Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 84: A A A … Em Từ Bỏ …
Trước
image
Chương 84
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Lạc Hàn Đông cởi hết quần áo của cô ra ném sang một bên, sau đó tự mình cởi đồ mình ra, chân anh không tiện nên Thịnh Hạ ngồi dậy giúp anh cởi quần. Rèm cửa còn chưa kéo xuống, ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào trong phòng, tụ hợp lại thành một vùng sáng.

Hai người đang đứng ở cửa cách sô pha vài bước chân, qua ánh ánh trăng mờ ảo, họ chỉ có thể nhìn thấy cơ thể của nhau.

Thịnh Hạ lo lắng nhìn chân anh, nhưng cũng không đành lòng từ chối, đành phải dìu anh đi đến sô pha, ngượng ngùng nói: “… Để, để em động.”

Lạc Hàn Đông nghe lấy lời này, côn thịt anh căng ngạnh nảy lên một cái, giọng nói của anh như nghẹn lại: “…Được.”

Anh nằm trên sô pha, nhìn Thịnh Hạ bụm mặt vì xấu hổ, thân thể trắng nõn đến gần anh, cô ngồi bò lên đùi anh, chậm rãi nâng mông lên. Cánh tay mềm mại nhẹ nhàng cầm lấy côn thịt cứng ngắc.

Cô nhắm mắt lại, dưới đôi mắt nóng bỏng của Lạc Hàn Đông, từng chút một ngồi xuống côn thịt.

Một cánh tay đột nhiên duỗi đến nắm chặt lấy eo cô, mạnh mẽ ấn xuống dưới, côn thịt thô dài cắm thẳng vào trong, cảm giác sung sướng căng trướng khiến cả người cô cong ra sau, rên ra tiếng: “A ……” Sâu quá…

 
 
 

Cô như bị đâm tới cả sâu trong linh hồn, cả người điên cuồng run rẩy.

Cô run rẩy một hồi mới đỡ sô pha chậm rãi động, nhưng kỹ thuật lại quá ngây ngô, động được vài cái rồi không biết làm thế nào nữa.

Lạc Hàn Đông đỡ eo cô, ôm cô về phía trước, rồi lại đẩy eo cô ra sau, giọng nói khàn khàn: “Nhanh lên…”

Thịnh Hạ học được cách di chuyển, sau vài lần làm quen cuối cùng cũng chuyển động lên xuống trên người anh.

Tóc của cô dài ra rất nhiều, rủ xuống đôi bồng đào no đủ, càng làm nổi bật vùng căng tròn trắng nõn.

Lạc Hàm Đông đưa tay ra ôm lấy quả đào đầy đặn của cô, lòng bàn tay to lớn không nhịn được nhào nặn da thịt mềm mại thành nhiều hình dạng khác nhau, tay còn lại đỡ eo cô, thỉnh thoảng theo động tác lắc lư của cô kết hợp đẩy eo.

Thân dưới Thịnh Hạ chảy rất nhiều nước, trên cơ thể người đàn ông chuyển động lên xuống, mỗi lần mông cô hạ xuống lại phát ra tiếng bạch bạch của da thịt va chạm với dâm dịch.

Khoái cảm khiến cô không nhịn được mà tăng tốc, nhưng đã mấy lần ngồi xuống cũng không đạt đến cao trào, trong miệng thút thít rên rỉ, nghe như muốn khóc, “Ưm ư…anh Đông…”

Người đàn ông bóp lấy eo cô, thắt lưng đột nhiên đẩy mạnh lên. Thịnh Hạ hét lên: “A … sâu quá … A…”

Lạc Hàm Đông siết chặt eo cô, thắt lưng một trên một dưới đưa đẩy mãnh liệt, anh làm vừa nhanh lực đạo lại mạnh, sau mấy chục lần đưa đẩy, Thịnh Hạ co giật ngã nằm trên ngực anh, trong miệng vẫn còn đang rên khóc: “… A a a …anh Đông…”

 
 
 

Lạc Hàn Đông giữ chặt mông cô, mạnh mẽ đâm vào, Thịnh Hạ nằm trên ngực anh bị làm đến cả người nhũn ra nước, đôi bồng đảo rung theo nhịp đẩy.

Lạc Hàn Đông vươn đầu ngậm lấy nhũ hoa, đem người ôm lên phía trên, một tay đè nặng lên vùng no đủ, tay kia nắm sẵn vòng eo thon, nâng cô lên không trung, thân dưới mãnh liệt va chạm.

“A a a a…anh Đông…ưm hức…quá…quá nhanh…A a a …em từ bỏ…” Thịnh Hạ bị anh làm đến nước mắt rơi đầy mặt, bụng nhỏ cô tê dại một hồi rồi cơ thể nhanh chóng co rút, đâm thủy bị cắm chảy đầy trên sô pha.

Lạc Hàn Đông chống eo cô làm mấy chục cái rồi mới rút ra, bắn vào giữa hai chân cô.

Trước
image
Chương 84
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!