Trong phòng sách Thương Úc- đang
gọi điện thoại.
Lê Tiếu gõ cửa phòng khép hờ, anh đáp lại,
cô liền vào trong ngay.
“Trước hết sắp xếp thế đã.”
Thương Úc đặn một câu vào điện thoại, sau
đó đặt xuống, đôi mắt ánh ý cười: “Xem
quà xong rồi?”
Lê Tiếu nghiêng người dựa góc bàn, quơ
quơ túi nhỏ màu đen: “Viên kim cương
này… ở chợ phiên ngầm biên giới sao?”
Bạn đơng đọc truuện tại webtruuenonlinez.com
Lúc trước, họ có dừng chân trước sảnh bán
kim cương ở chợ phiên ngầm, kích cỡ lớn
nhỏ cũng như độ tỉnh khiết này đúng là
thứ đã trưng bày ở sảnh đó.
Cô không đếm cụ thể bao nhiêu viên, túi
vải nhỏ lớn cỡ bàn tay cũng không nặng,
nhưng chắc chắn không dưới năm mươi.
Thương Úc kéo cổ tay cô qua, ánh mắt rất
địu dàng: “Ừ.”
Lê Tiếu mím môi nhìn anh, nhướng mày
hỏi: “Anh bảo Cận Nhung mua sao?”
Lúc đó anh hỏi có phải cô thích chúng
không.
Mà Cận Nhung có ghé biên giới, nên suy
đoán như vậy cũng hợp tình hợp lý.
Thương Úc cầm túi nhỏ từ tay cô, lấy một
viên kim cương bên trong ra, cong môi
cười: “Anh ấy nghe nói em bị bắt nạt nên
giúp em đòi chút lợi, chất lượng không tồi
nên thích thì cứ giữ.”
Lê Tiếu nhìn kim cương liền hiểu ra.
Dù Cận Nhung có nghe được kịch hay ở
chợ phiên, cũng không thể biết cô từng
ngắm qua kim cương.
Thế nên đây là bút tích của ai, không cần
nói cũng biết.
Lê Tiếu không khỏi bật cười, miễn cưỡng
“ừ” một tiếng, thấy trên bàn còn bày hồ sơ
nên lùi một bước: “Vậy anh bận việc tiếp
đi, em vào phòng thí nghiệm.”
Cô xoay người muốn đi, nhưng anh vẫn
kéo tay cô không buông. Cô quay đầu ngạc
nhiên hỏi: “Sao thế?”
Thương Úc ngồi ngay ngắn trên ghế, áo sơ
mi đen càng làm nổi bật gương mặt anh
tuấn của anh, ống tay áo xắn lên, tùy ý
biếng nhác.
Anh kéo Lê Tiếu, hơi ngửa đầu, đôi mắt sâu
thẳm: “Thí nghiệm đạo này nhiều việc lắm
sao?”
“Không nhiều.” Lê Tiếu ngẫm nghĩ, lại bổ
sung: “Em đã đồng ý với Liên Trinh, sẽ
theo hạng mục trước đó đến cùng. Kỳ này
đến biên giới làm trễ nải tiến độ, mấy ngày
nay em muốn theo cho kịp.”
Yết hầu Thương Úc nhấp nhô, môi mím
chặt rồi thả lỏng, do dự một lúc lâu mới
trầm giọng nói: “Đuổi cho kịp tiến độ cũng
không gấp ngay được đúng không?”
Lê Tiếu hiểu ngay.
Dạo này, tối nào về biệt thự, cô cũng vùi
mình trong phòng thí nghiệm.
Cũng không phải cần theo kịp tiến độ hạng
mục của Sở nghiên cứu, mà vì chênh lệch
múi giờ, tối nào cô cũng phải gọi video với
Reid của Liên minh Y học.
Giờ Lê Tiếu rất vội tìm ra phương pháp ức
chế Thương Úc phát bệnh.
Cô muốn thử nghiệm mọi cách, ngoại trừ
thuốc ra.
Không đến bước đường cùng, cô thật sự
không muốn dùng thuốc với Thương Úc,
càng không muốn để anh biết, cô đang lén
nghiên cứu sau lưng anh.
Lê Tiếu trâm ngâm suy nghĩ, nghiêng mặt
nhìn sang hướng khác, lại liếc Thương Úc
qua đuôi mắt: “Được, vậy tối nay em không đi
Sắc mặt Thương Úc từ âm u chuyển sáng
sủa.
Từng hành động của cô đều có thể ảnh
hưởng đến tâm trạng của anh.
Lê Tiếu cúi người hôn môi anh, ra hiệu về
phía bàn: “Anh làm việc đi, em ở cạnh
anh.”
Dứt lời, cô xách túi kim cương xoay người
đến sofa.
Đêm nay, Thương Úc ít khi làm việc ở biệt
thự dường như khá bận rộn. Đêm về
khuya, anh thỉnh thoảng ngẩng đầu lên là
có thể thấy ngay Lê Tiếu.
Anh bận việc, còn cô nghiên cứu kim
cương.
Ông ngẩn người, sau đó cười ha hả rồi
chắp tay sau lưng đi đến: “Con gái về rồi à.”
Lê Tiếu gọi ba. Đoàn Thục Viện liếc ông:
“Ông tránh qua một bên đi.”
Lê Quảng Minh nhìn quanh, khom lưng
ngồi vào vị trí đầu: “Sao thế? Không dễ gì
Tiếu Tiếu mới về một chuyến, bà cần gì
phải đanh mặt với con.”
“Ông im đi.” Đoàn Thục Viện trừng ông:
“Chuyện hai hôm trước tôi nói, ông quên
rồi à?”
Lê Quảng Minh mím môi trầm tư, liếc dáng
vẻ cúi đầu im lặng của Lê Tiếu, không
đành lòng nên nói giúp: “Chuyện của hai
đứa nhỏ, tự con gái hiểu rõ trong lòng. Bà
đừng đanh mặt thế hù dọa con nó.”
Nghe vậy, Đoàn Thục Viện vô thức sờ gò
má mình, giãn chân mày, nghiêng đầu cười
gượng: “Bé cưng à, mẹ dọa con rồi?”
Lê Tiếu chậm rãi ngước mắt, nhìn ánh mắt
dịu dàng của bà, lắc đầu nói: “Không ạ.”
Đoàn Thục Viện thở dài, chần chừ mấy
giây: “Tiếu Tiếu, đừng trách mẹ nổi giận.
Đã rất lâu rồi con không về nhà, bận việc
cách mấy cũng phải nghỉ ngơi hợp lý.”
“Dạ, mẹ nói đúng.”
Lê Quảng Minh cười, chỉ Lê Tiếu, gật đầu:
“Bà xem, con gái mình hiểu chuyện biết
bao.”
Đoàn Thục Viện muốn đóng vai người mẹ
nghiêm khắc: “…”
Bà lắc đầu bất đắc dĩ, sau đó kéo tay Lê
Tiếu, hỏi thẳng: “Bé cưng, vừa hay hôm
nay con về, mẹ có chuyện này muốn nói
với con.”
“Mẹ nói đi.” Lê Tiếu bình tĩnh nhìn bà.
Đoàn Thục Viện chọn từ ngữ, ngồi lại gần
cô, thấp giọng hỏi: “Dạo này con ở đâu?”
À, hiểu rồi.
Ắt hẳn là bà muốn bàn về chuyện giữa cô
và Thương Úc đây mà.
Lê Tiếu cũng không giấu giếm, quyết định
nói thật: “Biệt thự Nam Dương.”
Đoàn Thục Viện vỗ tay, nhìn Lê Quảng
Minh với nét mặt “biết ngay mà”.
Hai vợ chồng trao đổi ánh mắt đầy thâm ý.
Không đợi bà nói tiếp, Lê Tiếu đã lên tiếng
áp đảo: “Mẹ muốn hỏi chuyện kết hôn của
bọn con sao?”
“Phải.” Đoàn Thục Viện gật đầu trịnh trọng,
nét mặt nghiêm túc: “Tiếu Tiếu, không phải
mẹ chuyện bé xé to. Các con ở chung với
nhau rồi, có phải nên dành thời gian tổ
chức hôn lễ không?”
“Tuy là hai đứa đã đính hôn, nhưng thân
phận vẫn chưa danh chính ngôn thuận.
Con nói thật với mẹ, rốt cuộc nó… nghĩ thế
nào? Có muốn kết hôn với con không?”
Vì họ kiêng dè Thương Tung Hải nên
không thể tìm Thương Úc bàn chuyện kết
hôn.
Nhưng bé cưng nhà họ cứ âm thầm theo
sát Thương Thiếu Diễn như thế, không có
danh phận gì, lòng ba mẹ đương nhiên khó
chịu rồi.
Vợ chưa cưới chỉ là cách nói dễ nghe, cuối
cùng vẫn là “chưa cưới” thôi.
Lê Tiếu ngước mắt nhìn Đoàn Thục Viện và
Lê Quảng Minh. Cô hiểu rõ họ có lòng, sự
lo âu không hề che giấu đó khiến Lê Tiếu
cong môi: “Bọn con sẽ kết hôn, ba mẹ
không cần lo lắng.”