Hạ Sâm nhả khói, càm ràm với đầu
bên kia: “Thương Thiếu Diễn,
cậu chỉ bảo anh bảo đảm an toàn
cho bạn gái cậu, chứ đâu có nói phải theo.
sát cô ấy nửa bước không rời đâu? Hơn
nữa, sao cô nhóc này nhiều chiêu nhiều
mánh lới thế? Anh đã chặn hết các chuyến.
bay tư nhân ở sân bay Sùng Thành rồi, ai
biết cô nhóc này còn có thể sử dụng máy
bay thương mại của Công ty dược Hoàn Hạ
chứ, chuyện này cũng trách anh được
Sao?”
Hạ Sâm cực kỳ bực bội.
Lúc Lạc Vũ nói Lê Tiếu đi gặp bạn cũ, hắn
vốn chẳng thấy có gì không ổn.
Ai đi học mà không tham gia họp lớp?
Thế mà vừa sểnh ra một lát, Lê Tiếu đã
biến đâu mất, biến hẳn thành trò cười vô
tích sự, mang tiếng có một người cũng
không trông chừng được.
Không biết Thương Úc nói gì, Hạ Sâm cười
mắng một câu rồi cúp máy.
Không thể không nói, tối nay Lê Tiếu có thể
lặng lẽ chạy về Nam Dương tránh được tất
cả ánh mắt của mọi người, quả thật khiến
người ta phải nhìn với ánh mắt khác.
Hai giờ sáng, máy bay thương mại của
Hoàn Hạ đáp xuống sân bay Sùng Thành.
Hạ Sâm ngồi ngay sau bãi đỗ máy bay, thấy
bóng người xuống cầu thang, lập tức không
nhịn được nhíu mày: “Em dâu, em đang
chơi cosplay sao?”
Không phải hắn làm quá, ai bảo Lê Tiếu
vẫn mặc cái áo blouse đó chứ.
Lê Tiếu cụp mắt đi xuống cầu thang, nhìn
thấy Hạ Sâm ở dưới vẫn lạnh te đút tay vào
túi áo khoác.
Cô không thèm đáp lời, bước qua hắn. Vệ sĩ
đi theo Hạ Sâm biết ý kéo cửa xe phía sau
cho cô.
Hạ Sâm quan sát thái độ kỳ lạ của Lê Tiếu,
khom người vào xe ngồi cạnh cô, gác chân
lên rung đùi: “Ây dô, sao miệng lại rách thế
kia? Bị Thiếu Diễn cắn à?”
Ôn ào chết đi được!
Lê Tiếu kín đáo liếc Hạ Sâm một cái làm
hắn giật nảy mình.
Hắn chưa từng thấy ánh mắt một cô gái
nào lại tối tăm đến vậy.
Căn cứ vào hiểu biết về Lê Tiếu, cùng giao
tình nhiều năm với Thương Úc, Hạ Sâm cố
nhịn nói: “Hình như em chẳng hề kinh
ngạc khi thấy tôi ở Sùng Thành nhỉ, vậy
chắc hẳn đã biết là do ai sắp xếp rồi. Tôi
nghe Lưu Vân nói hai người đang cãi
nhau.”
“Em dâu à, đừng trách tôi nhiều chuyện,
nhưng em thế này là hơi tiểu thư rồi. Có
những chuyện cậu ấy không muốn để em
biết, thế thì em cất công truy hỏi làm gì.
Đàn ông ấy mà, trừ trường hợp mất lý trí
làm bừa, còn lại em cứ mắt nhắm mắt mở
là được rồi.” <
Mấy vệ sĩ ngồi hàng trước nhìn Hạ Sâm
qua kính chiếu hậu, ngờ vực không biết
anh Sâm nhà mình đang muốn khuyên giải
hay chia rẽ cặp đôi nhà người ta?
Có ai lại khuyên người ta thế bao giờ?
Lúc này, Lê Tiếu nghe hắn nói “cô thế này
là hơi tiểu thư” thì đang phải cố hết sức để
kìm nén cảm giác dẫn vặt.
Trên máy bay về Nam Dương, cô vẫn luôn
trăn trở không biết có phải mình đang
chuyện bé xé ra to hay không.
Giờ đến cả Hạ Sâm cũng nói vậy, cô không
thể không tự hỏi mình một lần nữa.
Cô nhếch môi nhìn ra ngoài cửa, im lặng
rất lâu. Đến khi Hạ Sâm cho rằng cô không
thèm để ý đến mình thì lại nghe cô nói một
câu nhẹ hãng: “Có lẽ thế.”
Vậy nên… cô không hề hỏi anh tiếng nào.
Cô không hỏi, Thương Úc cũng không nói.
Hạ Sâm bĩu môi nghiêng đầu nhìn sang Lê
Tiếu, vuốt sống mũi, cảm thấy như bây giờ
cô có thể khóc bất kỳ lúc nào.
Hẳn sợ nhất là phụ nữ khóc, phiền chết đi
được.
Nhưng nét mặt lạnh tanh của Lê Tiếu lại
không hề cho thấy dấu hiệu muốn khóc
nào.
Hạ Sâm bỗng thấy khó hiểu.
Quả nhiên chuyện tình cảm chẳng có gì
hay ho, chẳng những không thể đơm bông
kết trái mà còn khiến người ta phiền lòng.
==============================
Xe nhanh chóng lái về nhà khách. Lê
Tiếu xuống xe, cảm ơn và chào Hạ
Sâm.
Hạ Sâm nhìn theo bóng lưng cô, dáng vẻ
ngông nghênh cũng bớt đi vài phần. Hắn
móc thuốc lá trong túi ra châm lửa, trầm
ngâm rất lâu mới thở dài nói: “Báo lại
Thương Thiếu Diễn, bạn gái cậu ta đã về
đến nhà khách rồi.”
“Vâng, anh Sâm.”
Tình yêu có thể khiến một tên độc tài
cuồng vọng như Thương Thiếu Diễn giống
người bình thường.
Hạ Sâm nhìn đường phố yên tĩnh buổi đêm
khuya, không nhớ nổi lần cuối cùng mình
yêu là khi nào.
Người phụ nữ từng cùng hắn yêu chết đi
sống lại, chẳng phải cuối cùng vẫn không
chịu nổi áp lực, đôi người đôi ngả đấy sao?
Tình cảm giữa Lê Tiếu và Thương Úc liệu
có thể duy trì được bao lâu?
Chỉ xích mích nho nhỏ đã tổn thương nhau
đến thế, thì yêu đã đủ sâu đậm hay chưa?
Hai người bọn họ, có lẽ chưa ai thật sự
được nếm trải cảm giác đau khổ vì tình.
Hạ Sâm đã từng yêu một người đến điên
đảo đất trời, mà cũng vì yêu mà thương
tích khắp người.
Đến khi hắn từng từ bỏ lòng tự trọng, hèn
mọn cầu xin cô ta ở lại, cô ta vẫn không hề
lưu luyến, lập tức ngả đầu vào ngực người
đàn ông khác.
Có lẽ tất cả tình cảm của hắn đã đồn hết
vào người ấy, thế nên bây giờ hắn rất khó
có thể hiểu được cái gì là rung động, càng
không thể hiểu được sự dẫn vặt trăn trở
của Lê Tiếu.
Cứ yên ổn làm một cô gái bình thường núp
dưới bóng chở che của Thương Úc không
được sao?
Hạ Sâm lẳng lặng hút hết điếu thuốc, buồn
bực day trán: “Về thôi.”
Xe chậm rãi lái ra khỏi nhà khách. Trong
khi đó, Lê Tiếu ngồi một mình trên chiếc
ghế gỗ phai màu sơn trong sảnh chính
trầm tư đến sáng.
Năm giờ sáng, Hạ Tư Dư chạy đến nhà
khách.
Khách sạn cô ở không xa nơi này. Cả đêm
cô nàng sốt ruột không ngủ được vì lo lắng
cho Lê Tiếu, trời vừa sáng đã vội chạy đến.
Cô nàng đạp mạnh gót giày chạy lên cầu
thang, đến ban công tầng trên cùng, đá
văng cánh cửa sắt.
Trời hửng sáng, cả thành phố chưa có dấu
hiệu thức tỉnh.
Tiếng sóng biển xa xa như ẩn như hiện, Hạ
Tư Dư đứng sững lại nhìn bóng Lê Tiếu
ngồi trên lan can ban công, tỉm thiếu chút
nữa ngừng đập.
“Tiếu Tiếu…”
Cô nàng khẽ khàng thốt lên như sợ bạn
mình nghĩ quần, dè đặt đi đến, khi đến gần
bỗng ngửi thấy mùi thơm xộc vào mũi.
Hạ Tư Dư đứng sau lưng Lê Tiếu, thò người
về phía trước, thấy Bàn Thờ nhà mình
đang cầm hai cái bánh bao trong tay vừa
ăn vừa quay đầu nhìn cô nàng.
Hạ Tư Dư ngây ngườ
“§ao chị dậy sớm thế?” Giọng Lê Tiếu hơi
khàn, hốc mắt đổ au nhuộm tơ máu sau
một đêm trắng không ngủ.
Hạ Tư Dư nghiến răng, xoay người dựa
lưng vào lan can, ngửa đầu nhìn Lê Tiếu:
“Nói nghe xem, rốt cuộc tối qua đã xảy ra
chuyện gì?”
Lê Tiếu cắn bánh bao, nhìn cô nàng rồi
chìa cái bánh chưa ăn ra: “Chị ăn không?”
Hạ Tư Dư cũng không khách sáo, cầm lấy
bánh bao nhét ngay vào miệng, nhồm
nhoàm giục: “Khai ra ngay, đừng để chị
phải tra hỏi.”
“À, không có gì.” Lê Tiếu ngồi đung đưa
chân trên lan can: “Cãi nhau với bạn trai.”
“Khụ khụ khu…” Hạ Tư Dư bị nghẹn, nhìn
cô khó tin: “Em có bạn trai… rồi?”
Lê Tiếu hời hợt gật đầu: “Có chứ, lạ lắm
Sao?”
Hạ Tư Dư vỗ vỗ ngực, ngẫm nghĩ một lúc,
ánh mắt ngầm quan sát: “Ai thế? Chị có
biết không?”
Cô nàng thoáng nghĩ đến một người đã lâu
rồi không xuất hiện trong tâm trí mình.
Cô biết người kia đã ngấm ngầm dành tình
cảm cho Lê Tiếu từ rất nhiều năm.
Có điều, chính người đó cũng không biết
bản thân cô cũng có chấp niệm dành cho
anh ta bao nhiêu năm qua.