Về chung nhà với chú

Chương 20: Kẹp chặt (hơi H)
Trước
image
Chương 20
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Nguyễn Nhuyễn nức nở ngồi trong lòng người đàn ông, tiểu huyệt còn kẹp côn thịt sưng trướng, bàn tay của anh vỗ về phần lưng tinh tế của cô, “Cô bé, chúng ta sắp tới.”

“Ô…ô…như thế…. Chú cho em xuống dưới đi…” Ngón tay cô gãi bả vai anh có chút ngứa, cào vào người anh đã đành còn cào cả vào lòng anh nữa.

“Bé ngoan, đừng lộn xộn, hửm?” Phó Thanh Hành dịu dàng vuốt mông cô, người con gái vẫn nức nở ôm lấy anh.

Ôm Nguyễn Nhuyễn, đem côn thịt rút ra, “Cách” một tiếng, cô gái nhỏ rên rỉ yêu kiều “A…”

“Nhỏ giọng thôi, tiểu bảo bối… Tinh dịch của chú em phải bảo quản thật tốt, không thể chảy ra.” Phó Thanh Hành cầm quần lót của cô, nhẹ nhàng nhét vào trong miệng huyệt bịt lại.

“A… chú… em… không cần… Không cần!!!”

“Bốp bốp” Mông nhỏ bị vỗ hai cái, cô gái bị dọa không dám kêu ra tiếng, cắn môi ủy khuất nhìn anh.

Quần lót chỉ bịt được một đoạn và không thể vào nữa, cô bị vải dệt ma sát đến không thoải mái, cũng không dám nói chuyện.

“Nghe lời chứ? Cô bé ngoan.” Phó Thanh Hành giúp cô mặc lại quần, cầm khăn giấy lau qua côn thịt sau đó kéo quần lên, giống như sự việc cuồng loạn như nãy chưa từng xảy ra.

Nguyễn Nhuyễn cắn ngón tay, động cũng không dám động một chút.

Xe chậm rãi dừng ở gara ngầm, Phó Thanh Hành mở cửa xe đi xuống, cúi đầu nhìn người còn lại bên trong.

“Tiểu cô nương, xuống xe. Hử?” Anh nhướng mày nói, Nguyễn Nhuyễn méo miệng, chậm rì rì đi ra.

Cảm giác vải dệt ma sát thật kì quái, Nguyễn Nguyễn cả người đều không ổn, tay nhỏ gắt gao bắt lấy tay người đàn ông, mỗi bước đi đều cảm nhận được quần lót cọ xát tiểu huyệt đến muốn rơi xuống.

“Cô bé, kẹp chặt, em muốn cho quần lót rơi xuống chỗ này sao?”

“Ưm…” Người cô run lên, viền mắt phiếm hồng lắc đầu.

Phó Thanh Hành ôm cô tiến đến thang máy, trọng lực cô gái nhỏ đổ dồn vào người đàn ông.

“Chú…em…” Cô có cảm giác mình không kẹp nổi nữa, cả người cứ run lên bần bật như phát sốt.

Người bên cạnh nhìn tiểu cô nương đáng thương, thở dài, lại nhìn đến số tầng thang máy đang di chuyển, kéo cô đến một góc khuất camera.

“A… chú…” Nguyễn Nhuyễn bị hoảng sợ, nhẹ nhàng giãy giụa.

“Đừng lộn xộn.” Bàn tay đặt ở mông cô xoa hai cái, trấn an cô gái nhỏ không dám nói nữa.

Mở cửa nhà ra, giày của anh cũng chưa kịp cởi liền đem cô ném lên sofa.

“Chú…” Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu nhìn Phó Thanh Hành, còn người đàn ông cúi đầu đứng trước mặt cô, nơi kiêu hãnh nào đó đang dựng thành cái lều nhỏ.

“Đem quần cởi ra để chú nhìn xem miệng nhỏ kẹp chặt ra sao.” Phó Thanh Hành nắm giày của cô.

Người con gái vành mắt đỏ hồng, chậm rãi cởi quần ra, quần lót cọ sát cô sinh đau, ủy khuất khiến cô khóc lên.

“Khóc cái gì? Hửm?” Người đàn ông nhìn cô gái nhỏ khóc trên ghế sofa.

“Phía dưới đau… của chú lớn quá…” Đôi mắt mông lung ngập nước, bĩu môi mở miệng.

Anh kéo hai chân cô ra, môi âm hộ sưng đỏ kẹp lấy một đoạn quần lót, anh đem rút nó ra, làm lộ ra một lỗ nhỏ xinh to hơn đầu ngón tay anh, lượng tinh dịch anh bắn vào ùa ra bên ngoài.

Trước
image
Chương 20
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!