Hãy nhắm mắt khi anh đến – Phần 2 – Ám Lân

Chương 130
Trước
image
Chương 130
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

Vốn là người có thể lực yếu nhất tổ vụ án đặc biệt, đêm nay công việc của An Nham chỉ càng nằm ở phía sau. Cậu theo chân một phân đội nhỏ, đi bắt phần tử tội phạm còn sót lại bên đường, sơ tán người dân, đồng thời cung cấp chút kĩ thuật IT. Mưa lớn làm nhoè mắt kính An Nham, cậu móc vải ra cẩn thận lau đi hơi nước rồi đeo lên. Trong đầu nhớ tới những tài liệu cậu từng tìm được kia – toà thành bỏ hoang Phác La, chuyên gia dự đoán đất lở huỷ diệt, còn cả trận mưa đêm nay luôn khiến cậu có cảm giác bất an, nhưng trước nay cậu là người lý tính không dựa theo trực giác, cho nên ý chí vẫn kiên định. Lúc này phân đội đi vào một ngôi nhà góc đường, trên cửa ra vào có dấu hiệu chữ thập đỏ.

An Nham đã nghe Bạc Cận Ngôn nhắc tới Ôn Dung, hiện tại hắn còn bị thương nặng hôn mê trong tay cảnh sát, chưa tỉnh. Cậu cũng nghe Bạc Cận Ngôn dặn dò trước khi tách ra: Ôn Dung nói sẽ có phần quà đáp lễ cho bọn họ, lại bảo bọn họ lúc hành động phải cẩn thận. Trong lòng An Nham rùng mình, ra hiệu cho nhóm đặc công theo mình vào ngôi nhà này. Trước khi vào nhà, An Nham nhanh chóng quét một vòng, thậm chí cẩn thận nhìn từng khe hẹp góc tường, không phát hiện ra bất cứ đường dây hay công tắc kì quái gì, xác định ít nhất bên ngoài không có bom, cậu mới theo đặc công đi vào.

 

Ngôi nhà không lớn, chỉ có hai phòng, liếc nhìn trống không. Bởi vì từng có vết xe đổ, lúc này An Nham cảnh giác như chó săn, mở dụng cụ dò xét bom, vẫn không có gì khác thường, cậu yên lòng. Lúc này, một đặc công đi vào phòng trong hô lên: “Nơi này có cái hòm lớn!” An Nham lập tức chạy vào.

Đây vốn chỉ đơn giản là một căn phòng ngủ. Giường, bàn, tấm rèm đều là màu trắng mộc mạc. Chỉ có bên khoảng đất trống cạnh giường có để một chiếc hòm dài gần 2m, rộng 80cm, cao 50cm. Là kim loại, màu trắng bạc, một mặt thậm chí còn có điện. Phía trên xem như là cái nắp, nhưng hiện tại đóng chặt, bên trên còn có một bảng tinh thể lỏng khống chế, mơ hồ phát ra tiếng nước. An Nham rùng mình.

Đúng lúc có một người ở gần ngay hòm.

“Từ từ mở ra.” Cậu nói.

Mấy cảnh sát vũ trang hợp sức cẩn thận mở hòm, dưới sự nỗ lực của mọi người, nắp dần trượt ra. Đầu tiên An Nham nhìn thấy một đám tóc dài trôi nổi trong nước. Cậu đột nhiên khẽ giật mình, bên tai vang lên tiếng Bạc Cận Ngôn: Hắn nói để lại một phần đáp lễ cho chúng ta. Có lẽ là muốn hại thêm đồng nghiệp của chúng ta. Có cảm xúc mãnh liệt nào đó đột nhiên đập vào lòng cậu. Giống như ma xui quỷ khiến, cậu nhớ tới lần đầu tiên Cố Bàng Bàng gọi điện cho cậu vẫn là sáu ngày trước, sau đó không liên lạc nữa. Cậu vì tham dự hành động tổng tiến công, bận rộn, hoàn toàn quên sạch chuyện này. Đèn pin trong tay cậu rơi xuống đất, hai tay giữ chặt nắp hòm, ra sức đẩy về sau. Nhóm đặc công bên cạnh đều giật mình, vội ngăn cản cậu: “An Nham! Cậu sao vậy? Cẩn thận có bẫy!”

 

Song An Nham hoàn toàn không để ý tới, hét lớn: “Buông tay!”

Mấy đặc công thấy cậu như vậy, dứt khoát hỗ trợ đẩy, cuối cùng ầm một tiếng, nắp hòm bị đẩy ra. Bên trong có một người nằm. Cả người cô bị trói chặt bằng dây thừng, có thể thấy nếu tiếp tục bị nhốt trong hòm sẽ không tìm được đường sống. Bên ngoài hòm sạch sẽ trơn nhẵn, cũng không có dấu vết giãy giụa. Nước đã bao phủ đỉnh đầu cô, sắc mặt cô trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, lông mày hơi nhíu lại. Cô xinh đẹp mà trẻ trung như vậy, vẫn còn mặc quần đùi và áo phông ở nhà, chân dài tràn đầy sức xuân. Không biết người đã ngâm trong nước bao lâu, nước không ngừng từ từ dâng lên, sắp tràn ra ngoài.

An Nham ngơ ngác đứng.

“Tranh thủ thời gian cứu người!” Một đặc công ôm cô từ trong nước ra.

 

“Còn thở không?” Có người hỏi.

“Không còn thở…Cô ấy là ai?”

An Nham phát ra tiếng hét thê lương, đột ngột quỳ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy cơ thể lạnh như băng của cô.

Kĩ năng của Giản Dao dù thế nào cũng không chống lại được sát thủ hồ điệp. Khi cô tỉnh lại, phát hiện mình đã nằm trên một con thuyền. Khoang thuyền không lớn, cũng hơi cũ, sạch sẽ. Một chiếc đèn vàng nhạt treo trên đỉnh đầu. Sóng khẽ đung đưa, cửa khoang thuyền mở ra, một người ngồi ở mũi thuyền.

Giản Dao nhớ tới hình ảnh bốn mắt nhìn nhau với Lạc Lang trước khi hôn mê, mồ hôi lạnh xông ra. Cô tuyệt đối không nghĩ tới Lạc Lang không chỉ là sát thủ hồ điệp, mà còn là…thủ lĩnh của sát thủ mặt nạ. Cô nhớ tới trong hơn một năm kia, đủ tình hình bọn họ ở chung, Bạc Cận Ngôn vẽ ra bức hoạ sát thủ hồ điệp, về tình về lý, sự thật khó mà chấp nhận nổi. Mang theo đủ loại nghi hoặc, Giản Dao đứng dậy đi về phía anh ta. Anh ta phát hiện, quay người nhìn cô. Trong tay anh ta kẹp một điếu thuốc, không giống như người bình thường mà anh ta kẹp ở ngón giữa và áp út, anh ta híp mắt lại nhìn cô, sau đó đi vào khoang thuyền.

Giản Dao dừng bước, nhờ vào ngọn đèn yếu ớt trong khoang thuyền, cô thấy rõ mặt anh ta. Đúng vậy, vẫn là khuôn mặt kia, ngay cả nốt ruồi bên cạnh lông mày đều giống y xì. Không thể nào là người khác trên đời này. Hơn nữa trên đời này cũng sẽ không có người thứ hai nhìn cô bằng ánh mắt như vậy. Nặng nề, thâm thuý, bi thương, giống y như đúc ánh mắt anh ta trước khi ngã xuống vách núi. Tuy nhiên tại sao Giản Dao lại cảm thấy anh ta có chỗ nào khang khác? Một suy nghĩ như đốm lửa xẹt qua trong đầu cô: sát thủ hồ điệp và sát thủ mặt nạ rõ ràng là hai bức hoạ khác nhau.

Anh ta cách cô vài bước thì dừng lại, dường như cũng khó có thể mở miệng, đưa tay hít một ngụm khói. Giản Dao nhìn thấy động tác anh ta hút thuốc, trong lòng chấn động.

“Giản Dao.” Anh ta khàn giọng, “Xin lỗi, tôi lại làm chuyện em ghét rồi.”

Giản Dao nhìn anh ta bằng đôi mắt trắng đen rõ ràng: “Đã biết rõ em sẽ ghét, tại sao còn làm?”

Lạc Lang như thể bị đâm vào chỗ đau, cơ thể khẽ run lên. “Xin lỗi, anh không khống chế được. Anh…kiềm chế thế nào, cũng muốn ở bên em.” Anh ta nói, “Giản Dao, em hãy nghe anh nói, anh vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương em. Anh bỏ ra thời gian lâu như vậy, bảo vệ bên cạnh em, nhưng thứ gì cũng không có được…Con thuyền tự lái này sẽ đi xa biên giới, chỉ cần em đi theo anh, anh sẽ không cần câu chuyện tình yêu nào khác, không cần những người khác. Phác La đã sụp đổ rồi, toàn bộ bị bao phủ trong đất lở. Chúng ta còn sống, anh sẽ dẫn em đi. Anh sẽ để cho em quên hết tất cả, chỉ nhớ mình anh, chỉ nhớ tương lai hạnh phúc của chúng ta.”

Cả người Giản Dao sởn hết gai ốc, trong nháy mắt, cô gần như tin tưởng đây chính là những lời điên cuồng phát ra từ trong lòng anh ta. Tuy nhiên khi cô ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt kia của Lạc Lang, đôi mắt sáng ngời trở nên kì lạ, cô đột nhiên hiểu ra. Một kết luận đơn giản nhất, khó có thể tin xông vào đầu cô.

“Anh không phải là Lạc Lang!” Cô thốt lên.

Trước
image
Chương 130
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!