩ tướng Ba Thái sẽ để cảnh sát tiếp tục cuộc điều tra không? Để đến cuối cùng còn tra ra trên đầu ông ta?”

“Thứ mà ông ta điều tra bây giờ không phải là những người đã truy sát ba cháu, mà là liệu ba cháu có để lại bất kì manh mối bất lợi nào có thể chống lại ông ta hay không. Một khi vụ án bị khép lại, nó gần như sẽ không còn khả năng giải quyết. Cho nên chuyện này tôi bất lực, mà cháu cũng vậy.”

Nghe xong, đôi mắt của Hạ Hạ đã ngấn lệ: “Vậy thì…”

“Ý chú là, chuyện này cứ vậy mà kết thúc? Ba cháu cứ thế chết một cách vô cớ?”

Mỗi một từ cô nói đều được ông dự đoán chính xác. Người đàn ông đưa tay chỉnh gọng kính: “Tôi có thể gọi cháu là Hạ Hạ được không?”

Cô gật đầu, nhưng vừa gật đầu, nước mắt đã rơi xuống.

Suchela đưa cho cô một tờ khăn giấy.

“Có vẻ như ba cháu rất yêu thương cháu, tôi biết, lúc ông ấy qua đời, cháu đã rất đau buồn.” Giọng Suchela trở nên dịu dàng hơn: “Có lẽ trong mắt cháu, ông ấy là một người cha tốt, và trong mắt mẹ cháu, ông ấy cũng là một người chồng tốt.”

“Nhưng Hạ Hạ, cháu nên biết ba cháu là ai và ông ấy làm nghề gì.”

Suchela thấy vẻ mặt cô gái cứng đờ.

“Cái tên in trên đồng phục học sinh của cháu là tên của một trong những ngôi trường tốt nhất ở Thái Lan, cháu đang nhận được sự ảnh hưởng nền giáo dục tốt nhất. Vì vậy, khi cháu mới biết ba mình làm ăn phi pháp và phạm tội, nhưng ông ấy lại không bị bắt, thậm chí còn có được cuộc sống của một người có địa vị và của cải mà người bình thường có làm cả đời cũng không kiếm ra được, trong lòng cháu từ lâu cũng có những nghi ngờ và vướng mắc mà phải không?”

“Chỉ là theo thời gian, những vướng mắc và nghi ngờ đó đã bị thói quen và cảm xúc che lấp. Có lẽ vì người lớn không để cháu can thiệp vào những chuyện này, hoặc cũng có thể là chính bản thân cháu không muốn thừa nhận. Cháu chọn cách lảng tránh, cháu chỉ nhớ rằng ông ấy là ba của cháu, nhưng lại ích kỷ quên đi rằng Chu Diệu Huy là một tên tội phạm chưa từng bị pháp luật trừng phạt. Cháu thậm chí còn biết ông ấy đã và đang làm gì, nhưng lại hi vọng cả đời này sẽ không có chuyện gì xảy ra với ông ấy.”

“Cho nên, như tôi đã nói, tôi không ngạc nhiên khi ông ấy sẽ có kết quả như hiện tại, và bản thân ông ấy chắc cũng đã lường trước được hậu quả rồi.”

Nói xong, xung quanh ông là một khoảng lặng kéo dài. Suchela không vội rời đi, cũng không vội giục Hạ Hạ trả lời, ông chỉ bình tĩnh uống cà phê, thờ ơ nhìn cô.

Khi tách cà phê đã thấy đáy, Suchela mới nói tiếp: “Hôm nay tôi không giúp gì được cho cháu cả, nhưng sau này nếu cháu nghĩ ra điều gì cần giúp đỡ thì có thể liên hệ với tôi.”

Nói xong, ông ấy đang định đứng dậy.

“Đợi đã.” Hạ Hạ ngẩng đầu lên: “Chú Suchela, còn một chuyện nữa.”

“Nói đi.”

“Sau khi ba cháu qua đời, lẽ ra ông ấy phải để lại rất nhiều tài sản thừa kế.” Hạ Hạ nhìn ông: “Nhưng từ lúc đó đến bây giờ, cháu vẫn chưa gặp được luật sư của ông. Cháu không biết là ba cháu có để lại di chúc hay không, nhưng mẹ cháu cũng đã qua đời rồi, người thân duy nhất của ba cháu chỉ còn lại cháu và chú của cháu. Có điều là mối quan hệ của họ trước đây không được tốt lắm, cho nên cháu đoán rằng ba cháu sẽ để lại tất cả tài sản thừa kế cho cháu.”

Sau khi nghe xong, cuối cùng Suchela lại cau mày: “Cho đến tận bây giờ, cháu chưa gặp được luật sư? Cũng không có ai thông báo cho cháu về quyền thừa kế?”

“Vâng.” Cô nói: ” Sau khi mẹ cháu qua đời, chú út đã đón cháu về nhà chú, và hiện cháu đang sống với chú. Chú ấy nói sẽ chăm sóc và nuôi dưỡng cháu, đồng thời cũng không tính toán những ân oán trước đây với ba cháu nữa. Nhưng mà, chú ấy rõ ràng không phải là một người tốt như vậy, chú ấy… chú ấy là một người rất đáng sợ. Sau này cháu đến nhà chú ấy sống, cũng đã chọc tức chú ấy mấy lần, nhưng chú ấy cũng chưa từng làm gì cháu cả.”

Hạ Hạ ngập ngừng: “Nếu là trước đây chú ấy gặp phải chuyện như này, thì chú ấy có thể đã trực tiếp chặt ngón tay của người ta, đánh đến đầu phun đầy máu, cũng có thể trực tiếp bắn chết người. Chú ấy rất kiểm soát cháu, trông thì có vẻ như đang quan tâm cháu, nhưng dường như là đang cố gắng ngăn cản cháu chạy trốn.”

“Cháu đang nghi ngờ căn bản mục đích của cậu ta là thông qua cháu để kế thừa tài sản của ba cháu?”

Hạ Hạ nói: “Vâng. Chú, chú biết luật mà phải không không? Có cách làm như vậy sao?”

“Có.” Suchela không chút do dự nói: “Nếu như ba cháu đã có chuẩn bị trước, nhất định sẽ lập di chúc chỉ định người thừa kế. Nếu không, tài sản của ông ấy sẽ được chia cho vợ/chồng, con cái, cha mẹ và anh chị em theo thứ tự.”

“Nếu chú của cháu đã biết nội dung di chúc, hoặc người tư vấn cho cậu ta là luật sư đang giữ di chúc hoặc là người xử lý tính công bằng trong di chúc, thì họ sẽ biết cách để lấy đi tài sản thừa kế. Cháu vẫn chưa đủ tuổi vị thành niên cho nên không có tư cách pháp nhân* và khả năng ra quyết—”

*Tư cách pháp nhân: một tổ chức hoặc một nhóm người phải có khả năng tồn tại và hoạt động độc lập, tự chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Bỗng nhớ đến điều gì đó, Suchela hỏi: “Hắn có phải là người giám hộ hiện tại của cháu không?”

“Không ạ. Người giám hộ là bà ngoại cháu. Nhưng mà, chú ấy đã đưa bà cháu đến viện dưỡng lão.”

“Vậy được. Việc chuyển giao quyền thừa kế cần có sự đồng ý của người thừa kế, thứ hai là phải có chữ ký của người giám hộ. Nếu cậu ta muốn tiếp nhận việc chuyển nhượng quyền thừa kế, thì không thể đồng thời làm người giám hộ của cháu.”

“Vậy… suy đoán của cháu là đúng rồi?”

Suchela nhìn cô: “Nếu như đó là sự thật, vậy cháu định làm gì?”

Nói xong, không gian lại rơi vào im lặng.

Là một người từng trải qua đủ các loại vụ án lớn nhỏ, Suchela lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác mâu thuẫn như vậy ở một cô gái—cô bé vừa mềm mại lại vừa cứng rắn.

Thoạt nhìn lại như trẻ con lúc nào cũng sợ hãi, luôn khóc lóc và cần có người bảo vệ. Nhưng sau khi tiếp xúc với cô bé, ông mới nhận ra rằng cô bé biết mình đang làm gì và muốn làm gì.

Ông lặng lẽ chờ đợi, nhìn thấy bàn tay cô đang nắm lấy thành ly sữa, lúc thì siết chặt cho đến khi đầu ngón tay trắng bệch, lúc thì hơi buông lỏng. Mặc dù không biết Chu Hạ Hạ đang nghĩ gì, nhưng Suchela biết đây nhất định là một cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

Thời gian trôi qua rất nhanh, bầu trời bên ngoài trở nên tối sầm.

“Chú Suchela.”

Nghe thấy giọng nói của Hạ Hạ, Suchela—người đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không làm phiền suy nghĩ của cô, quay đầu lại.

“Xin chú hãy nghĩ cách giúp cháu xác nhận quyền thừa kế. Nếu cháu thực sự có quyền quyết định, vậy… xin hãy giúp cháu trao tặng tất cả tài sản thừa kế.”

Giọng cô không lớn, lời nói ngắn gọn lại kiên quyết.

Ông muốn hỏi cô bé có muốn nghĩ lại hay không, nhưng rồi lại nuốt xuống lời muốn nói.

Suchela nói: “Được, tôi sẽ cố gắng hết sức. Khi có tin tức tôi sẽ thông báo cho cháu.”

Nhận được câu trả lời khẳng định của Suchela, Hạ Hạ thở dài nhẹ nhõm, trịnh trọng nói với ông: “Cảm ơn chú.”

Trước
image
Chương 90
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!