Cách hình dung tâm đầu ý hợp cũng “hông sai, nhưng khí nghe từ miệng Hạ Khê cứ thấy kỳ kỳ “Nột mật Lê Tiếu lãnh đạm hắn đi, cổ thờ ơ cầm rượu ngoại trên bàn rất cho mÌnh một .y:”Mục địch chơi lới thật lòng của cô Hạ là muốn thẩm đò quan hệ giữa tôi và Vân Lệ Hạ Khê ngây người, không ngỡ rằng Lê Tiểu sẽ nói thắng tâm tư của c ta ra Suy cho cũng, công vì Không vượt dua nổi cái hổ trong lòng, Rên cô ta mới muốn lợi dụng quan hệ giữa Lê Tiếu và Văn LỆ tạo dèm pha ngay trước mặt Thương Úc Một khi lòng đố ky của phụ nữ trở nên điên cuồng, có lúc sẽ không giữ được lý trí Lúc này, Hạ Khê tập trung tỉnh thần, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cô Lê hiếu lầm rồi, ai chẳng có ông hiếu kỷ: Tối nay mọi người ngôi bên nhau thả lỏng, chỉ một trò chơi mà thôi, cỏ đừng xem là thật Đồng gió rằng, có phải cô không chơi nối không? Lê Tiếu đã hiếu, năng y nhấp ngụm rượu. đật đầu như thật “Cô Hạ nói có lý lâm Nếu cô đã được gợi là nữ vương sông bạc, chỉ chơi đếm số lớn nh thì uống cho tải năng gu. Chỉ bằng đối cách chí, tăng độ trừng phạt sự (hú vị cũng cao hơn, cô thấy sao?” Hạ Khê nhìn thẳng Lê Tiếu, đồng ÿ ngay: “Được, cổ nồi xem, chơi thế nào?” Tiếu nhéch mỗi cười âu xa, sau đó bảo Lưu Vân lấy thêm hai mươi viên xúc xác đến Tuy Hạ Khê nghỉ ngỡ, nhưng vẫn luôn tự tin với bản thân nên ung dung nhhn Lê Tiếu phát huy. “Không lâu sau, Lưu Văn quay lạ: Lê Tiếu nhìn xúc xác thủy tỉnh trắng trên bản, liếc Hạ Khê: “Cô Hạ, có hiếu kỳ với chuyện của tôi như vậy, hi bằng hai ta so trước đi. Cô thắng, bảo tôi lâm gì cũng được. Nhưng nếu là ôi thắng, cô chỉ căn tiếp nhận trừng phạt của tôi là được. Cô thấy sio” Điều kiện này vô cùng cám đỗ.
“Những người khác rối rít nhàn Hạ Khê. Nếu. là so găng giữa phụ nữ với nhau, đân ông m lặng quan sắt thì hơn. Lúc này, Hạ Khê Không nhịn được nhìn Thương Úc, nhưng lại nhanh chóng cụp mất, che đi về khoái trá nơi đấy mắt: “Ý cô Tê là tô bảo cô làm gì cũng được?” Cả việc chia tay với Thiếu Diễn cùng có thế Đương nhiên Hạ Khê không hỏi thẳng ra, “những cô ta tít rằng chắc chắn Lê Tiếu hiếu “Dù cổ ta không có cơ hội, nhưng nếu có thể làm Lê Tiếu chủ động yêu câu chia tay “Người đàn ông kiêu ngạo như Thiếu Diễn “chắc chân sẽ không cần cô nữa. “Cô ta thật sự không ưa Lê Tiếu chiếm đoạt “Thiếu Diễn Lòng ghen ty gần như vận vẹo này khiến Hạ Khê hoàn toàn mất đi chững mực, cũng “như vứt bồ thân phận, Lê Tiếu nhìn Hạ Khê, kiêu ngạo hướng này: “Đũng vậy, chi cần cô thắng tôi, bảo tôi làm …cũng được” Vì thế, chỉ chiến đầu của Hạ Khê bị thiêu đố, danh hiệu nữ vương sông bạc của cô ta cũng chẳng phải hư danh: “Được, cô nói “xem, chơi thế nào? Lê Tiếu tiện tay căm một viên xúc xác, mỡ Tông bàn tay ra hướng đến Hạ Khê: “Mười viên xúc xác, nghe tiếng đoán lớn nhỏ tính ba ván thắng hai” “Mười viên?” Hạ Khê kinh ngạc nhìn lòng ân tay cô:”Cô chắc chữ” Cách chơi nghe tiếng đoán lớn nhỏ cùng ám cũng chỉ năm viên “Rối cuộc cô có biết chơi không? .Hạ Khê híp mắt nhìn Lê Tiếu, nhớ lại một màn ở khách sạn Bá Tước ngày đó. .Cô cũng có chút hãng lực, nhưng vẫn còn trẻ người non dạ quá, cho rằng a cũng sẽ cảng chiều mình? “Cô Hạ Không đám à” Lê Tiếu nhàn nhạt hỏi lại
Hạ Khê khẽ thở dài, thuận tay cầm mười viên xúc xắc trên bàn: “Không phải không dám, mà sợ cô thua quá
“Cô lo quá rồi.” Lê Tiểu bỏ ba viên xúc xắc trong hộp qua một bên, liếc Hạ Khê, ném mười viên xúc xắc vào, đồng thời trêu chọc: “Có thể so tài với nữ vương sòng bạc thì dù có thua cũng không mất mặt.”
Hạ Khê cười không nói gì, bỏ xúc xắc vào hộp, hất cằm với Lê Tiếu: “Tôi bắt đầu trước?”
“Được.”
Dứt lời, hai tay Hạ Khê lắc hộp, nhìn như lắc đại, nhưng thật ra mỗi dao động đều có huyền cơ.
Nửa phút sau, cô ta đặt hộp lắc lên bàn: “Đến lượt cô rồi.”
Nghe tiếng đoán số.
Cách chơi kích thích và hồi hộp hơn vừa rồi.
Dù là nhà cái chuyên nghiệp cũng chưa chắc có thể nghe được điểm số mười viên xúc xắc của đối phương rơi trong hộp.
Hạ Khê nhìn Lê Tiếu chằm chằm, thoáng nghiêng đầu, vểnh tai lắng nghe tiếng xúc xắc va chạm.
Nghe điểm số của mười viên xúc xắc đúng là có độ khó, nhưng khiêu chiến thế mới thú.
Lê Tiếu cũng không chần chừ, một tay cầm hộp lắc, động tác nhàn nhã lắc trên dưới, sau đó đặt lên bàn: “Ai đoán trước?”
Hạ Khê cau mày: “Để tôi trước.”
Thật ra cô ta còn chưa nghe ra tần số xúc xắc trong tay Lê Tiếu thì sự va chạm đã kết thúc.
Nhưng có nghe tiếng mấy viên sáu điểm rơi trên khay.
Hạ Khê híp mắt nhìn hộp lắc trong tay Lê Tiếu, sau khi tính toán thì nói ra con số: “Bốn mươi bốn điểm.”
Lê Tiếu bĩu môi: “Sai rồi, tôi giống cô, năm mươi tám điểm.”
Hạ Khê giật mình, cô ấy đoán đúng rồi.
Vừa dứt lời, Lê Tiếu lấy nắp ra, chín viên sáu điểm và một viên bốn điểm.
Hạ Kình cũng mở nắp hộp của Hạ Khê, quả thật giống hệt của Lê Tiếu.
Nếu nói vừa rồi cô lắc cùng điểm với Thương Úc là trùng hợp thì giờ nhìn lại, dường như không đơn giản như vậy.
Trán Hạ Khê túa mồ hôi hột, cô ta đậy hộp lại nói: “Tiếp tục.”
Ba ván thắng hai thì thắng, cô ta vẫn còn cơ hội.
Kế đến, Lê Tiếu vẫn thản nhiên lắc hộp, còn Hạ Khê đã cẩn thận hơn nhiều.
Ván thứ hai, dường như Hạ Khê đã có tính toán, nét mặt nghiêm túc thư giãn hẳn: “Cô lắc xúc xắc chồng nhau, một điểm.”
Lê Tiểu xoa gáy, không mấy hứng thú thở dài, vừa mở hộp vừa nhếch môi: “Cô Hạ lại đoán sai rồi, tôi hai điểm, còn cô mới là xúc xác chồng nhau một điểm.”
Trong hộp lắc, đúng là mười viên xúc xắc của Lê Tiếu chồng lên nhau, có điều phân làm hai chồng.
Hạ Khê chơi kiểu xúc xắc chồng nhau, phía trên là một điểm.
Lục Hi Thụy nhìn hộp lắc của Lê Tiếu, kinh ngạc chỉ vào: “Đây là hai chồng La Hán.” Là kỹ xảo siêu cấp khi lắc xúc xắc.
Lê Tiếu không nói nhiều, không phóng đại, dùng thủ pháp đơn giản phô bày năng lực với mọi người.
Hạ Khê vốn nắm chắc phần thắng, lúc này chỉ còn lại mồ hồi đẫm trán.
Cô ta không lắc được hai chồng La Hán, nhưng Lê Tiếu lại làm được dễ như trở bàn tay.
Cô thất thiểu nhìn hộp lắc của Lê Tiếu, mãi không bình tĩnh lại được.
Thương Úc im lặng đã lâu nhìn hai chồng La Hán trên khay như có điều suy nghĩ, nhếch môi cười.
Anh nghiêng người, xoa đầu Lê Tiếu, trầm giọng hỏi: “Trừng phạt gì thế?”