Lê Tiếu mím môi, nhìn gương mặt
anh tuấn của anh, trong lòng nóng
bừng.
Gần năm giờ, Thương Úc dẫn Lê Tiếu rời
công ty.
Đám Vọng Nguyệt theo sau hai người như
sống sót sau tai nạn, nhìn bóng lưng họ tay
trong tay, thấy thật cạn lời.
Trước khi cô Lê đến, Diễn Hoàng là bãi
chiến trường khủng khiếp.
Sau khi cô Lê đến, Diễn Hoàng biến thành
sân điệt chó độc thân.
Nửa tiếng sau, đoàn xe đi đến ký túc xá lầu
thí nghiệm.
Lê Tiếu nhìn cảnh đường phố quen thuộc
ngoài cửa, lơ đãng nhướng mày, lại đưa cô
Về ký túc xá.
Cô còn tưởng cùng nhau ăn tối cơ.
Lê Tiếu quay đầu nhìn Thương Úc: “Vậy em.
về trước đây.”
Anh biếng nhác nhìn cô, môi mỏng hiện ý
cười sâu xa: “Dọn dẹp xong đồ ngày mai
xuất phát chưa?”
“Vẫn chưa.” Lê Tiếu lắc đầu.
Thương Úc hất cằm ra ngoài cửa tỏ ý: “
xuống xe đi.”
Sao lại thần bí thế?
Lê Tiếu nghiêng người xuống xe, vừa mới
xoay người đã thấy anh cũng xuống theo.
Chạng vạng, trời vẫn chưa tối hẳn, bóng
người cao lớn của Thương Úc tạo thành
tiêu điểm, đứng dưới cây đa, người đi
đường qua lại không tự chủ chú ý đến anh.
Anh đi về phía trước, thuận tay nắm tay Lê
Tiếu.
Đám Lưu Vân đi theo sau, dù là chỗ nào lúc
nào cũng tận trung với công việc làm nền.
Hai người đi qua trạm gác trước cửa lầu thí
nghiệm, vệ sĩ cách cửa sổ gọi lão đại.
Quay về lầu ký túc xá, Lê Tiếu vừa đẩy cửa
ra, bất ngờ bị anh ép người lên cánh cửa.
Cửa phòng đóng lại, phát ra tiếng vang khe
khẽ. Lưu Vân và Vọng Nguyệt đứng ngoài
hành lang nhìn nhau, lại nhìn Lạc Vũ vẫn
bình thản. Hai người vô cùng mưu trí lấy
điện thoại ra mặt đối mặt nhắn WeChat.
Vọng Nguyệt: Cược nhiêu? <
Lưu Vân: Mười nghìn.
Vọng Nguyệt: Được, tôi đoán hai mươi
phút.
Lưu Vân: … Có phải cậu xem thường độ
bền bỉ của lão đại không? Tôi đoán phải
hai mươi lăm phút.
Vọng Nguyệt: Cậu thấy lão đại sẽ ưng ý cái
năm phút mà cậu cho thêm à?
Thân là đàn ông, dù chưa ăn thịt, nhưng
cũng đã xem không ít phim ấy rồi. Lão đại
dẫn cô Lê vào làm chuyện cầm thú gì, ai
nấy cũng tự hiểu rõ.
Trong phòng ký túc xá, Lê Tiếu bị Thương
Úc đè lên ván cửa, hơi thở bỗng thấm đẫm.
mùi hương trên người anh.
Cả hai hôn nhau nhiều đã quen, nhưng nụ
hôn và hơi thở nặng nề của anh không lúc
nào không mê hoặc thần trí của Lê Tiếu.
Sau đó, khi đã không thể nào kiềm chế
được, cô được Thương Úc bế lên, đi thẳng
đến giường lớn.
Trong quá trình này, môi hai người không
hề tách ra.
Hoàng hôn nơi chân trời tô điểm gam màu
cam nhạt cho gian phòng, ánh sáng rất ấm,
nhiệt độ rất cao.
Quần áo rơi xuống, sự hòa hợp sâu tận linh
hồn vừa mới bắt đầu.
Đến khi đầu vai hơi lạnh, Lê Tiếu mới hiểu
vẻ mặt sâu xa ở trên xe của Thương Úc đại
biểu cho điều gì.
Cô đã đánh giá cao sức chịu đựng của anh.
“Ngoan, gọi anh…”
Năm mươi phút sau, Vọng Nguyệt và
Lưu Vân chia ra chuyển mười nghìn
cho Lạc Vũ. <
Hai người câm nín dựa bệ cửa sổ, cúi đầu
nhìn màn hình điện thoại, cảm giác đời
người dập vùi trong bóng tối.
Chắc sắp bị phế rồi.
Vì vừa rồi hai người họ nhắn WeChat cá
cược sức bền bỉ của lão đại thì bất ngờ đưa
đoạn chat này vào trong øroup.
Trong group có đầy đủ Phong Vũ Vân
Nguyệt, càng nguy hiểm hơn là có cả lão
đại.
Lưu Vân và Vọng Nguyệt nghĩ đủ cách thu
hồi tin nhắn, nhưng đã quá muộn.
Lúc này, Lạc Vũ đút một tay vào túi, tay kia
kẹp điếu thuốc, đến cửa sổ ngoài hành lang
nhả khói, cười như không cười nhắc nhở:
“Chắc hai người họ sắp ra rồi, hai người
nên nghĩ… phải giải thích thế nào.”
Vừa dứt lời, trong group đã có người nhắn
tin.
Truy Phong: Độ bền bỉ của lão đại chỉ có
hai mươi lăm phút?
Truy Phong: F*ck, thật bất ngờ.
Truy Phong: Còn không bằng tôi nữa, có
cần tôi đưa ít thuốc cho lão đại không?
Lưu Vân, Vọng Nguyệt và Lạc Vũ rối rít
nhìn màn hình, không ai nói gì.
Ba phút sau, chắc chắn không thu hồi tin
nhắn được nữa, Lưu Vân mới gửi emoji:
[chắp tay] ©
Lưu Vân: Anh em ruột!
Cùng lúc đó, Truy Phong đang ở Parma
dưỡng thương còn chưa kịp phản ứng, đến
khi anh ta thấy số người trong khung trò
chuyện là năm, bất chợt như bị sét đánh.
Trong group này có lão đại!
Truy Phong im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ
có thể nhắn trong group: Thấy tía rồi! c
Không có chuyện gì sao phải nhắn trong
gøroup WeChat vậy!
Sáu giờ rưỡi tối, cửa ký túc xá mở ra.
Thương Úc nắm tay Lê Tiếu, kéo theo một
vali xanh đậm, tỉnh thần sảng khoái ra
ngoài.
Hình như hai người đã tắm nên tóc hơi ẩm.
Đám Lưu Vân đứng ở hành lang nhìn
thẳng vách tường, không đám vượt qua.
Lê Tiếu im lặng đi cạnh Thương Úc, ngoại
trừ nhịp bước hơi loạn, còn lại đều bình
thường.
Họ quay ra ngoài lầu thí nghiệm, lên xe
chạy thẳng đến biệt thự Nam Dương.
Lúc này Lê Tiếu vùi mình bên người anh,
đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích.
Chẳng trách dẫn cô về ký túc xá, thu dọn
hành lý chỉ là kiếm cớ, làm càn trên người
cô mới là chính sự của anh.
Nhưng may chỉ làm một lần.
Quay lại biệt thự, trời đã tối hẳn.
Phòng ăn đã chuẩn bị xong bữa tối, anh
dắt cô đi thẳng xuống dưới tầng.
“Mai em dẫn theo Lạc Vũ đến Sùng Thành.”
Thương Úc ngồi đối diện cô, nhìn chân
mày khóe mắt đượm nét phong tình thì yết
hầu lên xuống không ngừng, nơi đáy mắt
lại hiện gió nổi mây vần.
Lê Tiếu miễn cưỡng hé mắt, không chú ý
đến ánh nhìn sâu thẳm của anh, nuốt thức
ăn trong miệng rồi đáp lại: “Ừ, được.”
Hai người dùng bữa tối xong, ngoài cửa sổ
đã là bóng đêm nồng đậm.
Anh ôm cô ngồi trong phòng khách. Bóng
đêm rất đẹp, ánh đèn rất sáng, xung quanh
yên tĩnh, cảm giác tuyệt vời của năm tháng
tĩnh lặng chợt nảy sinh.
Lúc này, trên bàn trà đặt trái cây tráng
miệng, Thương Úc cúi người về phía trước
cầm một múi cam đưa đến bên miệng Lê
Tiếu.
Cô đang cầm điện thoại nhắn tin, ngửi
được mùi cam thoang thoảng thì há miệng.
Môi mềm không tránh khỏi chạm vào ngón
tay anh, thậm chí còn thoáng ngậm vào.
Cánh tay đang ôm cô của Thương Úc dần
dùng sức, giọng khàn hẳn đi: “Ngon
không?”
Lê Tiếu còn đang bấm màn hình, thản
nhiên gật đầu: “Ngon.”
Vừa thơm vừa ngọt, rất thích.
Sau đó, hơi thở mát lạnh chậm rãi đến gần,
giọng anh quyến rũ khàn khàn: “Vậy sao?”
Lê Tiếu nhắn tin xong, ngẩng đầu lên, môi
mọng bị vồ lấy.
Quả thật ngon lắm, rất ngọt.
Tiếp đó, điện thoại trong tay cô rơi lên
sofa, ánh mắt mờ mịt nhìn đèn thủy tỉnh
trên đỉnh đầu, ánh sáng lấp lánh rơi vào
đáy mắt sáng cô rực lộng lẫy.
Không biết từ bao giờ, ánh đèn tối lại, rèm.
cửa cũng được hạ xuống.
Anh thỏa thích đè ép cô, tận hưởng trong
phòng khách, khiến Lê Tiếu nhớ lại buổi
tối mấy hôm trước sau khi trở về từ sòng
bạc, anh nhỏ giọng bên tai cô: “Đêm nay sẽ
không có bất kỳ ai quấy rầy.” ©’