Hãy nhắm mắt khi anh đến – Phần 2 – Ám Lân

Chương 34
Trước
image
Chương 34
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

Trời còn chưa sáng, Giản Dao nằm trong sô pha ở phòng nghỉ cục cảnh sát, bỗng nhiên bừng tỉnh. Trong phòng u ám, chỉ bật một ngọn đèn bàn. Cô ngây người trong chốc lát, quay đầu nhìn, Bạc Cận Ngôn dựa vào một chiếc ghế sô pha khác, đang ngủ say. Cô khẽ khàng đứng lên, đi rửa mặt, khi quay về vẫn thấy anh không nhúc nhích, cho dù nằm trên sô pha chật hẹp thì dáng ngủ vẫn rất ngay ngắn. Chân dài nên duỗi hết ra ngoài chăn. Giản Dao nở nụ cười, đi qua, chỉnh lại chăn, đắp chân cho anh. “Đúng là một người vợ…” Có người thấp giọng nói thầm. Giản Dao khẽ hỏi: “Tỉnh rồi?” Anh vươn tay ra, kéo cô vào trong lòng, ôm cô cùng nằm trên sô pha. “Chật quá đi.” Cô nói. “Theo lý thuyết sẽ không chật được.” Anh nói, “Bởi vì em nằm trên người anh. Chúng ta chồng lên nhau, luôn là như vậy.”

 

Giản Dao nở nụ cười: “Hừ.”

Anh cũng cười, vùi mặt vào trong tóc cô, dường như rất mệt không muốn cử động. Cô quay mặt sang, chìa tay xoa mặt anh, ngón tay khẽ lướt qua mặt, đầu ngón tay chạm vào lông mày anh, còn có cả lông mi, dường như đam mê và yêu thương càng tăng thêm cho người đàn ông trong lòng này. Anh không nhúc nhích, giống như không phát hiện, giống như đang hưởng thụ, một lát sau mới bắt lấy ngón tay cô, khẽ hôn. “Anh yêu em.” Anh nói, giọng nói dịu dàng khàn khàn. “Em yêu anh.” Cô cúi đầu dụi vào ngực anh. “Cốc cốc cốc…” Có người gõ cửa. Anh kéo cô đứng lên, chỉnh lại quần áo một chút, sau đó đi rửa mặt, cô đi mở cửa. Nửa đêm nửa hôm, trong văn phòng chỉ bật một ngọn đèn mờ. Vẻ mặt An Nham nghiêm trọng đứng bên ngoài: “Tưởng Học Nhiễm chết rồi.”

 

Giản Dao chấn động. Lúc này Bạc Cận Ngôn đã đi tới phía sau cô, khuôn mặt lạnh lùng: “Không phải đã phái người đến bảo vệ sao?” An Nham đáp: “Hung thủ có chìa khóa, mở cửa vào nhà Tưởng Học Nhiễm, máy theo dõi lại bị Tưởng Học Nhiễm cố ý che đi. Khi phát hiện đã không còn kịp, Phương Thanh lập tức đuổi theo, nhưng không bắt được hung thủ.” Bạc Cận Ngôn cau mày: “Ngay cả Phương Thanh cũng không bắt được?” Khi bước vào nhà Tưởng Học Nhiễm, Giản Dao cảm thấy rất khó chịu. Ai nhìn thấy người chết ăn mặc như vậy cũng không thoải mái nổi. Đó là biểu đạt, phát tiết nào đó, dùng cách thức tử vong tiêu cực như vậy. Quá trình tử vong của Tưởng Học Nhiễm đã điều tra rõ ràng. Phát hiện hộp thuốc ngủ trong phòng ngủ của cậu ta, cũng điều tra ra gần nửa năm nay cậu ta đã quen uống thuốc ngủ. Hung thủ không chỉ có chìa khóa nhà, còn biết được thói quen của cậu ta. Cho nên hai giờ sáng lẻn vào. Về phần camera bị che mất là do Tưởng Học Nhiễm tự làm. Nếu không Phương Thanh chắc chắn cứu kịp cậu ta, bắt được hung thủ. Qua kiểm tra, trước đó khi cảnh sát kiểm tra nhà Tưởng Học Nhiễm vẫn chưa phát hiện bộ quần áo phụ nữ bằng lụa trắng trên người cậu ta. Cho nên quần áo, tóc giả, dao đều là hung thủ mang đến. Sau khi vào phòng ngủ, hắn thay đổi quần áo, trang điểm, đội tóc giả cho Tưởng Học Nhiễm. Từ một chàng trai nhã nhặn gầy gò biến thành bộ dáng nam giả nữ. Cuối cùng một nhát dao gϊếŧ chết Tưởng Học Nhiễm, để cho cậu ta vĩnh viễn chết đi trong bộ dáng này. Đám người Phương Thanh nghe được tiếng hét thảm thiết trong máy theo dõi, đúng là tiếng hét của Tưởng Học Nhiễm phát ra, trong khi đang ngủ cậu ta bị gϊếŧ chết. “Có thể xác định kẻ tình nghi không?” Bạc Cận Ngôn hỏi. “Có thể xác định.” An Nham đáp, cậu ta lấy ra một bức tranh vẽ tay, nói: “Đây là bộ dáng kẻ tiến vào phòng làm việc buổi tối trước ngày xảy ra vụ án đầu độc mà nhân chứng Cố Bàng Bàng nhìn thấy. Cô ấy vẽ tranh khá tốt, tự mình vẽ ra. Qua lời xác nhận của cô ấy, đúng là một trong những người sáng lập phòng làm việc năm đó, thành viên thứ sáu Kha Thiển.”

 

Phương Thanh gật đầu nói: “Bức tranh vẽ rất khá. Tối qua tuy tôi chỉ nhìn thấy bóng dáng, nhưng hình dáng là cùng một người. Hơn nữa trước đó khi chúng ta điều tra sâu hơn cũng từ bên ngoài biết được sự tồn tại của Kha Thiển. Nhưng là gần nửa năm nay, cậu ta không còn tham gia hoạt động của nhóm nữa, hơn nữa số lượng người trong giới này rất nhiều, nên trước đó không có ai nhắc tới cậu ta.”

“Tôi đã tập trung camera theo dõi gần nhà Tưởng Học Nhiễm, lúc ấy khi Phương Thanh đuổi theo, Kha Thiển chạy như bay, có hai camera chụp lại được cậu ta.” An Nham nói, “Có thể xác định trăm phần trăm hung thủ chính là cậu ta.”

Bạc Cận Ngôn chỉ lãnh đạm cười, dường như đang trầm tư nhìn tử thi trước mặt. Giản Dao tiếp nhận bức vẽ và tài liệu khác trong tay bọn họ, nhìn bộ dáng của Kha Thiển, trong lòng chấn động. Chàng trai cao gầy, khoảng 1m78. Tóc ngắn, tướng mạo vô cùng thanh tú, ánh mắt thon dài, chiếc mũi cao thanh tú, khuôn miệng nho nhỏ. Có thể nói vô cùng đẹp đẽ. Khộng thể không nói, nhân chứng vẽ ra bức tranh giống hệt như thật. Kha Thiển có đôi mắt vô cùng u buồn, cách tờ giấy dường như có thể cảm nhận được dòng nước yên lặng trong đôi mắt cậu ta. Năm nay cậu ta 23 tuổi, năm ngoái vừa tốt nghiệp đại học Nam Hoa. Năm đó cùng Tưởng Học Nhiễm, Dung Hiểu Phong sáng lập phòng làm việc Nguyệt Ảnh. Vừa rồi Phương Thanh nhắc tới “điều tra sâu hơn”, chính là tìm được một số người cũ trong giới này, đều đã tốt nghiệp đi làm, mới hỏi ra được sự tồn tại của Kha Thiển. Cho dù đám Tưởng Học Nhiễm che giấu thế nào, với mức độ làm việc cẩn thận của cảnh sát, điều tra ra cậu ta chỉ là chuyện sớm hay muộn. Trong tư liệu còn có mấy tấm ảnh, là do Cố Bàng Bàng cung cấp, năm đó cô nhóc cùng tham gia một giải thi đấu cosplay với Kha Thiển, nên vẫn giữ lại một ít ảnh chụp. Nhìn thấy người trong những tấm ảnh, khiến người ta có cảm giác kinh diễm. Kha Thiển trong ảnh, mặc đồ màu đỏ hoặc trắng. Tóc dài đen như áo choàng tơ lụa, giữa mi tâm có một nốt ruồi đỏ, mắt như khói sóng, cười như trẻ con, bàn tay trắng nõn như ngọc. Nếu nói trước đó từng chứng kiến vẻ đẹp của những cosplayer khác khiến mắt người ta sáng rực, thì khí chất và mỹ mạo của Kha Thiển đủ khiến người ta im lặng không chớp mắt. “Bàng Bàng nói, trong cuộc thi cosplay đó, cô ấy đứng thứ nhất, Kha Thiển đứng thứ hai.” An Nham bổ sung. Bạc Cận Ngôn và Giản Dao không để ý, Phương Thanh liếc cậu ta. “Không có tài liệu sau khi tốt nghiệp.” Giản Dao nói, “Cậu ta đi làm ở đâu, làm việc gì? Tại sao rời khỏi nhóm. Hiện tại vì sao lại trở về?” An Nham lắc đầu: “Cố Bàng Bàng cũng không nghe được tin tức gì về cậu ta. Nói là hơn nửa năm trước cậu ta đã biến mất.”

“Đã đến lúc mời hai người kia quay lại trò chuyện rồi.” Bạc Cận Ngôn thản nhiên nói, “Nhóm này rốt cuộc cất giấu bí mật gì.”

Bên trong phòng thẩm vấn. Biết được tin Tưởng Học Nhiễm chết, sắc mặt Hứa Sênh càng thêm trắng bệch. “Ai gϊếŧ cậu ta?” Cuối cùng cô nàng cũng đã hơi kích động, “Cậu ta chết như thế nào? Văn Hiểu Hoa? Là Văn Hiểu Hoa sao? Chính là cậu ta… Sao có thể là cậu ta…”

Cô nàng lẩm bẩm, Phương Thanh đưa hiện trường ảnh chụp Tưởng Học Nhiễm tử vong đến trước mặt cô nàng.

Trước
image
Chương 34
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!