Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 46: Lạc Hàn Đông
Trước
image
Chương 46
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Thật nực cười.

Đến tận lúc nào rồi, cô còn nghĩ người đàn ông đó sẽ đến cứu cô chứ.

Thịnh Hạ tuyệt vọng khóc thành tiếng khi cánh cửa đóng lại.

Quanh đi quẩn lại, cô vẫn bị nhóm người này bắt về.

Lần này cô còn có thể thoát ra ngoài không?

Không, họ sẽ gϊếŧ người diệt khẩu, cô đã báo tin cho cảnh sát, bọn họ nhất định sẽ gϊếŧ cô.

Xe chạy được nửa đường thì đột nhiên phanh gấp. Thịnh Hạ khóc nức nở, ngẩng đầu lên lập tức nhìn thấy trước xe bị một chiếc xe khác chắn ngang, cánh cửa xe thì mở ra.

Người đàn ông bước xuống.

Cô bất ngờ mở to mắt, dường như không thể tin nổi những gì mình nhìn thấy.

Lạc Hàn Đông giật mở cửa xe ra, giữa đôi lông mày lạnh lùng lại thờ ơ, giọng nói ra lệnh lạnh lẽo khiến Thịnh Hạ phát run. “Xuống xe.”

Thịnh Hạ giãy giụa muốn xuống xe.

 
 
 

Tứ Nhãn và Oai Chủy Lục cầm dao chĩa vào eo Thịnh Hạ: “Anh Đông, con nhỏ này đã phạm luật. Nó đã gọi cảnh sát. Đại ca chúng em nói, cần phải dạy cho nó một bài học.”

“Bài học gì?” Lạc Hàn Đông cúi người xuống, mặt áp sát lên trên cửa xe, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của Oai Chủy Lục và Tứ Nhãn.

Đến giờ Oai Chủy Lục vẫn nhớ cái ngày hoang đường kia, vì Thịnh Hạ mà anh ta và Tứ Nhãn đã ‘thông lẫn nhau’ một ngày một đêm. Anh ta biết nếu anh Đông đến đòi người, đại ca không thể không giao. Nhưng anh ta không muốn thả Thịnh Hạ đi dễ dàng như vậy.

Gã ta hiểm độc đảo mắt một vòng, con dao trong tay đột nhiên muốn đâm về phía Thịnh Hạ.

Nhưng giữa đường bị một bàn tay trong không trung chặn lại.

Bàn tay cầm lấy mũi dao của gã ta, dùng lực nắm chặt khiến lưỡi dao cứa vào lòng bàn tay, máu đỏ chảy từ mép dao chảy xuống.

Thịnh Hạ mở mắt ra nhìn. Từng dòng máu đỏ tươi men theo cánh tay thấm đến góc áo thun trắng tinh của anh. Những vệt máu lan rộng ra, tạo thành một đóa hoa kinh diễm.

Cô nhìn đến sững sờ, nước mắt không khống chế lại trào ra.

Lạc Hàn Đông dùng sức rút con dao ra khỏi tay Oai Chủy Lục. Vì dùng lực quá mạnh nên khi rút ra, lòng bàn tay lại bị cắt một phát, máu tươi bắn lên mặt Oai Chủy Lục.

Dòng máu nóng bỏng khiến anh ta tỉnh táo lại không ít, sợ hãi nhìn về phía Lạc Hàn Đông, giọng nói run rẩy: “Anh Đông … Em chỉ là … muốn dạy cho nó một bài học…”

 
 
 

Xe của hai người đàn ông dừng lại ở ngay ngã tư, tiếng còi inh ỏi vang lên khắp nơi, có một số người la hét, chửi bới bọn họ.

Trong tiếng ồn, Thịnh Hạ chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.

“Xuống xe đi.”

Lạc Hàn Đông ném con dao xuống đất, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Trên mặt không để lộ cảm xúc gì, cho dù trên tay có vết cắt to như vậy dường như cũng chẳng khiến anh bận tâm, lông mày cũng không hề nhăn lại.

Thịnh Hạ run rẩy leo xuống, Tứ Nhãn và Oai Chủy Lục đều không dám cản cô.

Mãi đến khi bước ra khỏi xe, đứng trước mặt người đàn ông, cô mới lết đôi chân vì sợ mà mềm oặt của mình bổ nhào vào lòng của anh. Cô đã sợ muốn chết.

Cô bật khóc nhưng cũng không dám khóc ra tiếng, chỉ phát ra những tiếng thút thít nức nở. Cơ thể cô run lên bần bật.

Người đàn ông dùng một tay đặt lên lưng cô như che chở, tay kia buông thõng xuống hông, máu tươi theo đầu ngón tay nhỏ từng giọt xuống đất. Thịnh Hạ khóc không ra tiếng, thấy bàn tay của anh còn chảy máu, đang muốn hỏi thăm thì người đàn ông đã ấn đầu cô xuống, đưa lên xe. Anh đứng bên ngoài, đóng cửa xe lại.

Thịnh Hạ nhào đến cửa xe, cửa kính xe đóng kín, cô chỉ có thể nhìn thấy bàn tay đẫm máu của anh, cô đập đập cửa kính xe: “Anh Đông … sao anh không lên xe?”

 
 
 

Lạc Hàn Đông không nói gì, quay người bỏ đi.

Thịnh Hạ hạ cửa kính xuống, nước mắt chảy ròng ròng. Cô không thể phân biệt được mình là đang lo lắng hay sợ hãi. Cô hét lên về phía bóng lưng của anh: “Anh Đông —— Lạc Hàn Đông——”

Bước chân chỉ dừng lại trong chốc lát, người đàn ông vẫn không quay đầu lại, dứt khoát rời đi.

Trước
image
Chương 46
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!