Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 76: Anh Đã Từng Gϊếŧ Người?
Trước
image
Chương 76
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

“Nếu không phải tại mày! Thằng đó đã không chống đối tụi tao! Ông chủ đối xử tốt với nó! Móc tim móc phổi! Kết quả! Chỉ vì mày, nó tống tụi tao vào ngục giam!”

Thịnh Hạ kinh ngạc lắc đầu, cô không biết gì cả, cô không biết người này nói thật hay không, nhưng có gì đó trong lòng mách bảo cô rằng. Là thật.

Điều tên này nói là sự thật.

“Không nghĩ rằng ngay từ đầu chính nó đã gϊếŧ người, nhưng ông chủ của chúng tao đã đưa nó ra ngoài! Thằng đó là một con sói mắt trắng!”

Tứ Nhãn thất vọng vừa mắng vừa kéo tóc Thịnh Hạ: “ Tụi tao rất hối hận trước đó đã bắt mày rồi đưa cho nó, nếu không phải tại mày thì sẽ không có chuyện này xảy ra, mày nói xem mày có nên chết đi hay không?!” Anh Đông gϊếŧ người??

Thịnh Hạ bị nắm tóc đau muốn chết, nhưng trong đầu của nhưng tâm trí cô chỉ toàn là ánh mắt u ám với vẻ thờ ơ của anh Đông. Anh gϊếŧ người?

Vì sao??

Sao lại gϊếŧ người?

 
 
 

Thịnh Hạ mơ màng nghĩ, lúc nghe được điều này, phản ứng đầu tiên của cô là không tin.

Thế nhưng nếu là thật, thì có thể hiểu.

Anh Đông được đại ca của bọn họ cứu, nên…… Không thể không chung một bọn với chúng.

Cho nên……

Cho nên……

Anh vì cô nên tách bọn họ ra, còn tống ông chủ của chúng vào tù. Là thế sao?

Thịnh Hạ chớp chớp mắt, nước mắt rơi xuống.

Cô nhớ tới người đàn ông ở trong toilet, nắm cằm cô, hỏi cô: “Ngoan, tôi đưa em đi?”

Cô nhớ tới người đàn ông trong khách sạn, mặt mày đỏ ngầu nói với cô, “Mở cửa đi ra ngoài.”

Cô nhớ người đàn ông đã nói với cô, “Rất xin lỗi.”

Cô nghĩ đến người đàn ông ôm cô, trầm giọng nói: “Tôi sẽ đưa em về nhà.” Từng lời anh nói hiện lại rõ ràng trong tâm trí cô: “Ngoan nào, tôi đã hứa với em, thì tôi sẽ làm được.”

Và vì thế……

Anh giả vờ thích cô rồi nói với ông chủ bọn chúng anh muốn cưới cô, thế nên … mới cứu được cô ra?

 
 
 

Và vì thế……

Thịnh Hạ kinh ngạc rơi lệ, vậy nên … Bốn năm trước, mỗi lần gặp mặt, anh chỉ muốn làm chuyện đó với cô cũng là để cứu cô?

Chuông điện thoại vang lên, Thịnh Hạ tranh thủ thời gian lấy ra nghe, lại bị tên Tứ Nhãn cướp mất, tên này nhận điện thoại, mở âm lượng lớn nhất. Bên đầu kia điện thoại, không có ai lên tiếng.

Tứ Nhãn không giữ được bình tĩnh, mở miệng trước: “Ha, anh Đông?” Giọng Lạc Hàn Đông rất thấp, thở nhẹ nói: “Tôi đang ở ngã tư phía trước.” Oai Chủy Lục lập tức nhìn về phía trước, thực sự có một người đàn ông đang đứng ở ngã tư, Lạc Hàn Đông phóng qua không biết bao nhiêu đèn đỏ, thở hơi gấp đứng bên cạnh xe.

Tứ Nhãn hô lên với Oai Chủy Lục: “Đâm chết nó!”

Thịnh Hạ giãy dụa nhào về phía Oai Chủy Lục, hét: “Không ——“

Tứ Nhãn kéo cô lại: “Mày lui về cho tao!”

Tay lái của Oai Chủy Lục bị Thịnh Hạ kéo giật, toàn bộ thân xe lệch đi, đâm thẳng vào xe Lạc Hàn Đông, Lạc Hàn Đông thừa cơ kéo cửa sau ra. Tứ Nhãn đang giữ Thịnh Hạ, Lạc Hàn Đông vừa đến đã bóp cổ Tứ Nhãn. Oai Chủy Lục thấy thế, bỗng nhiên đem xe về sau đổ ngược lại.

Tốc độ của chiếc xe quá nhanh, mấy người ngồi ở hàng ghế sau bất giác ngã về phía sau, chiếc xe dữ dội lao về phía trước, lại ngã về phía trước.

Lạc Hàn Đông lại thừa cơ bảo vệ Thịnh Hạ trong ngực, cửa sau xe không đóng, anh đạp tên Tứ Nhãn từ trên xe lăn ra ngoài.

 
 
 

Tứ Nhãn bị đạp xuống xe, lăn vài vòng dưới gầm xe, không có động tĩnh gì. Oai Chủy Lục đỏ mắt: “A —— Tao sẽ gϊếŧ mày ——“

Tên này đạp mạnh chân ga, xe rẽ ngoặt một đường cong, Lạc Hàn Đông và Thịnh Hạ rơi ra khỏi xe.

Trước
image
Chương 76
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!