Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 44: Mùi Hương Của Anh
Trước
image
Chương 44
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Người đàn ông quét vân tay, mở cửa ra rồi nghiêng đầu về phía cô. Thịnh Hạ đi đến cầm hộp gỗ nhưng không thể cầm nó bằng một tay. Cô đành phải ôm bằng hai tay khiến chiếc chăn đang khoác lên người bị tuột xuống.

Lúc cô mang chiếc hộp vào, anh đang dựa vào cửa dù bận rộn nhưng vẫn ung dung nhìn ngắm cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của cô. Dấu hôn cùng dấu tay, đủ các loại dấu vết ái muội.

Thịnh Hạ hơi xấu hổ, đặt hộp gỗ lên bàn trà rồi xoay người nhặt chăn choàng qua vai, muốn đi tìm quần áo để thay.

Khi cô đi ra, anh đã ăn cơm xong và đi vào phòng làm việc.

Cô nhìn vào bàn trà, trên đó có hai suất ăn giống hệt nhau, mỗi người có tổng cộng ba món một cơm.

Người đàn ông ưa sạch sẽ này không ăn chung với người khác, cũng không uống chung cốc nước.

Cô sững sờ nhớ ra, lúc trước chính anh Đông dùng cốc của cô rồi uống nước trước mặt người đàn ông xăm trổ kia. Là anh cố tình. Nhưng tại sao lại làm vậy?

Cô không hiểu.

Sau khi ăn xong, cô mới phát hiện ga giường đã được anh thay mới, còn ga bẩn đang được quay trong máy giặt. Có vẻ như anh thích gọn gàng, chắc hẳn anh không những có bệnh thích sạch sẽ mà còn mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

 
 
 

Cô tìm thấy tấm chăn, làm ổ trên chiếc ghế dựa ngoài ban công, phơi mình dưới ánh nắng ấm áp rồi chìm vào giấc ngủ .

Khi Lạc Hàn Đông bước ra, thứ anh nhìn thấy chính là cảnh tượng: cô gái đang lặng lẽ nằm trên ghế tựa, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu lên người cô, phủ lên khắp cơ thể cô thứ ánh sáng rực rỡ. Làn da trắng của cô như phát sáng dưới nắng.

Cổ tay trắng nõn nắm lấy chăn, hai tay ôm trước ngực, tư thế ngủ do thiếu cảm giác an toàn tạo thành.

Anh rũ mắt nhìn người con gái một lúc rồi ôm cô về lại giường, mở tay cô ra, vòng qua cổ anh làm động tác ôm.

Thịnh Hạ ngủ li bì không biết trời đất gì nữa. Cô thật sự rất mệt. Lúc tỉnh dậy chỉ cảm thấy khát nước, cô uống chút nước, ăn ít đồ ăn lót bụng, rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Đến trưa hôm sau cô mới lấy lại được sức lực.

Người đàn ông vẫn nhốt mình trong phòng làm việc.

Thịnh Hạ nghi ngờ anh được làm từ sắt, không cần phải nghỉ ngơi.

Anh không hề nuốt lời, đến tối anh đưa cô về trường học. Hai người ngoài cổng trường tìm một quán ăn đơn giản.

Thật ra anh vô cùng kén ăn, Thịnh Hạ vốn không muốn quan tâm nhiều đến anh, nhưng người đàn ông này quá bắt mắt, anh đi lấy khăn giấy cũng có rất nhiều cô gái nhìn theo.

Thịnh Hạ thực sự hy vọng anh có thể nhìn trúng được cô gái nào ở đây rồi giải thoát cho cô.

 
 
 

Lúc tách ra, người đàn ông cúi đầu muốn hôn cô, lo lắng anh sẽ lại ‘hưng phấn’ nên Thịnh Hạ vội vàng nhón chân hôn lên mặt anh: “Anh Đông, tạm biệt.”

Hôn xong cô xoay người chạy về phía ký túc xá.

Các bạn học khác nhìn thấy, chỉ nghĩ là cô gái vừa hôn một người đẹp trai như vậy nên cảm thấy ngại ngùng mà chạy mất.

Nhưng không ai biết, trong lòng Thịnh Hạ thấp thỏm không yên, lúc lên lầu còn lén lút nhìn xuống.

Lạc Hàn Đông vẫn đứng đó, anh nhìn thấy khuôn mặt Thịnh Hạ đang lén nhìn xuống đây bèn cong môi cười một cái.

Anh không phải là người thích cười, nhưng mỗi lần cười lên đều hết sức mê người.

Thịnh Hạ rụt đầu lại, tiếp tục leo cầu thang, đi vào phòng cô mới tựa vào cửa thở phào nhẹ nhõm.

Tiết Phương Phương vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Thịnh Hạ đã về, cô ấy xoay người, không nhịn được nói với cô: “Anh Đông vừa cười kìa, cậu có thấy không? Oa, khi cười lên càng đẹp trai hơn!” “Thật sao?” Thịnh Hạ cười hỏi cho có lệ.

Những người bạn cùng phòng khác có hơi xấu xa hỏi: “Thịnh Hạ …Hai người có phải là ra ngoài thuê phòng đúng không?” Loại chuyện này dễ khiến người ta xấu hổ.

Thịnh Hạ luôn là một cô gái ngoan ngoãn. Cô vừa vào đại học thì đã bị phát hiện ra chuyện này. Bản thân cô rất chán ghét nhưng dường như bạn cùng phòng lại nghĩ đây là chuyện vui nên hỏi cô: “Anh Đông thế nào? Có phải rất lợi hại không?”

 
 
 

Thịnh Hạ rũ đôi mắt đỏ ửng của mình xuống, không nói gì. Tiết Phương Phương đi tới: “Từ Đan Phượng, cậu bị điên à?”

Từ Đan Phượng giễu cợt: “Làm sao? Tôi hỏi vậy cũng không được à?” Thịnh Hạ không nói gì, vào phòng tắm rửa mặt.

Cô đang ở bên trong, nghe thấy giọng nói cố đè thấp của bạn cùng phòng ở bên ngoài: “Cậu không thấy khắp cổ cô ấy đều là dấu hôn à, còn có mùi hương đó nữa, chưa vào đến cửa tôi đã ngửi thấy rồi, chắc chắn bọn họ là đã làm hai ngày liền …”

Thịnh Hạ cúi đầu ngửi chính mình.

Cô không biết đây là mùi gì, nhưng cô ngửi thấy mùi hương của đàn ông. Mùi bạc hà sau khi cạo râu, mùi sữa tắm trên người anh, còn … mùi nước xả vải tươi mát của quần áo.

Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, trong phòng vệ sinh nhỏ giọng khóc nức nở.

Trước
image
Chương 44
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!