Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 91: Đây Là Bạn Trai… Của Cháu
Trước
image
Chương 91
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Ông bà nội của Thịnh Hạ ở dưới quê.

Lạc Hàn Đông lái xe không tốn ba giờ là đã đến nơi.

Đi ngang qua một cánh đồng hoa cải, cảnh sắc hệt như một bức tranh tươi đẹp.

Thịnh Hạ mở cửa sổ xe, bàn tay để ra bên ngoài cửa, một đường cảm nhận ánh nắng và gió mát.

Trên đầu cô đội chiếc mũ che nắng, mặc một bộ váy dài màu vàng nhạt, cực kì giống thiếu nữ hồn nhiên ngây thơ.

Sau khi Lạc Hàn Đông xuống xe, liền nhìn thấy cô giống như chú chim nhỏ vui sướng nhảy nhót bay về phía tổ ấm của mình.

“Ông nội! Bà nội! Cháu đến rồi!” Thịnh Hạ lao vào một gian phòng cũ hô lên.

Hai người già bận quần áo giản dị đi ra, trên mặt không giấu nổi nét kinh ngạc vui mừng, “Ai nha sao không gọi điện thoại? Nghỉ à? Gầy rồi gầy rồi…”

Thịnh Hạ bổ nhào đến, ôm ông bà nội một cái, cuối cùng mới cười nói, “Cháu được nghỉ lâu rồi nên mới muốn tạo niềm vui bất ngờ cho hai người đấy. Cháu không gầy đâu, cân nặng cũng không có giảm, ngược lại là mập lên đó…”

 
 
 

Ông Thịnh đeo kính lão, nhìn thấy ngoài cửa dường như còn có một chiếc xe, nhưng chưa kịp đi ra thì đã thấy một người thanh niên cao ráo tiến vào. “Cậu tìm ai?” ông Thịnh đẩy kính mắt hỏi.

Vẻ mặt Lạc Hàn Đông mang theo nụ cười, “Cháu chào ông nội ạ.” Thịnh Hạ đỡ bà Thịnh đi đến trước mặt Lạc Hàn Đông, có hơi ngượng ngùng giới thiệu, “Ông nội, bà nội, đây là bạn trai… của cháu, anh ấy tên là Lạc Hàn Đông.”

“Ấy chà, bạn trai sao?!” ông bà Thịnh đều kinh ngạc, sau đó liền vui vẻ lôi kéo Lạc Hàn Đông đến trước mặt, “Mau để ta ngắm xem, ngắm xem cái nào.”

Lạc Hàn Đông bị hai người lôi kéo vừa sờ tay vừa sờ đầu một hồi rồi cuối cùng chốt lại một câu.

“Dáng dấp thằng bé này thật là đẹp nha, nhìn như thiếu nữ ấy.” Lạc Hàn Đông, “…”

Thịnh Hạ không nhịn được bật cười thành tiếng.

Hai ông bà lão vô cùng nhiệt tình, lúc ăn cơm trưa cứ liên tiếp gắp thức ăn cho Lạc Hàn Đông.

Thịnh Hạ biết anh Đông mắc bệnh thích sạch sẽ không ăn thức ăn của người khác gắp cho nên định gắp thức ăn trong bát của anh để vào bát mình, kết quả đã thấy người đàn ông nào đó mặt không đổi sắc cúi đầu ăn. Cô chăm chú nhìn hồi lâu, người đàn ông mới ngẩng đầu lên nhìn cô. Khóe môi kéo lên, cười với cô một cái.

Bỗng nhiên trong lòng Thịnh Hạ như bị thứ gì đó nhéo một nhát.

Vừa khó chịu lại vừa đau lòng.

 
 
 

Buổi chiều hai người không có việc gì thì liền đi dạo một vòng trong thôn, rất nhiều người ở đó đang tập trung lại một chỗ nói chuyện phiếm, buổi tối còn có chiếu phim ở đầu thôn, bọn họ xem được gần một nửa phim rồi mới quay về.

Buổi tối khi trời tối đen nên nhiệt độ cũng hạ xuống, ông bà nội ngồi ở nhà chính nói chuyện với Lạc Hàn Đông, Thịnh Hạ mặc áo khoác một mình ở trong phòng sắp xếp giường chiếu.

Phòng của cô vẫn được dọn dẹp rất sạch sẽ nên bây giờ cô dọn phòng cho anh Đông ngủ.

“Lúc còn bé Hạ Hạ rất thích bắt tôm hùm, có một lần vì mải bắt tôm nên khiến cả người rơi xuống sông, suýt chút nữa hù chết cả hai chúng ta. Ông với bà của con bé sợ đến mức cùng nhảy luôn xuống đó, sau khi cứu con bé lên, con bé ấy nha, cứ khóc bảo chúng ta đừng nói với bố mẹ, sợ về sau bố mẹ nó không cho nó về nữa, ài đứa trẻ này…”

Bà Thịnh kể về tuổi thơ của Thịnh Hạ, vừa kể vừa thở dài, “Khi đó mới chỉ như nắm gạo nếp ấy thôi, thế mà nháy mắt cái bây giờ đã lớn như vậy rồi, bọn ta cũng già rồi…”

Lạc Hàn Đông yên lặng lắng nghe, vẻ mặt dưới ánh đèn lờ mờ lại hết sức nhu hòa.

“Bà nội!” Thịnh hạ nghe bọn họ lại kể lại mấy cái chiến tích lúc còn bé của mình, cực kì ngượng ngùng, “Ông bà đừng kể nữa, cũng nên đi ngủ sớm thôi ạ.”

“Được, được, được… ngủ đây ngủ đây.” Ông Thịnh và bà Thịnh cùng đứng dậy đi rửa mặt, “Hai cháu cũng nghỉ ngơi sớm đi.” “Vâng.”

Hai ông bà vừa đi, Thịnh Hạ liền đi đến trước mặt Lạc Hàn Đông, xấu hổ hỏi, “Họ đã nói gì về em rồi?”

 
 
 

“Muốn biết ư?” Lạc Hàn Đông kéo người vào trong ngực, hơi dùng sức, ấn cô ngồi lên đùi rồi nghiêng đầu hôn cái chóc lên môi cô.

Thịnh hạ lo lắng lát nữa ông bà nội sẽ quay lại liền thừa cơ từ trên người anh đứng dậy, lại xoa xoa miệng mình rồi giục Lạc Hàn Đông, “Mau đi tắm rửa đi.”

Phòng tắm ở đây đã sửa lại, ở ngay bên cạnh phòng bếp, bên trong có một cái bồn tắm cỡ lớn, để cho Thịnh Hạ tiện việc ngâm mình trong đó.

Lạc Hàn Đông tiến vào, vừa ở trong đó không bao lâu đã gọi cô, “Thịnh Hạ à.”

Thịnh Hạ ôm áo ngủ của anh tiến vào, “Quần áo ở đây.”

Cánh tay người đàn ông chắn ngang trước mặt cô, cúi đầu khẽ cắn vành tai cô, hơi thở đốt người, “Cùng nhau nhé.”

Trước
image
Chương 91
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!