Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 15: Huhu…Anh Là Đồ Khốn
Trước
image
Chương 15
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Lạc Hàn Đông cầm theo vài cái túi, sau khi lên xe thì im lặng không nói gì. Đầu tiên anh cởi hết dây thừng trên tay Thịnh Hạ, tiếp đó lại đưa cho cô một bình nước nóng.

Cổ tay cô bị siết chặt đến mức để lộ hẳn ra một mảng máu bầm, da của cô rất trắng nên càng khiến cho vết máu bầm trở nên tím tái hơn.

Cô theo phản xạ muốn nói lời cảm ơn, nhưng khi nhớ đến tất cả những việc người đàn ông này đã làm thì lại im lặng không nói gì. Bàn tay cứng ngắc giơ ra nhận lấy đồ uống, vừa định vặn nắp mới phát hiện ra nó đã được mở sẵn rồi.

Cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, uống một ngụm nước nóng.

Cổ tay vừa đau vừa nóng rát, đau đến mức khiến cô chỉ muốn bật khóc.

Nhưng khi uống nước vào lại thấy ngon vô cùng.

Vị dâu ngòn ngọt quyện lẫn với chút vị chua thanh mát của chanh tươi, dư vị thơm mát dịu nhẹ lưu lại trên từng kẽ răng.

Cô đang định uống thêm lần nữa thì một bàn tay đã vươn tới bên cạnh. Từng ngón tay thon dài cùng làn da sáng lạnh, ở giữa lòng bàn tay có một viên thuốc nhỏ màu trắng yên lặng nằm trong đó. Cô nhìn anh với ánh mắt ngờ vực.

 
 
 

Cũng không hiểu ý anh là gì.

Đó là thuốc ngủ sao?

Người đàn ông không muốn nhiều lời, chỉ nhíu mày rồi nói: “Uống đi.” Tứ Nhãn ngồi ở ghế phụ đằng trước bật cười coi thường: “Phải đó, uống nhanh đi. Loại như cô vẫn chưa đủ tư cách để mang thai con của anh Đông đâu.”

Lúc này Thịnh Hạ mới bắt đầu hoảng hốt, vội vàng cầm viên thuốc nhét vào miệng, uống liên tục vài ngụm nước mới có thể dằn xuống được sự sợ hãi trong lòng.

Có con ư?

Bản thân cô vẫn còn là một đứa trẻ, sao có thể mang thai được.

Nước mắt của cô lẳng lặng chảy xuống.

Cô cảm thấy rất sợ, cơ thể bắt đầu run rẩy vì kinh hoàng. Cô không dám tưởng tượng nếu như mình mang thai thì sẽ ra sao, lúc này trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Cô phải trốn ra ngoài.

Khi xe chạy đến khu dịch vụ, Oai Chuỷ Lục và Tứ Nhãn xuống xe để đi mua đồ ăn. Thịnh Hạ cũng định xuống xe đi vệ sinh, nhưng cô không muốn nói chuyện với Lạc Hàn Đông nên chỉ đành đợi đám người Oai Chủy Lục quay lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe mắt chợt thấy người đàn ông quay đầu lại, có thể trông thấy rõ mạch máu trên làn da trắng sáng của anh, mí mắt của anh rất mỏng, đôi đồng tử đen láy.

 
 
 

Đôi mắt đó thường ngày vẫn luôn lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn, vậy mà giờ đây bên trong chỉ tràn ngập sự áy náy. Anh nhìn cô hồi lâu rồi mới nói một câu: “Xin lỗi.”

Ngay tức khắc cảm giác tủi thân trong Thịnh Hạ ùn ùn kéo đến, nước mắt cô cứ thế trào ra.

Xin lỗi cái rắm ấy.

Cô không cần lời xin lỗi.

Cô chỉ muốn về nhà thôi!

Thịnh Hạ vẫn không ngừng khóc, người đàn ông vươn tay ra ôm lấy cô, lại bị cô dùng sức đánh tới tấp, né tránh không được bèn nhằm vào cánh tay của anh mà cắn xuống, vừa khóc vừa mắng chửi: “… Khốn khiếp… Huhu… Anh là đồ khốn… Tôi muốn về nhà…”

“Tôi sẽ đưa em về.” Người đàn ông ôm lấy cô, đầu ngón tay thon dài khẽ vuốt ve sống lưng của cô an ủi, giọng nói trầm ấm mang chút khàn khàn: “Ngoan ngoãn nghe lời, điều tôi đã hứa với em, nhất định sẽ làm được. ”

“Tôi sẽ không bao giờ… Huhu… Không bao giờ tin… tin tưởng anh nữa… Huhu… Anh chính là kẻ nói dối… Huhuhu… Đồ nói dối… Anh còn để người khác mang tôi đến… Mang đến… Hức… Một nơi như vậy… Huhu…”

Cô oà khóc trong lòng anh, khóc đến nỗi bả vai run lên: “Cái tên đó… Suýt chút nữa thì hắn… Thì… Huhu… Tôi rất sợ… Tôi muốn về nhà… Huhu…”

 
 
 

Lạc Hàn Đông nhìn qua cửa kính xe, thấy Oai Chuỷ Lục và Tứ Nhãn đã quay trở lại, mà Thịnh Hạ ở bên cạnh vẫn đang khóc. Sợ cô sẽ lỡ miệng nói ra những lời không nên nói nên anh cũng không quan tâm nữa, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, nuốt hết tiếng khóc của cô vào trong miệng.

“Huhu….” Thịnh Hạ bất ngờ bị anh hôn, cho rằng anh lại muốn ‘phát tiết’ với mình nên cô lập tức giơ tay ra đánh anh, nhưng người đàn ông đã nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô, dễ dàng ôm cô vào lòng.

Trước
image
Chương 15
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!