Về chung nhà với chú

Chương 16: Gặp lại chú sau
Trước
image
Chương 16
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Nguyễn Nhuyễn đẩy vai người đàn ông, cô không thở nổi.

“Sở Mộ, không có việc gì thì tôi cúp.” Phó Thanh Hành dứt khoát tắt điện thọai, đem người bên cạnh kéo đến ngồi trước mặt, hôn vào cổ cô.

Cả người cô gái tê tê dại dại, mềm nhũn tựa vào ngực người đàn ông.

“Ưm… chú… em bỏ cuộc…” Nguyễn Nhuyễn ghé vào vai anh thở phì phò.

Anh bóp mông cô, “Đưa em về trường.”

Cô gái nhỏ gật đầu, nhanh chóng tìm trong vali hành lí một bộ quần áo thay vào.

Một lúc sau, người đàn ông đã thay một bộ vest đen đi ra, trong tay cầm đồng hồ, vừa đi vừa đeo vào, tiếp đó trước lối đi thay một đôi giày.

“Sao lại mặc váy ngắn như vậy?” Phó Thanh Hành nhìn chằm chằm đôi chân trắng bóng lồ lồ của cô cau mày.

“Cái này…” Cô còn chưa nói hết, người đàn ông đã bế cô ngồi lên trên mặt bàn, mặt bàn đá cẩm thạch hơi lạnh khiến cô giật mình.

Sau đó nụ hôn ướt át nóng bỏng của anh dừng lại ở trên đùi cô, tại đó in lên vô số dấu hôn mãnh liệt.

“Ưm ~~~ chú ~~~” Nguyễn Nhuyễn quơ chân.

“Đi đổi, không cho mặc váy quá ngắn.” Mảng thịt mềm mại khiến người đàn ông không cầm được cắn nhẹ một chút.

“Biết rồi ~~~” Nguyễn Nhuyễn vung chân, được anh ôm xuống dưới.

“Chú xem em này… Giống như đang mặc đồ mùa thu vậy…” Người trước mặt mặc áo thun đen ngắn tay cùng quần jean, chiếc cổ lộ ra bên ngoài ẩn hiện dấu hôn nặng nhẹ.

“Chú để lại nhiều hickey quá.” Nguyễn Nhuyễn không vui ngắm nhìn mình trong màn hình điện thoại.

 
 
 

“Hửm?” Người đàn ông tới gần cô, tiểu cô nương có chút thẹn thùng, “Đừng nhìn em như vậy nha…” Biết rõ cô không có sức cự tuyệt cám dỗ mà.

“Vậy em cũng lưu lại trên người tôi mấy cái?”

Nguyễn Nhuyễn ôm cổ anh, ở chỗ cổ anh gặm cắn, vừa lòng tạo ra mấy dấu vết ái muội nhàn nhạt.

“Vui à?” Người nào đó cười ra tiếng, bàn tay nắn eo nhỏ.

“Ưm… đi mau thôi… Nên trở về trường thôi…” Cô gái nhỏ thẹn thùng cười.

Phó Thanh Hành mở ngăn kéo, cầm chìa khóa xe, mang hành lí của cô đi trước, “Đi thôi.”

Nguyễn Nhuyễn có chút tò mò nhìn bên trong xe, trong đầu đang bắt đầu đánh giá.

“Làm sao vậy?”

“Hóa ra là chú có xe?”

Người nào đó cong môi, “Cô bé, trong đầu em rốt cuộc chứa những thứ gì vậy, nếu tôi là người xấu, có khả năng em đã chết 800 lần rồi.”

“Nhưng chú không phải nha.” Nguyễn Nhuyễn chớp chớp mắt.

“Làm sao em khẳng định như vậy?”

Cô gái dựa lưng vào chỗ ngồi, “Hiện tại chú đang ngồi trên một chiếc xe thương vụ cao cấp, Ipad chú có là bản mới nhất, đồng hồ sang trọng trên tay thoạt nhìn có giá trị rất cao, giày da sáng bóng, bọc ghế cũng là loại tốt nhất, các ngón tay cũng sạch đẹp, khí chất lại càng không giống… Kẻ lừa đảo nào lại chú trọng hình thức bề ngoài như vậy… Vả lại, thời điểm em lên xe, chú cũng không thèm liếc em, vẫn luôn chăm chú vào Ipad… Hừm, quan trọng nhất chính là… chú rất đẹp trai nha.”

Người đàn ông bị cô chọc cười, “Cô bé tinh quái, có nhiều đồ hào nhoáng cũng chỉ là vẻ bên ngoài, ngộ nhỡ tôi là người xấu thì thế nào?”

“Vậy thì chỉ còn trách em xui xẻo thôi, dù sao cũng chỉ có một người.” Nguyễn Nhuyễn nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Em nói gì vậy.” Phó Thanh Hành vuốt mái tóc dài của cô.

Chiếc xe dừng lại ở bên dưới kí túc xá.

“Tôi đưa em vào?”

“Không cần đâu, chú! Bên trong có thang máy.” Cô gái nhỏ lấy ra vali hành lý.

“Không muốn nói lời chào với tôi?”

Nguyễn Nhuyễn do dự một chút, nhón chân ôm anh, ghé vào tai anh thì thầm, “Gặp lại chú sau.”

Phó Thanh Hành vỗ đầu cô, “Đi đi, có gì sẽ liên lạc qua điện thoại.”

Trước
image
Chương 16
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!