Mắt Thương Quỳnh Anh hơi lóe lên
nhìn Lê Tiếu, bà ta không bỏ
qua nét mặt nào của cô: “Dù có là
Viện sĩ thì bao năm qua Giang Hàn Đức
vẫn không được sự trọng dụng của hội
đồng. Chắc cô biết, gia nhập Hội đồng y học
chỉ có lợi chẳng gây hại gì cho cô. Hay là…
cô chẳng ôm hoài bão cao xa gì, chỉ muốn.
bám chặt lấy người thừa kế Thương thị,
ngồi không hưởng lộc?”
Giọng Thương Quỳnh Anh bình thản mà
lạnh nhạt, nhưng cách nói chuyện rất chói
tai. Cứ như trong mắt bà ta, Lê Tiếu chỉ là
một con nhóc chỉ biết dựa vào đàn ông.
Lê Tiếu nhìn bà ta, ánh mắt hai người giao.
nhau, đáy mắt đều gợn sóng.
Thương Quỳnh Anh cong môi cười, ngón
tay vỗ nhẹ mu bàn tay mình: “Cô Lê, tôi lớn
tuổi hơn cô, cũng xem như người từng trải.
Cô ở bên người thừa kế Thương thị, điều
phải đối mặt không chỉ là khó dễ từ phía
mấy dòng thứ. Nghe nói mới đây thôi, anh
Cả Lê Quân của cô gặp chuyện. Một quan
lớn Nam Dương cũng có thể bị hãm hại,
chẳng lẽ cô cho rằng mọi chuyện đều đơn
giản như mắt thấy.”
“Lần này là Lê Quân, nhưng lần sau thì
sao? Cô có chắc lần nào mình cũng nhận
được sự che chở của Thương Thiếu Diễn?
Huống hồ, tình cảm của nó với cô, chưa
hẳn đã chân thành như cô những tưởng.
Nếu không… sao nó lại sai người dời địa
điểm tổ chức đại hội giao lưu từ Nam
Dương đến Sùng Thành?”
“Cô nói xem, có phải nó đang giấu giếm gì
không? Hay là, nó vốn không thích cô đến
vậy, nên mới đẩy cô ra khỏi bí mật của nó.”
Chà, trăm phương nghìn kế khích bác ly
gián.
Lê Tiếu im lặng, nét mặt cũng chẳng thay
đổi, cứ thế nhìn Thương Quỳnh Anh. Đôi
mắt đen nhánh như nghiên mực bị đổ,
khiến Thương Quỳnh Anh thoáng hốt
hoảng.
Một lúc sau, Lê Tiếu mới nhàn nhạt cất
tiếng: “Bà nói xong rồi?”
Thương Quỳnh Anh vén tóc, tay che miệng
khẽ than: “Cô Lê, dựa vào đàn ông đương
nhiên là đường tắt, nhưng nếu có thể nắm
giữ mọi thứ trong tay, phần thắng sẽ lớn
hơn nhiều.”
Lê Tiếu cười nhạt, gật đầu, khi đứng dậy
thì nhướng mày: “Cảm ơn đã báo tôi biết.”
Nói xong, cô xoay người. Cũng không biết
có bị rối loạn tinh thần vì Thương Quỳnh
Anh hay không, ngay lúc này, cô va phải cô
gái ngồi ghế ngay lối đi.
Bả vai hai người va nhau, người lảo đảo,
sau đó giọng nói rất không thân thiện vang
lên: “Không có mắt nhìn sao?”
Giọng cô gái kia lành lạnh, mặt đen sì, ánh
sáng lấp lóe nơi đáy mắt cất giấu thâm ý
khiến người ta không đọc được.
Lê Tiếu đứng vững lại, liếc đối phương: “Cô
có mắt mà cũng không thấy đường?”
Đối phương cười khẽ, khoanh tay trước
ngực, ngạo mạn nhìn Lê Tiếu: “Sao nào? Va
vào tôi còn nói lý lẽ? Có hiểu tôn tỉ già trẻ
không? Có hiểu kính già yêu trẻ không?”
Nói linh tỉnh gì thế?
Chân mày Lê Tiếu giần giật, cô lạnh nhạt
liếc đối phương: “Không hiểu bằng cô.”
Cô nàng thôi nhìn, buông tay đi về phía
trước, còn không hề khách sáo đẩy vai Lê
Tiếu: “Chưa thấy người nào không hiểu
chuyện như cô.”
Lê Tiếu: °…”
Đối phương “chế giễu” rồi lướt qua Lê Tiếu
đi về hàng trước phòng hội nghị.
Thương Quỳnh Anh chậm rãi đứng dậy,
vuốt nếp nhăn quầy tây, nhìn bóng người
mặc đồ đen kia, lại liếc Lê Tiếu, mỉm cười:
“Cô Lê, cô biết cô ấy là ai không?”
Lê Tiếu quay đầu nhìn, nhướng mày không
nói gì.
Thấy vậy, Thương Quỳnh Anh vờ uyển
chuyển giải thích: “Đó là thiên kim của Chủ
tịch Công ty dược Hoàn Hạ, Hạ Tư Dư.
Công ty được Hoàn Hạ tài trợ hơn trăm
phòng thí nghiệm trong nước, có địa vị
không nhỏ trong giới y dược. Dù là hội
đồng cũng phải nể mặt Hoàn Hạ. Cô đắc tội
cô ấy, không phải hành vi sáng suốt đâu.
Cô Lê, làm người đừng ngông cuồng
quá….”
Ồ, ra là thiên kim của Công ty dược Hoàn
Hạt
Lê Tiếu bĩu môi, nhìn vẻ thương hại và mỉa
mai loáng thoáng hiện lên trong mắt
Thương Quỳnh Anh.
Cô xoay người bước xuống bậc thang, hoàn
toàn ngó lơ bà ta.
Buổi chiều, trong phòng triển lãm
dụng cụ chữa trị, Lê Tiếu có Lạc Vũ
đồng hành, đi lang thang không mục
đích trong phòng.
Không thể phủ nhận, lời nói của Thương
Quỳnh Anh có tác động tới cô.
Tại sao Thương Úc phải âm thầm đổi địa
điểm đại hội giao lưu từ Nam Dương sang
Sùng Thành?
Để tránh Đại hội Nam Dương sao?
Lê Tiếu nặng trĩu tâm tư nhưng không để
lộ ra nét mặt.
Về phương diện tình cảm, cô tỉn tưởng
Thương Úc. Nhưng không đồng nghĩa cô
không hoài nghỉ.
Điều Thương Quỳnh Anh nói tám phần là
thật.
Người đàn bà khôn khéo như vậy, nếu nói
dối, chỉ cần điều tra ra sẽ không đánh tự
thua. Bà ta không cần phải tự chuốc lấy
phiền như vậy.
Vậy nên, việc Thương Úc sắp xếp như vậy,
e là có chuyện gạt cô thật, hơn nữa còn có
thể nguy hiểm.
Dù gì anh luôn nói ít làm nhiều, chỉ báo tin
vui bỏ qua tin buồn.
Lê Tiếu bước chậm lại, đứng trước máy đo
lường gen nhưng ánh mắt lại nhìn Lạc Vũ.
“Sao thế cô Lê?”
Lạc Vũ thấy ánh mắt Lê Tiếu nên khó hiểu
nhìn lại.
Lê Tiếu khẽ lắc đầu, ánh mắt chăm chú hai
giây, lúc nghiêng người, một ly cà phê rất
không khéo rơi trên mặt đất.
Nhìn qua giống như Lê Tiếu xoay ngươi va
vào cổ tay đối phương, ly cà phê trượt tay,
cà phê bắn ướt ống quần.
Lê Tiếu vô tội nhìn Hạ Tư Dư tức giận
trừng mình phía sau. Khi đối phương tính
nói gì đó, cô đã cất tiếng áp đảo trước: “Cô
Hạ lại muốn nói tôi không có mắt nhìn
sao?”
Dường như Hạ Tư Dư rất bực bội, nhìn cà
phê trên sàn, sau đó lạnh lùng nhìn Lê
Tiếu: “Đây là cà phê Gold Leaf, cô tính đền
thế nào?”
Cà phê Gold Leaf hơn nghìn tệ một ly, đắt
đỏ thật.
Lê Tiếu bĩu môi: “Không đền thì cô không
cho tôi tham quan tiếp à?”
“Phải!” Hạ Tư Dư nhướng mày, ý đồ rõ
ràng: “Đền tôi ly y hệt, hoặc giờ các người
cuốn gói đi.”
Mạnh miệng thật.
Lê Tiếu liếc cô nàng, nhún vai: “Được thôi,
đền cô ly khác. Lạc Vũ, ở đây chờ tôi.”
“Cô Lê…” Lạc Vũ không đồng tình, bước lên
trước, nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Hạ Tư
Dư, ánh mắt tối hẳn đi.
“Không sao, cứ chờ ở đây.”
Mới đó, Lê Tiếu và Hạ Tư Dư một trước
một sau ra khỏi phòng triển lãm.
Không ít người chứng kiến tình cảnh này,
không khỏi thương cảm Lê Tiếu và Phòng
thí nghiệm Nhân Hòa.
Sớm nghe qua thiên kim của Công ty dược
Hạ Hoàn không nên trêu vào. Đắc tội ai
cũng được, đừng đắc tội Hoàn Hạ đứng số
một số hai về công ty dược trong nước.
E rằng lần này Phòng thí nghiệm Nhân
Hoa gặp nguy trong đại hội giao lưu rồi. Vì
Công ty dược Hạ Hoàn là phía tài trợ mà.
Ngoài cửa trung tâm hội nghị, Lê Tiếu đút
hai tay vào túi, sóng vai với Hạ Tư Dư đến
ngõ rẽ, càng vào sâu, xung quanh càng yên
ắng.
Năm phút sau, khi cách xa hẳn trung tâm
hội nghị, hai người dừng chân dưới một
tán cây.
Hạ Tư Dư nhìn quanh, sau đó xoay người
dang tay với Lê Tiếu. Ngay khi véo gò má
cô, cô gái đã nở nụ cười xóa tan vẻ lạnh
lùng: “Nhóc Bảy của chị, mau để chị ôm cái
nào.”