Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 78: Muốn Ôm Anh
Trước
image
Chương 78
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Thịnh Hạ nằm mơ.

Trong mơ, cô nằm trên giường đọc sách, anh Đông thì ở bên cạnh. Thấy cô đã thiếp đi, anh đến lấy sách mà cô để ở bên cạnh, sau đó cúi đầu hôn lên khuôn mặt cô.

“Anh Đông …” Cô mở mắt ra, nở một nụ cười ranh mãnh.

“Giả vờ ngủ?” Khóe môi anh nhếch lên, đè người xuống, hôn lên môi cô. “Không có …” Thịnh Hạ ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu hôn môi anh, mỉm cười rúc vào trong vòng tay anh, “Anh Đông…” Người đàn ông cúi đầu hôn xuống.

Khi Thịnh Hạ tỉnh dậy, khóe miệng vẫn cong cong.

Cô ngơ ngác một lúc, sau đó mới phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.

Cô mang giày vào, mở cửa phòng bệnh rồi đi ra ngoài.

Hàn Gia Phàm đang ngồi bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, thấy cô đến, anh chào cô.

Thịnh Hạ nhìn Lạc Hàn Đông qua cửa kính trong suốt. Toàn thân anh quấn đầy băng gạc, trong miệng cắm máy thở, nước mắt cô lại muốn rơi xuống.

 
 
 

“Đừng lo lắng, mạng cậu ta lớn lắm, không chết được đâu.” Hàn Gia Phạm liếc mắt về phía Lạc Hàn Đông trong khung cửa kính, giọng điệu bày tỏ sự ngưỡng mộ, “Cậu ta thực sự là một chàng trai mạnh mẽ nhất mà tôi từng thấy.”

Thịnh Hạ không lên tiếng, chỉ nhìn anh qua cửa sổ.

Sau khi nhìn xong, cô thu hồi ánh mắt, “Sếp, trước mắt nhờ anh trông chừng anh ấy, tôi quay về lấy đồ rồi lại đến.” “Được.”

Thịnh Hạ về đến nhà, ba mẹ cô mới phát hiện rằng cô đã trở về.

Hỏi cô sao đột nhiên lại quay về, cô chỉ nói mình trở về để tìm đồ.

Cô lấy thẻ và điện thoại di động, mang theo vài bộ quần áo, cuối cùng mở một chiếc hộp dưới gầm giường ra.

Dưới đáy hộp, cô lấy ra một chiếc điện thoại màu hồng đã cất giữ bao lâu nay.

Vừa ra đến trước cửa, Thịnh Hạ nói với ba mẹ: “Ba mẹ, con trở lại công ty đây.”

“Mới vừa về lại đi nữa à?” Mẹ Thịnh đuổi theo vài bước hỏi, “Đủ tiền không?”

Cha Thịnh cầm lấy một tấm thẻ đưa qua, “Cầm mua ít quần áo mà mặc.” “Đủ dùng ạ.” Thịnh Hạ không dám ngẩng đầu lên, sợ là họ sẽ thấy mắt cô đỏ hoe vì khóc.

Cô lấy đồ ra, bắt taxi đi thẳng đến bệnh viện. Hàn Gia Phàm đang gọi điện thoại, chắc là đang liên lạc với người quen trong đồn cảnh sát. Giọng điệu anh rất thản nhiên, “Được rồi, đợi đến lúc anh ta bị kết án, tôi mời mọi người ăn tối.”

 
 
 

Cúp điện thoại, anh quay sang nói Thịnh Hạ, “Tôi đã giúp cô xử lý những việc khác. Còn cô phụ trách anh ta là được. Tôi cũng đã tìm nhân viên bảo vệ luôn, phân đều từng người đến phòng bệnh và còn chuẩn bị thêm một giường chăm sóc người bệnh cho cô. Tôi vẫn trả lương cho cô như thường lệ, được chứ?”

Thịnh Hạ lắc đầu, “Tôi không cần anh trả lương, là tôi nguyện ý ở lại đây.” Thấy cô không hề ghét bỏ Lạc Hàn Đông, Hàn Gia Phàm không khỏi nghĩ, chắc đây là sức hút của anh hùng cứu mỹ nhân.

“Tôi còn phải liên lạc với luật sư.” Hàn Gia Phạm vẫy tay với cô, “Chuyện tiếp theo tôi giao cho cô đó, tôi đi đây.”

Thịnh Hạ cảm ơn anh ta. Sau khi rời đi, cô mới mang hành lý của mình để gần ở cửa phòng chăm sóc đặc biệt của Lạc Hàn Đông.

Không biết lúc nào anh tỉnh lại, cô cũng không muốn đi đâu nên chỉ có thể ở đây ngồi canh.

Cô đã sạc chiếc điện thoại màu hồng, đến tối bật mới mở ra.

Không có bất kỳ tin nhắn nào bên trong. Lạc Hàn Đông cũng không còn tìm đến cô kể từ khi anh gửi cho cô ấy tin nhắn cuối cùng.

Nhưng khi cô nhấn và giữ phím tắt, số điện thoại hiện ra có thể là số được gọi.

Là số của Lạc Hàn Đông.

Viền mắt cô nóng lên, không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này ra sao.

Rất phức tạp.

 
 
 

Vừa chua xót vừa đau khổ.

Đặc biệt là … muốn ôm người đàn ông đang nằm trên giường bệnh kia.

Trước
image
Chương 78
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!